Le prime 200 righe.
Sức Nóng Màn Đêm
Tối nay cậu để bánh ở đâu?
Có người ăn miếng bánh cuối cùng trước anh rồi.
Vậy cô bé mồ côi kia là gì thế?
Bánh thiu.
Nói cho biết, Sam. Cái bánh ấy đang cô đơn một mình,
tôi sẽ cho anh miễn phí.
Tôi đã nói đừng gọi tôi là Sam rồi, phải không?
Xin lỗi, ông Wood. Ý tôi là, sĩ quan Wood.
Là Colbert. Sọ bị nứt ra.
Chụp ảnh hiện trường án mạng bao giờ chưa, con trai?
Ít nhất ông ta sẽ không vồ tôi.
Chắc rồi. Tôi muốn cậu chụp mọi góc độ. Nghe không? Mọi góc độ.
Các cậu, lùi lại một chút.
Đến chỗ này để xây cho chúng ta một nhà máy,
làm việc gì đó cho thị trấn này.
Xem ông ta bị gì này.
Ừ.
Sam, ông ta có ví, giấy chứng minh hay gì không?
Đó là thứ đầu tiên tôi tim. Người giết ông ta chắc đã lấy nó.
Không gì cả.
- Có nhân chứng nào không? - Một con mèo cũng không.
- Ông ta chết bao lâu rồi? - Ít nhất một giờ.
- Ít nhất một giờ. - Có lẽ nửa giờ.
Có lẽ nửa giờ.
Có lẽ là một kẻ đi nhờ.
Kiểm tra hết thị trấn, kiểm tra ga xe lửa, kiểm tra quán bi-da.
- Quán bi-da đóng cửa lúc 1 giờ rồi, sếp. - Tôi nói kiểm tra đi, Sam.
Vâng, thưa sếp.
Đứng dậy, nhóc.
Mau lên.
Dựa vào tường. Đưa tay lên!
Dang ngón tay ra. Cả 10 ngón.
Chuyển động trước khi tao ra lệnh, thề có Chúa, tao sẽ làm mày im đấy.
Ví tiền nhiều đấy nhỉ?
Có xe cảnh sát ở bên ngoài. Mày sẽ cầm cái túi đó lên.
Mày sẽ đi ra, và ngồi ra đằng sau xe.
Và mày sẽ làm thật nhẹ nhàng vào.
Nghe chưa?
Đi ra nào.
Nhanh lên!
Sếp có đây không?
- Có gì thế, Sam? - Sếp?
Chuyện gì vậy?
Sam?
- Wood? - Vâng, thưa sếp?
Lần cuối tôi nhờ Courtney tra dầu vào thứ này là khi nào vậy?
Thứ Tư tuần trước.
Cậu có thể đi ra ngoài và nhắc hắn hôm nay là ngày gì không?
Vậy còn tù nhân ở đây thì sao?
Đừng lo về hắn.
Có tên không, nhóc?
Virgil Tibbs.
Virgil?
Tôi không nghĩ chúng ta sẽ có rắc rối gì đâu, Virgil à?
Không rắc rối gì cả.
Giờ, cậu có thể đi rồi, Sam.
Vâng, thưa sếp.
- Anh đánh ông ta bằng cái gì? - Đánh ai?
"Ai" ư? Ai?
Anh là dân miền Bắc à? Dân miền Bắc làm gì ở đây thế?
Tôi đang chờ chuyến tàu.
Chẳng có chuyến tàu nào vào giờ này cả.
- Chỉ thứ Ba thôi. 4 giờ 5 tới Memphis. - Do anh nói thôi.
Được rồi, anh nói đúng.
Được rồi... Virgil.
Oh!
Giờ, nghe đây.
Tôi đang cố điều hành một thị trấn sạch sẽ, an toàn ở đây.
Một thị trấn nơi người ta có thể xì mũi và không bị đánh văng óc. Hiểu chứ?
Hiểu.
Sao anh không nói cho tôi biết anh giết ông Colbert như thế nào? Anh sẽ thấy tốt hơn đấy.
Không phải giờ!
Tôi đi thăm mẹ tôi.
Tôi đến vào lúc 12:35 từ Brownsville.
Tôi đang định đi lúc 4:05.
Mm-hm.
Phải rồi.
Trong lúc đó, anh giết một người da trắng và lấy 200 đô!
Tôi làm ra số tiền đó, 10 giờ một ngày, 7 ngày một tuần.
Dân da màu không thể làm từng ấy. Vậy hơn tôi 1 tháng lương! Anh làm ra ở đâu?
- Philadelphia. - Mississippi?
- Pennylvania. - Anh làm ra số tiền này bằng cách nào?
Tôi là nhân viên cảnh sát.
Phải.
- Wood! - Vâng, thưa sếp!
- Anh tra hỏi người này chưa? - Chưa, thưa sếp.
Anh có thể nhìn qua cái đó được không?
Phải! Ồ, phải!
Tôi sẽ kiểm tra anh chàng thành thị này. Cậu mang hắn ra ngoài đi.
Vâng, thưa sếp.
Tôi có thể khuyên ông gọi cho sếp của tôi thay vì gửi điện tín không?
Thế sẽ nhanh hơn. Và tôi sẽ trả tiền điện thoại.
Nghe thấy không? Nghe thấy hắn nói sẽ trả tiền điện thoại không?
Họ trả anh bao nhiêu để làm cảnh sát thế?
162 đô 39 xu một tuần.
162 đô 39 xu một tuần!
Nhóc! Mang hắn ra ngoài, Wood. Nhưng đối xử tử tế,
bởi hắn kiếm được 162 đô 39 xu một tuần đấy.
Ta không muốn làm trái ý hắn đâu!
Không, thưa sếp!
Courtney, làm ơn nối điện thoại đường dài cho tôi.
Công việc cảnh sát, anh bạn. Sếp đang nghe điện.
Không. Ông ta sẽ biết anh nghe lén, ông ta sẽ đuổi anh khắp nhà đấy.
- Anh không làm tôi sợ đâu. - Không à?
- Sếp đâu? - Cậu có hình của tử thi rồi à?
Vâng. Tôi chụp từ trên, dưới, nghiêng.
- Tốt. Đưa cho tôi. - Không, tôi muốn đưa cho sếp.
- Tôi nói đưa cho tôi, Charlie. - Làm theo lời anh ta đi, Charlie.
Có người nợ tôi tiền cho cái đó đấy.
Tôi phải mua giấy, phim và đồ rửa đấy.
Được rồi. Cứ tính cho sở. Mọi thứ sẽ được xử lý.
Lạy Chúa lòng lành. Ông ta trông tệ thật.
Tôi có thể nhìn người mà tôi đáng ra phải giết không?
Được. Tôi chả thấy sao cả.
Này, Sam. Ông ta nói xong rồi.
Đây là ảnh của tử thi.
Sếp anh gọi này. Ông ta muốn nói chuyện với anh.
Alô? Vâng, thưa sếp, tôi xin lỗi vì phải kéo ông vào việc này.
Tôi không còn lựa chọn nào khác.
Vâng, thưa sếp.
Chắc ông đùa, thưa sếp. Dù tôi có muốn giúp, họ sẽ không muốn đâu.
Không, thưa sếp. Tôi không có định kiến gì.
Vâng, thưa sếp. Tôi là nhân viên cảnh sát và họ cũng vậy, nhưng...
Alô. Gilllespie đây. Vâng, thưa ngài. Phải...
Ông không nói à?
Anh ta là thám tử lão luyện của ông à?
Chà, chà, chà.
Tôi không nghĩ chúng tôi cần giúp đỡ. Chúng tôi có thể tự xử lý vụ này.
Vâng, thưa ngài. Nhưng tôi muốn cảm ơn ngài
vì đã đề nghị nhân viên giỏi giang như anh Virgil Tibbs.
Vâng, thưa ngài. Cảm ơn. Vâng. Tạm biệt.
Tất cả còn nguyên đó. Chúng tôi sẽ tự trả tiền điện thoại.
Anh là thám tử lão luyện.
- Phải. - Tôi cá anh nhìn nhiều xác chết rồi.
Nhiều lắm.
Vậy?
- Vậy gì? - Vậy...
Tôi chỉ nghĩ có lẽ... có lẽ anh không phiền nhìn qua cái xác này?
Không, cảm ơn.
- Tại sao không, lão luyện? - Bởi tôi phải bắt chuyến tàu.
Chờ đã. Chuyến tàu sẽ không đi cho tới trưa.
Họ trả anh 162 đô 39 xu một tuần để nhìn xác chết. Sao anh không nhìn qua cái xác này?
- Sao ông không tự đi mà nhìn? - Bởi tôi không phải nhà lão luyện...
anh cảnh sát!
10 xu, 10 triệu đô, khi con người tới số thì chả còn gì quan trọng.
Mm-hm.
Tôi có thể phục vụ ông ta chu đáo ở Sparta hơn là ở Chicago.
Và chỉ lấy nửa giá nữa.
Tôi có hòm làm bằng gỗ...
Ted Ulam, sếp. Chúng ta chưa có hân hạnh.
Phải.
Anh ta đi cùng tôi.
Chào, bác sĩ.
Phải.
Vậy...
Ừ...
Anh muốn nhìn không?
Móng tay mới. Tốt đấy.
Rất tốt.
- Tôi cần vài thứ. - Như gì?
A-mô-ni-ắc, benzidine, hy-đrô peoxit.
Bột đồng, nước cất.
Một bánh răng 6-inch.
Nhiệt kế.
Vài cây nhíp.
Com-pa. Và vài cây tăm.
Tăm?! Chuyện gì thế này, sếp?
Tên này là ai thế?
Tôi nhờ anh ta xem qua cái xác. Anh ta là người thế đấy.
4:45. Người đàn ông này bị giết lúc mấy giờ?
Sam tìm thấy ông ta lúc 3 giờ. Bác sĩ nói ông ta có thể chết 1 tiếng trước.
- 2 giờ sao? - Có lẽ sớm hơn.
2:15... 2:30?
Ông chạm vào gương mặt và quai hàm được không?
Tôi nhầm hay cái xác đã lạnh cóng rồi?
Phải.
Ông cũng sẽ để ý thấy tử thi tái mét là vào lúc này.
Vì thế thời gian tử vong phải sớm hơn. Ông thấy sao?
Mm.
Chúng ta có thể kết luận được ngay khi có nhiệt kế.
Như các vị biết, não mất đi hơi nóng là cách chắc chắn
để xác định thời gian tử vong.
Đúng không, đội trưởng?
Ồ, phải.
Ai trong số các ông sẽ giúp tôi?
Nhà tang lễ... Của ông này, sếp.
Vâng. Nói đi.
Khi nào?
Tốt. Tới ngay. Có một kẻ tình nghi chạy trốn. Tôi phải đi đây.
Nghe đây. Bất cứ gì anh ta muốn, các người nên làm theo.
Tôi có thể rửa tay ở đâu?
Shagbag đây. Hắn đang tiến về chỗ con sông.
Con sông, nghe chưa? Hắn sẽ đến Arkansas.
Bắn đi.
Tôi thấy hắn rồi.
Bà Colbert.
- Bà ấy thế nào? - Sếp phải đi. Bà ấy chưa biết.
Này! Anh không được vào đó!
- Bà Colbert? - Chồng tôi đâu rồi?
No comments yet. Be the first to leave one.