Le prime 200 righe.
Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2016 by ivy68 All right reserved
Cologne 1925
Cô không có quyền. Tôi mới là em họ. Cô không có quyền gì hết.
Tôi không phải họ hàng chắc? Chúng nên đi với bọn này thì hơn.
Tôi không định làm khó anh chị, nhưng...
Chúng tôi có nhiều thứ tốt. Đàn này, nhà to này...
Chúng tôi không đủ tốt à? Không đủ sang chảnh à? Cô thì hơn gì?
Chúng sẽ có đủ thứ khi sống cùng chúng tôi.
Nói thật, không phải bọn này sống tốt hơn anh chị, nhưng thực sự...
Cô có thể lấy đứa ốm. Chỉ đứa ốm yếu thôi. Hết chuyện.
Thật là khốn nạn. Trẻ sinh đôi phải ở cùng nhau chứ.
Yên nào, Ferdinand. Thế cũng được. Ai cũng được một đứa.
Không tệ nhỉ, Jet?
Nó quay được theo ánh mặt trời.
Viện điều dưỡng Thụy Sĩ cũng chẳng bằng.
Cho con.
Cho con.
Ta sẽ giúp Lotte khỏe lại.
Lotte sẽ được chăm sóc chu đáo ở quê hương mới.
Đi đi.
- Khi nào Lotte đến ạ? - Khi nào mày làm xong.
Đổ từ phía trước.
Không phải đổ hết một lúc.
Lotte không tới đâu. Nó bị lao phổi. Vậy thôi.
Xem này, đây là mẹ của mẹ. Bà ấy không còn nữa.
Giống như mẹ của con.
Và giờ mẹ là mẹ mới của con.
Đưa mẹ chiếc khăn đó.
Con biết mấy từ này phải không? Khăn mùi xoa? Mẹ?
Nói 'mẹ' đi con. Tiếng Hà Lan. Nói đi.
Lotte yêu quý, khi nào em đến thăm?
- Mày viết cái gì? - Thư ạ.
- Cho ai? - Lotte.
- Định gửi đi đâu? - Hà Lan.
Mày biết địa chỉ không?
Nó tưởng mình biết địa chỉ.
Bọn chú không biết địa chỉ đâu.
Chúng không cho bọn tao biết. Sợ ta đến thăm.
Đúng là lũ hợm hĩnh.
Có khi Lotte sẽ viết thư cho cháu.
Nếu nó còn sống.
Anna yêu quý,
mai em sẽ lên tàu đến thăm chị.
Mai em lại được gặp chị rồi.
Con không tưởng tượng nổi món này ngon thế nào đâu.
Tốt lắm. Viết thư cho chị hay vào.
Để sau. Ăn xong đã.
Dinand? Ta phải quyết thôi.
Có gửi hay không?
Rồi sao?
Nó sẽ muốn tới đó khi khỏe hơn.
Bọn họ giữ nó lại mất.
Em không chịu được chuyện này.
Chúng là đồ man rợ, Jetje.
Lũ nông dân vô học.
Bọn nông dân vô học sùng đạo.
- Em muốn con bé lớn lên ở đó à? - Không.
Nó phải quên Anna đi.
Tin anh đi, Jetje.
Để tốt cho nó.
Nó chỉ cần quên Anna đi.
Sao lại không có thư?
- Mạnh hơn nữa. - Không.
- Vì không có thư chứ sao. - Sao lại không?
- Sau này mày sẽ biết. Làm tiếp đi. - Không.
Lotte không muốn dính đến mày. Nó nghĩ mày ngu ngốc và bẩn thỉu.
Với cả, nó chết rồi.
Con yêu.
Có chuyện làm con nhớ tới Anna à?
Mẹ có nên kể cho con về Anna?
Con hiểu mẹ nói gì phải không? Cô bé thông minh.
Anna đang sống với lũ mọi rợ.
Bọn họ rất ngu xuẩn và không có giấy bút...
nên chẳng bao giờ viết thư. Nhưng con đừng lo.
Anna sống rất hạnh phúc với lũ man rợ đó. Nó thích ở đó.
Với lũ súc vật.
Nó cũng mong Lotte được hạnh phúc.
Anna không thích Lotte khóc.
Con đi ngủ đi.
Ngủ ngon.
Ngủ ngon.
Ngủ ngon, Anna.
- Lại gì nữa? Muốn gì? - Cháu muốn đi tắm.
Con bé làm sao?
Cháu muốn đi tắm.
Nó có được uống sữa không?
Sữa là để bán.
Sao không thấy nó đi học?
Thật à?
Trông nó đâu phải thế. Thật ra nó thông minh đấy chứ.
Gì thế?
"Hồng ân của Chúa là sự giúp đỡ siêu nhiên...
mà nhờ đó Chúa mở mang đầu óc ta và đưa ta...
tránh xa tội lỗi và làm điều tốt."
- Cháu muốn đi học. - Mày đi theo tao.
Xem tay tôi này.
Tôi không đánh đàn nữa.
- Cả hai tay? - Chỉ tay phải thôi. Cánh tay và bàn tay.
Trong bếp mọi thứ để dưới thấp. Nhưng ngoài ra...
Tôi mê nhất là làm vườn.
Giờ cháu trai đến nhổ cỏ cho tôi. Thế cũng tốt.
Phải biết cách tận hưởng thôi.
Mai gặp lại.
Bà bị sao thế?
Viêm khớp?
Tôi cũng thế. Tôi cũng bị thế.
- Di truyền trong nhà tôi. - Nhà tôi thì không.
Có đấy.
Có đấy.
Chắc chắn là có.
Lottchen.
Soi gương làm gì?
Bố mày bị lao phổi.
Em mày cũng thế.
Mẹ mày bị ung thư.
Nhưng tôi vẫn còn sống đây này.
Lotte nhà tôi được lên đài 2 lần rồi đấy.
Cùng dàn hợp xướng.
- Không phải vì anh đâu. - Em hát đi. Hát đi.
Học nhạc viện năm ba.
Anh chơi dở lắm. Hát đi.
- Thằng nông dân nào lấy cháu... - Làm gì có.
- Không à? - Không.
Cháu không lấy nông dân đâu. Cháu không làm vợ nhà quê đâu.
Thế làm gì?
Cháu muốn đi học rồi vào đại học.
Tới chỗ thợ rèn đi.
Bọn này đang bận.
Bận? Thế tôi phải tự đi à?
Giọng em hay quá.
Em có định học ở nhạc viện không?
Không, em sẽ học tiếng Đức.
Tiếc thật. Tại sao? Sao lại học tiếng Đức?
Em thấy tiếng Đức hay.
Em là con hàng xóm à?
Trông chẳng giống các chị gì cả.
Thế mà họ lại là chị em đấy. Nghĩ mà xem.
Em xinh hơn nhiều.
- Trục xe chở cỏ của nhà tôi sửa xong chưa? - Chưa.
Làm gì thế?
- Có vẻ như ông ấy muốn đấu tranh. - Đúng thế.
Đấu tranh cho chúng ta. Cho tất cả chúng ta.
Chống nạn thất nghiệp và nạn đói.
Ông ấy lên kế hoạch lớn cho ta.
Không thể tin nổi...
tên Hitler này, đồ xúc xiểm này, lại thành công thế.
Nước Đức...
Ngày nào cũng lên báo. Nhiều lúc làm tôi phát ốm.
Bram của chúng tôi vừa từ Đức về.
- Thế à? - Ừ.
Anh trai anh có tài kể chuyện bẩm sinh.
Họ nói phải đi Đức để học làm violin cho bài bản.
Và?
Sau 14 ngày nó trở về trong chán nản.
Tại sao?
Không biết...
Anh có thể nghe anh ấy nói hàng giờ.
- Kể đi mà. - Không dễ tìm việc ở đó.
Với người Do Thái ấy. Đến đâu cũng bị đối xử lạnh nhạt.
Ta không còn được hoan nghênh ở đó.
Đừng nghĩ nhiều quá đến bọn phát xít Đức.
Ta là dân hạng nhất, chú biết chứ?
Nông dân là hạng nhất.
Ông ấy mà thành công, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.
Rồi chú có thể thuê người và cháu được đi học.
- Ai đưa mày bài báo này? - Bernd Meller. Anh ấy kể mấy chuyện này.
Bernd Meller là thằng ngốc.
Ta là dân Công Giáo.
Adolf Hitler đang đấu tranh cho ta. Ở đây viết thế mà.
Chú thuê được người, cháu được đi học.
- Đừng để tao vớ được mày gặp nó. - Tại sao? Cháu chỉ muốn đi học thôi.
Đừng để tao thấy mày giao du với thằng khốn đó, nghe chưa?
Họ làm thế đấy, tuyển chọn người trẻ.
Đồ ngốc. Lũ đểu. Mày mà lại đi tin cái trò này.
Không nói nữa, nghe rõ chưa?
Còn đi lại với thằng đần đó...
Cứ để họ nói, lũ nông dân dốt nát.
Chú em là đồ nông dân không biết gì.
Sùng đạo Công giáo. Chẳng biết gì hơn.
Cũng như súc vật bị nhốt quá lâu trong chuồng. Mở cửa chúng cũng chẳng đi.
Giáo Hội đã làm gì cho ta?
Muốn sống quãng đời còn lại trong ô nhục à?
Ta phải thay đổi.
Nếu có nhiều phụ nữ như em hơn, ta sẽ nhanh có nước Đức mới.
- Em thấy sao? - Đẹp.
Anh gia nhập rồi, Anna.
Trật tự mới, và anh có trong đó.
- Em cũng nên tham gia. - Vâng.
Em có muốn làm anh hạnh phúc?
- Và nước Đức? Và lãnh tụ của ta? - Em muốn đi học trường tiểu học.
Anh sẽ xây nhà cho em. Có mái nhà và cửa sổ.
Hiên nhà theo kiểu Bavaria. Và cửa bằng gỗ sồi chắc chắn.
Em phải về đây. Họ không biết em ở đâu. Sắp có bão rồi.
Heinrich, lại đây.
Anna đã hôn nó.
Mày có dám không khi bố mày còn sống?
Dám không?
Mày có dám không khi bố mày còn sống? Mày lại đây.
Trả lời đi.
Sao thế?
No comments yet. Be the first to leave one.