Le prime 200 righe.
Có một câu chuyện được kể ở thị trấn Big Lake, Texas.
Một câu chuyện về thuở ban đầu của thị trấn.
Đó là câu chuyện về giếng Santa Rita số một,
nơi khai sinh ra dầu mỏ Tây Texas.
Giống như hầu hết các truyền thuyết ở Texas, có một người đàn ông tin rằng
dầu mỏ nằm ngay dưới chân mình.
Và cũng giống như hầu hết các câu chuyện tương tự,
không ai khác tin ông ta cả.
Ngoại trừ, trong trường hợp này, là hai nữ tu,
người đã gặp ông vào năm 1923
và tin tưởng vào ông cùng giấc mơ của ông đến mức
họ đã đầu tư số tiền mà không ai biết họ có.
Khi hai nữ tu kể với linh mục giáo xứ
về giấc mơ của người đàn ông và khoản đầu tư của họ,
ngài đã khuyên họ cố gắng lấy lại tiền.
Họ ngượng ngùng thừa nhận rằng đã quá muộn.
Rằng tiền đã được chi hết rồi.
Vị linh mục thở dài,
lắc đầu và đưa ra chỉ một lời khuyên nhỏ.
Hãy làm phép nơi đó bằng cánh hoa hồng
và cầu xin sự giúp đỡ của Thánh Rita,
vị thánh bảo trợ cho những giấc mơ bất khả thi.
Và trong khi những công nhân chờ đợi dầu mỏ mà sau này sẽ tuôn trào,
họ đã chơi bóng chày.
Cậu ta bị loại rồi!
Họ chơi bóng chày giỏi đến mức, một số người đã có thể từ bỏ
đất cát và sự tuyệt vọng, và tiếp tục chơi ở giải bóng chày chuyên nghiệp,
trong những ngày vinh quang của Ruth và Gehrig.
Tôi đã nghe và kể câu chuyện đó rất nhiều lần,
nhưng đó là trước khi Thánh Rita quyết định ban phước lành cho thị trấn nhỏ của chúng ta
thêm một lần nữa.
Yeah!
Trận đấu đầu tiên ở giải chuyên nghiệp,
và Jimmy Morris đang ném không cho đối thủ có cú đánh trúng.
Jimmy, đừng ném mạnh quá. Tay em lạnh rồi.
- Em đang làm gì đấy? - Đợi đến mùa xuân,
là những gì em đang làm.
Jimmy? Bố mẹ cần nói chuyện với con.
Mẹ nghe nói Virginia đẹp lắm.
Ít nhất là những gì người của Hải quân nói với bố con.
- Không phải sao, Jim? - Chúng ta lại sắp chuyển nhà nữa rồi.
Việc chuyển nhà là do bố quyết định. Việc của con là phải thích nghi.
Jim? Làm ơn đi.
Ai mà biết được? Có lẽ ở Virginia sẽ không có nhiều tuyết thế này.
Jimmy Morris
với một màn trình diễn ném bóng
xuất sắc nữa, đang trên đường đến với một danh hiệu World Series khác.
Jimmy! Bố mẹ cần nói chuyện với con.
Strike ba!
Này.
Jimmy.
- Chào đối tác. Cháu khỏe không? - Chào chú.
- Chào bố. - Jimmy.
Con đã có một trận đấu tốt. Mười ba cú strikeout.
Con có thắng không?
Bố vừa biết có khả năng chúng ta sẽ lại chuyển nơi đóng quân.
- Khả năng là bao nhiêu ạ? - Ở Tây Texas.
Hải quân muốn bố làm nhân viên tuyển quân ở đó.
Texas ạ?
- Khi nào? - Ba tuần nữa.
Nhưng, bố ơi, chúng ta vẫn còn nửa mùa giải nữa mà.
Bố biết điều đó.
À, có lẽ con có thể ở lại với gia đình Johnson.
Chúng ta chuyển nhà với tư cách là một gia đình.
Bố không có lựa chọn nào khác trong chuyện này.
Ở đó có loại bóng chày nào không ạ?
Không có.
Bố nghe nói họ có thể bắt đầu chơi bóng chày mùa hè đấy.
Vâng, thưa bố.
Những cái gì thế kia?
- Cái gì? - Mấy cái thứ di chuyển lên xuống kia.
Dàn khoan dầu.
Khi những thứ đó di chuyển lên xuống, có nghĩa là thời kỳ tốt đẹp đang đến.
Có vẻ như thời kỳ tốt đẹp đang đến.
Ôi trời.
Chắc chúng ta đã để quên vài thứ ở Florida rồi.
- Quên cái gì cơ? - Mẹ đã đóng gói vài thùng
với vớ và một số thứ khác. Mẹ có thể thề là...
Jimmy, con có tìm thấy cái thùng đó không? Ồ, không.
- Không sao đâu mẹ. - Đừng lo, con yêu, chúng ta sẽ tìm thấy nó.
Mẹ chưa bao giờ thấy một cậu bé nào buồn bã vì mất vớ như vậy.
Găng tay của con nằm trong đó.
- Găng tay nào? - Găng tay của con nằm trong đó.
Ngừng ủ rũ lại và xách một thùng hàng đi.
Con có nghe bố nói không?
Có những điều quan trọng hơn bóng chày trong cuộc sống này.
Con càng sớm nhận ra điều đó càng tốt.
Cái gã Lee Ivaco-cocus này,
tôi cam đoan với anh, trong vòng hai năm, tối đa là ba năm,
hắn sẽ đẩy công ty đó đến bờ phá sản.
Phải không, cậu bé?
Eileen?
Eileen!
Chắc cô ấy đi ăn trưa rồi.
Cần giúp tìm gì không, cậu bé?
- Vớ. - Vớ thì có.
Trái ngược với lẽ thường,
thứ mà hình như hôm nay chúng ta hơi thiếu.
Tôi xuống ngay đây. Đừng nhìn domino của tôi nhé.
Rồi, cậu bé, chúng ta có vớ trắng
có sọc đỏ, sọc đen, sọc xanh dương.
Bên kia có tất cả màu trơn đen, xanh dương, nâu và xám.
Cứ chọn đi.
Đây là một đôi thật đẹp này.
Cháu đến thăm à?
- Chúng cháu vừa chuyển đến đây. - Ồ, vậy thì tôi là Henry Sampson.
Rất vui được gặp bác. Cháu là Jimmy Morris.
Chào mừng đến Big Lake, cậu Jimmy Morris.
Này cháu, bác có thể chỉ cho cháu chỗ nó
nhanh hơn nhiều so với việc cháu tự tìm đấy.
- Bác có đồ bóng chày không ạ? - Đồ bóng chày.
Chúng ta không có nhiều nhu cầu về đồ bóng chày ở vùng này.
Nếu là bóng bầu dục, thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Nhưng cháu biết gì không? Bác có một cuốn catalog ở đây
có thể giúp chúng ta đấy. Hãy xem thử nào.
Ừ, bác nghĩ chúng ta có thể tìm thấy gì đó ở đây.
Cháu biết không, nếu cháu quan tâm đến bóng chày,
có một câu chuyện mà người dân ở thị trấn này kể
mà cháu có lẽ nên nghe.
Cháu tưởng bác nói không ai ở đây quan tâm đến bóng chày?
Họ quan tâm đến câu chuyện này.
Mọi chuyện bắt đầu với hai nữ tu
và một mảnh đất không xa đây lắm.
- Chào buổi sáng, Esther. - Chào buổi sáng, Jimmy.
Còn rắn chuông ở sân chơi nữa không?
Có. Hai con sáng nay. Tôi thề là chúng xuất hiện
mỗi khi việc kinh doanh dầu mỏ đi xuống.
- Họ sẽ đưa bọn trẻ vào trong chứ? - Họ đang xem xét.
Những gia đình này chưa đủ chuyện phải lo sao?
- Huấn luyện viên. - Cố vấn.
- Đừng báo cáo chuyện đó, Esther. - Tôi không bao giờ làm thế.
Tổng (Sum) có nghĩa là chúng ta đang cộng. Chúng ta có ít nhất hai mục.
Đừng làm khó, nhưng chúng ta đang cộng những gì ở đây?
- Proton và... - Neutron?
Neutron. Neutron.
Vậy, David, những proton và neutron này,
chúng nằm bên trong cái gì?
- Hạt nhân ạ? - Đừng nói như thể đó là một câu hỏi, con trai.
Nếu con nghĩ mình biết, cứ nói như thể con biết.
- Hạt nhân. - Đúng rồi. Hạt nhân.
Vậy, xin chúc mừng. Tối nay về nhà nói với bố mẹ con
rằng con đã tìm ra số khối của một nguyên tử.
Frank, phát bài này bây giờ có hơi muộn không?
- Bây giờ là 8:30 mà. - Bây giờ là tháng Ba rồi.
À, bài hát đó hay quá, không thể chỉ phát trong một tháng được.
Hunter, con có muốn
- phô mai trong đó không? - Dạ có, thưa bác. - Hơn nữa,
- ông ấy hút ba gói một ngày. - Ai cơ?
Nat King Cole. Tưởng rằng nó sẽ làm giọng ông trầm hơn.
Và Frank Sinatra là hình mẫu cho việc giữ giọng sao?
Ai đã chết ở tuổi 40? Anh tự chăm sóc bản thân đi,
- mọi thứ sẽ ổn thôi. - Thật sao, phải không?
Vậy còn Jimmy thì sao? Ý tôi là, nó đã tự chăm sóc bản thân rất tốt.
Và, Jimmy đã phẫu thuật bao nhiêu lần? Bốn lần?
Họ đặt cái thứ này từ mắt cá chân lên đến vai nó.
Chúng ta đang nói về ca hát, không phải ném bóng.
Và, Hunter? Làm ơn một việc đi, đừng kể cho tụi này nghe
- chuyện về mắt cá chân nữa. - Mel Tormé vào tháng Sáu.
Anh đang nói cái quái gì thế hả?
Mel Tormé đã viết bài "The Christmas Song" trên một bãi biển nào đó.
Ngày hôm đó chẳng có ông già Tuyết nào cắn vào mũi ai cả.
- Bố? - Gì con?
Tay bố còn đau nữa không ạ?
Chỉ khi nào bố phải lôi con ra khỏi giường
vào buổi sáng đi học thôi.
Không, bố đùa thôi, con trai. Nó không đau lâu lắm rồi.
Bao lâu rồi ạ?
- Sao con lại muốn biết? - Con chỉ thắc mắc thôi ạ.
Để bố xem.
Nó chưa bao giờ đau khi bố học trung học vì trường mình không có đội bóng chày.
Nó chưa bao giờ đau khi bố học cao đẳng cộng đồng vì
à, đó là lí do bố được chọn.
Và rồi, bố không biết nữa. Nó cứ thế bắt đầu đau.
Đó có phải là lí do bố không thành công không ạ?
Không bao giờ chỉ vì một thứ đâu.
Anh sẽ đi dỗ con.
Đó là một câu nói "Anh sẽ đi dỗ con"
thật lòng, hay anh chỉ chờ em nói, "Ngủ tiếp đi"?
Anh chưa quyết định.
Ngủ tiếp đi.
Tiếng khóc của con bé là sao?
Anh nghĩ đến lượt anh rồi.
Không. Đến lượt anh ngủ.
Được rồi.
- Chắc chứ? - Chắc.
Đến đây nào. Nào, cục cưng.
Đây rồi.
- Chúc ngủ ngon. - Ngủ ngon.
Xong rồi.
Tuyệt vời.
Này, Rudy, lần hẹn hò gần nhất của cậu là khi nào?
Gì? Khoảng một năm trước?
- Thế là đủ với tôi rồi, anh bạn. - Thôi nào, anh bạn.
Cậu tự lừa ai chứ? Cậu cũng thế đó, Rudy. Đừng có cười.
- Xong rồi, Huấn luyện viên. - Cậu không phải người duy nhất.
Đưa tôi một quả bóng.
- Này, Huấn luyện viên, tôi quên găng tay rồi. - Kiểm tra trong túi xem.
- Mười cầu thủ, chín găng tay. - Ừ.
- Chúng trông thế nào? - Có vài lỗ thủng.
- Được rồi, lấy một cái đi. - Cảm ơn, anh bạn.
No comments yet. Be the first to leave one.