Le prime 200 righe.
Có em nào biết sự khác nhau của "was" và "used to be" không?
Em nào biết?
"Was" là có ý nghĩa nói về quá khứ.
Thật ra hai cái đều có nghĩa là đã từng
nhưng điểm khác nhau là nếu dùng "used to be"
thì sẽ có một loại mất đi cảm thán.
Mọi người nhớ chưa?
Vậy chúng ta cùng đọc lại một lần.
Đây từng là chỗ vui chơi chúng ta từng có.
Đây từng là chỗ vui chơi chúng ta từng có.
Đây từng là chỗ vui chơi của chúng ta.
Đây là chỗ vui chơi của chúng ta.
Đây từng là chỗ vui chơi chúng ta từng có.
Đây từng là chỗ vui chơi của chúng ta.
Đây là chỗ vui chơi của chúng ta.
Đây từng là chỗ vui chơi chúng ta từng có.
Đây là chỗ vui chơi của chúng ta.
1 2 1.
Vượt qua 600 điểm.
Vượt qua 600 điểm. Thành phố An Kiều năm 2011
Thi vào trường nổi tiếng, hoàn thành giấc mộng.
Không từ bỏ, không bỏ cuộc, bình tĩnh vững vàng.
Lớp 10 lý, trung tâm học lại thi đại học Diệu Hoằng.
Đừng chụp nữa.
Cất hết điện thoại đi, tất cả về phòng học.
Trong lớp này ai tên Trần Niệm?
Trần Niệm
có thầy giáo tìm em.
Đừng căng thẳng
bọn chú chỉ hỏi bừa vài câu thôi.
Người chết Hồ Tiểu Điệp
hôm đó có nói gì với cháu không?
Cậu ấy không nói gì cả.
Không nói thật à?
Đừng căng thẳng,
cháu nghĩ cho kỹ đi.
Chú nghe các thầy cô nói
cháu là học sinh thuộc khoá này
đến lớp học lại.
Muốn thi vào trường nổi tiếng đúng không?
Trường trước kia của em ấy
không có thầy cô tốt như ở đây.
Vậy Hồ Tiểu Điệp ở trường
có bạn bè nào tương đối thân không?
Ở đây không cần làm quen bạn bè.
Là cháu không cần
hay là em ấy không cần?
Là cháu không cần,
người khác cháu không biết.
Tự sát là việc lớn,
trước đây cháu có cảm giác rằng em ấy
Về mặt cảm xúc có bất thường gì không?
Hoặc là gặp phải chuyện gì ?
Trần Niệm
em biết gì thì nhất định phải nói đúng sự thật.
Bây giờ bộ giáo dục thành phố rất coi trọng an toàn trong trường học.
Thầy giáo và nhà trường sẽ bảo vệ em.
Đừng sợ.
Sao em lại làm vậy?
Không phải em nói không thân với em ấy sao?
Nên vào lớp rồi.
Sắp thi đại học rồi, chúng ta không thể làm chậm trễ thời gian của các em ấy.
Cho dù thế nào các ông cũng phải phối hợp tiến trình điều tra của bọn tôi.
Hồ Tiểu Điệp
chắc không muốn mọi người
nhìn thấy dáng vẻ cuối cùng của cậu ấy là như thế.
Không nghe thấy chuông vào lớp à?
Đứng dậy.
Chào.
Em chào thầy.
Ngồi xuống.
Sao thế?
Ai làm?
Còn mấy ngày nữa là thi đại học, còn bày trò tác quái này nữa thế?
Ngoài ra
quan hệ giữa bạn bè phải xứ lý tốt.
Nhưng nếu có người bắt nạt em
nhất định phải nói với thầy,
biết chưa?
Anh đợi một chút.
Xử lý xong chuyện này rồi bàn đến vấn đề của con anh.
Thầy là thầy chủ nhiệm của các em,
việc học tập thầy phải lo
chuyện đời sống thầy cũng phải lo.
Mẹ em vẫn chưa về à?
Chưa ạ.
Được, đi học đi.
Chu Luy
tôi biết cô ở bên trong.
Cô trốn thì bọn tôi cũng sẽ tìm được cô, mở cửa ra.
Chu Luy.
Mở cửa.
Chu Luy / Trả tiền.
Thịt lợn hầm cách thuỷ là gì?
Cậu đụng mình làm gì?
Trần Niệm ở phía sau.
Chúng ta qua đó đi.
Tuần này thứ hạng của cậu lại tăng rồi.
Cái gì?
Mình bảo gần đây cậu thi tốt như thế
Sau khi tan học cùng nhau làm bài tập đi.
Không được thật à?
Mình có mấy câu tiếng Anh không rõ muốn nhờ cậu chỉ.
Không rảnh.
Không rảnh,
thật sự không rảnh
hay không muốn lãng phí thời gian với cậu?
Đừng nói bừa,
Trần Niệm không nhỏ mọn thế đâu.
Cậu ấy là một người tốt,
đối xử rất tốt với bạn bè.
Có phải thế không Trần Niệm?
Nhìn bên này, mình chụp cho cậu một tấm.
Trần Niệm.
Cậu không sao chứ?
Đừng sợ
bọn mình chỉ muốn trao cậu một giải thưởng.
Hôm đó cậu đắp áo khoác cho Hồ Tiểu Điệp
quả thật cảm động quá.
Nhưng cậu đi nói chuyện với các chú cảnh sát
mình lại không cảm động tí gì.
Các người rốt cuộc đã nói gì?
Mẹ,
không phải đã nói với mẹ rồi sao
không thể mở cửa sổ, nếu không sẽ có người lên đây.
Con đi đâu mà muộn thế mới về?
Cái này phát hiện ở đâu thế?
Mẹ tìm cả nửa ngày rồi.
Mặt nạ đó không phải sản phẩm không có tác dụng sao, sao mẹ còn đắp?
Chỉ là không có công hiệu thần kỳ, nhưng cũng không có hại.
Mẹ.
Nhiều không?
Vừa phải.
Cuối cùng mẹ biết cái gì là bạc tóc sau một đêm rồi.
Thế mà mẹ còn tiếp tục làm? Như thế là bất hợp pháp.
Mẹ cũng là người bị hại.
Mẹ chọn chỗ đó, không tệ.
Sớm thu hồi vốn
chuẩn bị tiền cho con lên đại học.
Gần đây học hành vẫn tốt chứ?
Khá tốt.
Thứ hạng tháng này trong top 10 cả năm.
Mẹ biết người làm mẹ này không ra gì,
con cô chịu đựng chút.
Đợi sau khi tốt nghiệp đại học, chúng ta coi như hết khổ.
Coi như mẹ nợ con.
Bạn nam giúp bạn nữ.
Còn có người cười được à?
Hy vọng sau khi thi đại học xong còn có thể cười như này.
Thầy nói cho các em biết
những em bị chuyển xuống hàng cuối cùng
tương lai chưa chắc sẽ ở vị trí cuối của xã hội
nhưng phải chịu rất nhiều cực khổ.
Không muốn cực khổ thì không bằng bây giờ cố gắng đi.
Lần này có một vài em đáng được tuyên dương,
thành tích rất ổn định.
Nguỵ Lai
tiếp tục cố gắng.
Cảm ơn thầy.
La Tuấn
thầy thấy nếu cứ thế này năm sau vẫn có thể gặp lại em.
Đánh.
Đánh chết nó đi.
Đi.
Đánh em tao à.
Đốt vàng mã cho tao à,
tao đốt cho mày trước.
Chai.
Đứng dậy.
Không phải mày đánh giỏi lắm sao?
Chỗ này có người bị đánh, rất nhiều người đánh một người.
Qua đây.
Anh à, nó gọi 110.
Đàn ông của mày à?
Mày nói gì đi chứ?
Nói đi.
Không quen.
Không quen sao lại gọi 110,
có bệnh à?
Đưa túi đây.
50 tệ.
Đưa tao điện thoại.
Đưa tao điện thoại.
Phải thương hương tiếc ngọc chứ.
Tao hiếu rồi.
Động thủ.
Con bé này thích thằng này,
cảm thấy nó đẹp trai nên muốn giúp có đúng không?
Thưởng cho mày hôn con chó điên này một cái.
Hôn đi.
Hôn nhanh lên.
Điếc à?
Tao bảo mày hôn nó.
Tao bảo mày hôn nó, mày không nghe thấy à?
Hôn nhanh lên.
Hôn đi.
Muốn nó chết thật à?
Hôn hay không?
Nhanh lên.
Hôn thật rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.