Hero and the Terror

Hero and the Terror

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

Hero and the Terror (1988)
Un commento di QuocDiepPhu
Dịch phim bởi: [email protected]

Tag

other
Pubblicato il: 2023-06-26
Download: 50
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Danny, tôi có nên gọi lực lượng hỗ trợ không?

Danny, chúng ta nên gọi lực lượng hỗ trợ.

- Xin chào? - Chào cưng. Em đã làm anh tỉnh giấc à?

- Anh làm việc lúc mấy giờ? - Mấy giờ rồi?

Đ4 gần 3:15 chiều. Anh đã về nhà lúc mấy giờ?

- Anh về vào khoảng 4 giờ sáng nay. - Anh có ổn không?

Anh đoán... Không, không. Anh ổn. Anh ổn.

- Hai bạn thế nào? - Chúng em ổn, nhưng em đang rất đói.

- Em lúc nào cũng đói. - Thật không công bằng.

- Anh biết. Anh biết. Hai miệng ăn. - Và anh đừng quên điều đó.

- Khi nào chúng em có thể gặp anh? - Khoảng 7:00 sáng.

Em không biết liệu mình có thể chờ lâu đến thế không. Em yêu anh.

Anh cũng yêu em.

ANH HÙNG VÀ KẺ KHỦNG BỐ

- Ở đây. - Chúa ơi!

- Gọi xe cứu thương! - Anh ấy đã bắt được kẻ khủng bố!

Anh sẽ là một anh hùng chết tiệt, O'Brien.

Chào anh! Anh khỏe không?

Cậu đang đùa tôi đấy hả?

Này, Benny, lại đây. Giúp tôi phát hiện ra kẻ ngốc điên rồ này.

- Anh tập luyện để làm gì? Cho Thế vận hội à? - Nói cho tôi biết.

Được rồi, đồ điên. Cứ liều thử đi.

Cho tôi thấy.

00: 10: 16.668 -> 00: 10: 20.172 Cố lên. Đó là trách nhiệm của anh.

Cố lên.

Nâng nó lên! Nâng nó lên! Nào, đẩy đi.

Cho chúng tôi thấy.

Bắt buộc phải làm điều đó. Cho tôi thấy. Đối xử nó như một quý cô.

Đến. Làm điều gì đó! Làm một điều gì đó với nó!

- Vâng! - Vâng!

Thật là một cảnh sát!

Trở nên mạnh mẽ! Trở nên mạnh mẽ!

- Ngày mai đi câu cá. - Mấy giờ?

- 5 giờ sáng sớm. - Tôi ghét cá. Đặc biệt là lúc 5 giờ sáng.

- Có thể cá sẽ đợi. - Anh thích thế phải không? Vâng.

- Nó sẽ không vừa đâu. - Anh nói gì vậy cưng?

- Đã bảo là không vừa mà. - Thư giãn đi. Em sẽ tìm đủ chỗ.

Cứ chờ xem. Anh sẽ không tin những thứ em đã vứt đi.

- Vâng, anh sẽ tin. - Đừng quên 6 cái thùng trong gara.

Kay, em không nghe à? Anh nói rằng chúng sẽ không phù hợp.

Đó là một trò đùa. Em đã nói đùa.

- Anh giúp em một việc được không? - Cái gì?

- Anh đi lấy cho em vài thứ được không? - Cái gì vậy?

Anh thật hài hước. Em nghĩ anh đã để nó trong xe.

Nếu anh đột nhiên quá sợ hãi, em sẽ kiểm tra cho. Cảnh sát được phép thay đổi suy nghĩ của họ.

Anh sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình. Nó chỉ...

Chà, tất cả chỉ là thứ rác rưởi này.

Rác rưởi?

Đây không phải là rác. Đây là thứ mẹ em đã cho em suốt những năm tháng...

Được rồi. Nó không phải là rác và cũng không phải đột nhiên quá sợ hãi.

Điều gì đó không đúng. Nó là gì?

Nó đã trở lại. Cơn ác mộng đã trở lại.

- Ồ, Danny, em xin lỗi. - Em đã nói là sẽ kết thúc mà.

- Sáu tháng trị liệu, để làm gì? - Anh là bệnh nhân tốt nhất mà em từng có.

Hay điều đó không rõ ràng?

Giấc mơ này không có gì lạ thỉnh thoảng trở lại theo thời gian.

- Đã hơn một năm rồi. Tại sao bây giờ nó trở lại? - Vì anh làm việc quá nhiều.

Anh cần thư giãn.

Em có giải pháp hoàn hảo.

Nệm vẫn còn đây.

- Trong tình trạng của em? - Em có thai. Em không chết.

Anh biết em nghĩ điều gì không? Em nghĩ rằng anh đã quên cách làm tình.

- Anh? - Vâng, anh.

- Em thật dễ thương. - Em biết điều đó. Anh cũng vậy.

Đừng trêu chọc nữa.

Ai đang trêu chọc?

Chúa ơi. Anh vẫn chưa quên.

Rất tuyệt, Simon. Bây giờ đến lúc đi rồi. Nào.

Đến lúc phải đi rồi, Simon. Đến lúc phải đi. Cảm ơn anh.

Đi thôi.

- Chào buổi sáng Tiến sĩ Highwater. - Bạn khỏe không?

Trợ lý điều dưỡng Barnes đến phòng giam số sáu.

Tôi sẽ về nhà rất sớm.

- Simon thế nào? - Tốt thôi, thưa ngài.

Vâng. Vâng, tôi đã nói với anh một lần.

Vâng, tôi sẽ kiểm tra. Tạm biệt.

Dừng lại ngay tại đó! Dừng lại!

Tôi bắt đầu ra khỏi giường và cô ấy kéo tôi trở lại.

Tôi đã thử lại và cô ấy kéo tôi lại lần nữa.

Đó là lý do tại sao tôi trễ vài phút. Được chứ?

"Củ khoai" to!

Tôi biết anh đang bị trừng phạt lúc Kay đang mang thai. Anh phải hứng tình như địa ngục.

- Vâng, nó rất khó khăn. - Tôi nói với anh, thời gian này đang giết chết tôi.

- Tôi đồng ý điều đó. Đây là cái ngày gì của chúng ta? - Thứ mười hai.

- Thứ mười hai chết tiệt! - Các nguồn tin của tôi đảm bảo với tôi...

Nguồn tin của bạn là tào lao. Không Viktor, không ma túy, không gì cả.

- Đợi tí. - Nghe này. Nghe này.

Tiến sĩ John Highwater, trưởng phòng hành chính bệnh viện bang Camden,

nói với tin tức KFWB rằng Simon Moon đã trốn thoát trong một chiếc xe tải bị đánh cắp,

nhưng phương tiện bị mất kiểm soát ngay bên ngoài khuôn viên bệnh viện

và chiếc xe tải đã rơi từ một vách đá cao 122 mét xuống sông Rắn.

Thi thể của Moon vẫn chưa được tìm thấy.

Moon đã bị giam giữ trong nhà tù Camden an ninh tối đa suốt ba năm.

- Đến giờ chết tiệt rồi. - Vâng, hắn ta xứng đáng bị tồi tệ hơn.

Tối qua cậu có xem đội bóng rổ Lakers không?

Không, trong khu phố của tôi chưa có cáp.

Ý cậu là gì? Cậu sống trên sao Diêm Vương à?

- Không, khu dân cư Tarzana, anh bạn. - Tarzana?

- Thấy bên kia thuyền không? Thấy anh ta không? - Ừ, tôi thấy anh ta.

Này, anh bạn, đây là những quả trứng tồi tệ nhất mà tôi từng có.

Chờ cho đến khi anh thử bánh mì nướng.

Anh đúng là đầy cứt, Vic. Đi uống cà phê.

Này, Joe Boy, chất chúng lên nào.

- Họ đang đến. - Thư giãn đi.

- Cho tôi một ít cà phê nổi tiếng của anh. - Cà phê đen.

- Người cùng làm với anh là ai vậy? - Carlos, anh họ của tôi.

Carlos, anh họ của anh?

Carlos.

Làm chung là em họ à?

- Đúng. - Cảm ơn.

Đi nào.

Có gì đó bốc mùi ở đây, bạn của tôi. Bạn thấy hai người đàn ông trong một chiếc xe dưới đó không?

Lần duy nhất tôi từng thấy điều đó, họ là cảnh sát hoặc người đồng tính.

- Chết tiệt. - Tôi hy vọng họ là người đồng tính.

Anh bạn, ra khỏi đây.

Được rồi, có vẻ như đã đến giờ biểu diễn.

- Hẹn gặp lại trên băng. - Tôi với bạn mà.

Victor.

- Mày cũng vậy, anh bạn. - Có chuyện gì vậy?

Mày biết điều gì rồi. Mày đã không trả tiền cho cà phê của mình.

Đặt chúng trên mặt đất. Mày cũng vậy. Thả chúng xuống. Chậm thôi.

Đi nào. Hãy ra khỏi chỗ chết tiệt này!

Đi! Cố lên!

Cút mẹ mày đi!

Di chuyển cái mông của bạn, Victor. Đi thôi!

Cố lên, Babo!

Chết tiệt! Cố lên. Thôi nào, đồ khốn kiếp!

Chà, theo cách tao thấy, Victor, mày có hai sự lựa chọn.

Mày có thể bơi, hoặc mày có thể từ bỏ nó.

Tao sẽ đập vỡ mày như một thói quen xấu, đồ kém cỏi.

Chà, đó là lựa chọn thứ ba.

Bây giờ mày có bỏ cuộc không?

- Bây giờ thì sao? - Tao đến từ đường phố.

- Tao sẽ cho mày thấy nó như thế nào. - Tốt thôi.

- Bây giờ? - Mẹ kiếp, anh bạn.

Đó không phải là một sự lựa chọn.

Tao sắp chết.

Họ đã tân trang lại mười một tháng và chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng.

Cô có biết bao lâu không? Gần một năm.

Ba người bị ốm. Họ có điên không? Chiếc lá vàng đã biến mất.

- Vậy, Betty... - Betsy.

Betsy, cô là con gái của một mục sư, như vậy có lẽ cô sẽ không cướp mọi thứ mà tôi sở hữu.

"Ngươi không ăn trộm" chứ?

23 năm kinh doanh, tôi đã học được một điều. Sự giúp đỡ của cô sẽ cướp đi mọi thứ mà cô sở hữu. Hãy để tôi hỏi cô một câu hỏi.

- Cô định cướp của tôi à? - Ôi không.

Đến văn phòng, lấy đồng phục, đi lên lầu, thay đồ, xuống ngay.

- Điều này có nghĩa là tôi có việc làm? - Đúng vậy.

- Ồ, cám ơn ông. Cảm ơn ông rất nhiều. - Không có gì.

Frank, qua bên trái, được chứ?

- Tôi đã có việc làm! - Năm giờ nữa tôi có buổi ra mắt thế giới ở đây.

Xin vui lòng, chỉ cần làm việc với tôi. Cảm ơn anh.

Xin chào. Giám đốc.

Vâng, tốt thôi. Rượu sâm banh. Tất nhiên là ướp lạnh.

Tôi đã nhận được công việc. Bạn đã bắt đầu tiến triển tốt, Bets.

Đầu tiên, bạn làm tóc...

Sau đó, bạn đi sơn móng tay. Sau đó, bạn có một người bạn trai.

Bố sẽ không thích điều đó đâu.

Bánh pizza nhỏ? Thị trưởng sẽ không ăn bánh pizza nhỏ, hiểu điều đó không?

- Anh có muốn biết giới tính của em bé không? - Chị có thể nói không?

Chắc chắn.

- Anh sẽ biết. Hả? - Được.

- Chà, cô bé... ở vị trí hoàn hảo. - Cô bé à?

- Đó là một cô gái? - Vâng, đúng vậy.

Đó là một cô gái. Nhìn đi.

- Và cô ấy khỏe như ngựa. - Qua cách cô bé đá thì tôi đã biết.

- Điều tôi muốn biết là khi nào. - Bất cứ lúc nào.

Tuần trước chị đã nói điều đó.

Đó là những gì tôi nghĩ tuần trước, nhưng sau đó không phụ thuộc vào tôi mà phụ thuộc vào cô bé.

- Và cô bé hơi cứng đầu. - Đó là di truyền trong gia đình.

Nghe này. Đưa cô ấy ra ngoài mua sắm. Nó sẽ khiến tâm trí cô ấy quên đi mọi thứ.

Nó luôn luôn như vậy.

Cô Hammond? Cô Hammond? Cô có ở đó không?

Cô Hammond? Mẹ kiếp lũ nhóc này.

Nếu bạn không tin tưởng vào con gái của mục sư thì bạn có thể tin tưởng ai?

Chà, bây giờ chúng ta sẽ nghĩ ra một cái tên.

Còn ông bà O'Brien thì sao?

- Anh đang nói về con gái của chúng ta. - Anh đang nói về chúng ta.

Ồ, Danny, chúng ta đã thảo luận về điều này rồi.

Anh biết em khó khăn như thế nào để đưa ra quyết định. Nó luôn luôn là một vấn đề.

Nhìn em mất bao lâu để quyết định sinh em bé.

Sau đó, anh yêu cầu em chuyển đến với anh.

Bây giờ kết hôn chứ?

Chúng ta đã làm ngược lại mọi thứ, phải không?

Ngược lại, đi tiếp, có ảnh hưởng gì không?

Em chắc rằng cả hai chúng ta sẽ biết khi nào là thời điểm thích hợp để nói, "Em đồng ý kết hôn."

Chúa ơi.

Em sẽ trở lại ngay.

- Chị thực sự muốn chiếc váy đó? - Vâng, tôi muốn.

Đó là một chiếc váy đẹp, nhưng nó rất phù hợp, chị biết không?

Tôi sẽ mặc nó sớm thôi. Chị đồng ý thanh toán bằng thẻ tín dụng chứ?

- Vâng. Chị cũng muốn thắt lưng chứ? - Vâng, làm ơn.

Chị có thể tự giặt cái này. Đó là một chiếc váy đẹp.

- Vâng, đúng vậy. - Nó bán rất chạy.

- Và nó 100% cotton. - Ồ tốt đấy.

Này, coi chừng!

Tạm biệt. Cảm ơn.

Không có gì.

Mày có quyền giữ im lặng... Đây, cậu làm điều đó đi.

- Hắn ta đã làm gì? - Hắn ta chạy về phía bắc thay vì phía nam.

Thưa quý vị, cô Ginger Franks đáng yêu.

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left