Le prime 193 righe.
Ông chủ!
Thành phố của gió, Fuuto.
Ở thành phố này, cơn gió luôn mang đến niềm hạnh phúc bé nhỏ
cũng như nỗi bất hạnh to lớn.
Công việc của tôi là chăm chú lắng nghe làn gió ấy
và bảo vệ những niềm hạnh phúc bé nhỏ.
Tên tôi là Hidari Shotaro.
Một thám tử tư cực kỳ Hard-boiled.
Cơn gió tuyệt quá.
Akiko hả?
Làm sao?
Này nhé, dám "Làm sao" với tôi hả.
C-Cô giận cái gì chứ?
Hả, bức ảnh mới gửi lúc nãy á?
Hard-boiled lắm đúng không?
Vì chụp được bức ảnh ngầu kinh khủng nên tôi tính cho cô xem cùng ấy mà.
Hả?
Chơi bời cái quái gì thế hả?
L-Làm gì có, chơi bời gì đâu mà.
Có khách đến ư? Giữa đêm thế này á?
Ok, phi về ngay đây.
Ôi trời.
Cơ mà sếp của chúng ta vẫn ồn ào chẳng khác gì ngày xưa ha.
Lấy chồng rồi mà chả ngoan hiền hơn tí gì.
Hả, thật luôn ấy hả?
Quá chuẩn gu của mình rồi!
Ối chà.
Có thể tránh đường giúp tôi được không, quý cô?
Còn tiến thêm nữa thì hung khí trên ngực cô sẽ đâm xuyên trái tim tôi mất.
Ơ, lố quá hả?
Tôi lúc nào cũng đói.
Anh là người sẽ làm tôi thỏa mãn ư?
T-Tôi cũng không rõ nữa...
Cô là người ấy ấy ư?
Cách vẫy khách mới hay gì à?
N-Nếu vậy thì tôi xin kiếu.
Tiếc thay, tôi chỉ là một thám tử tư nghèo mà thôi.
Chẳng dư tiền chi cho một đêm với mỹ nữ đâu.
Thám... tử...
Ôi, nguy hiểm, nguy hiểm quá.
Tự dưng bước đến và muốn đi cùng cô ta mà chẳng nghĩ ngợi gì.
Có thật trên đời ha...
Người con gái với đôi mắt quy tụ sự khêu gợi như thể hút lấy người khác.
Khoan đã.
Bên đó là biển...
Biến mất rồi ư?
Nào, chú ý nào!
Đây là ảnh của bố...
Còn đây là bức ảnh tự sướng Shotaro gửi lúc nãy.
Đâu mới là thám tử Hard-boiled đích thực nhỉ?
Đâu là tên Half-boiled mới chín một nửa, nửa vời,
ảo tưởng tỏ vẻ là Hard-boiled nhỉ?
T-Tôi mà chín một nửa với cả nửa vời á?
Cô biết tôi ghét mấy từ có chữ "Nửa" mà!
Không biết là ai ta?
Trời ạ, đừng ăn hiếp tôi vậy chứ, Akiko!
Ai mà chả giống một gã tay mơ nửa vời khi đem so với ông chủ.
Đau.
Tên ngốc này!
Tại anh bảo "Phi về ngay" mà mãi chả thấy trở lại đấy!
Đó là vì... tôi gặp chuyện hơi kì lạ trên đường về.
Mời vào.
Chào mừng đến với Văn phòng thám tử Narumi.
Tôi là sếp ở đây, Narumi Akiko.
Đây là nhân viên của văn phòng này...
Thám tử, Hidari Shotaro. Mong được anh giúp đỡ.
T-Tôi là Tsubosaki Chuuta.
Rồi sao?
Yêu cầu của anh thế nào đây?
Không cần căng thẳng đâu.
Nếu khách gặp khó khăn, thì gì chúng tôi cũng giúp hết.
Từ tìm người đến tìm mèo.
Từ việc cho mèo gặp mặt đến xử lý thiệt hại do phân mèo.
Sao toàn giới thiệu mấy vụ về mèo thế?
Thật ra là tôi...
Muốn tìm một Ma nữ!
Ma nữ?
Dạ, tôi biết chuyện này rất khó tin.
Nhưng nghe nói Fuuto là thành phố thường xuyên xảy ra những vụ việc kì quái...
Và giải quyết các vụ kiểu đó là chuyên môn của văn phòng này.
Liệu anh có thể kể chi tiết không?
Tsubosaki Chuuta, 32 tuổi.
Nhà bố mẹ ruột làm nông ở Hokkaido, nhưng có vẻ do thất bát liên miên
nên tuần trước anh ấy đã chuyển đến Fuuto để đi làm ăn xa.
Hôm đó, anh ấy gói ghém số tiền cần thiết cho cuộc sống mới vào trong một chiếc túi...
Trên con phố đêm dẫn về nhà...
Anh ấy đã gặp Ma nữ.
Tôi lúc nào cũng đói.
Anh là người sẽ làm tôi thỏa mãn ư?
"Cô đói bụng ư?"...
Vì nghĩ vậy nên anh ấy đã lấy tiền trong túi ra.
Vào lúc đó...
Cảm ơn đã chiêu đãi.
Anh không nên đuổi theo tôi. Vì tôi là Ma nữ đấy.
Bị cướp túi ư?
Rồi sao?
Đương nhiên là tôi đã vội vàng đuổi theo.
Nhưng... không tài nào bắt kịp được.
Cô ấy nhẹ nhàng hệt như thể đang bước đi trên không vậy.
Cuối cùng, tôi đã mất dấu cô ấy.
Lúc nhận ra thì đã đứng tại ngã ba chữ T trên phố Yuunagi ư?
Cô ta chạy mất tiêu rồi ra.
Mà cũng chẳng trách được, anh mới đến thành phố này thôi mà.
Chuyện đó... lạ lắm ạ.
Đường cụt?
Vậy tức là anh Chuuta bước ra từ một bức tường trống trơn ư?
Là cô gái đó.
À, xin lỗi nha.
Cộng sự của tôi đang ngủ.
Chắc mệt do đọc sách nhiều quá đây mà.
Thế này nhé anh Tsubosaki Chuuta.
Tôi coi yêu cầu của anh là tóm cô gái đó và lấy lại tiền được không?
À, vâng.
Cái túi đó là thứ rất quan trọng gia đình gửi cho tôi.
Túi ư? Túi quan trọng hơn tiền sao?
À thì... cơ mà... không...
Thiệt tình, anh ăn nói lắp bắp quá ha.
Trong túi có bao nhiêu vậy?
Tôi nghĩ là 280 nghìn.
Đúng thật đó không phải số tiền nhỏ...
Cơ mà phí thuê thám tử chẳng phải miễn phí.
Nếu chỉ muốn lấy lại tiền thì thường người ta sẽ trình báo cảnh sát.
Nhờ bên tôi thì ngược lại, còn tốn kém hơn kìa.
Về chuyện đó thì...
Nói cách khác.
Muốn gặp lại cô ấy một lần nữa mới là yêu cầu của anh chứ không phải tiền nhỉ, anh Chuuta?
Hả?
Vâng.
T-Thật ngại quá nhưng mà
đây là lần đầu cảm xúc của tôi thành ra như vậy khi thấy một cô gái.
Đổ ngay từ cái nhìn đầu tiên á? Với ả Ma nữ đã cướp đồ của chính mình?
Tôi mong cô ấy sẽ trả lại cái túi...
Nhưng nếu có thể thì tôi muốn gặp lại thêm một lần và bảo cô ấy đừng ăn trộm nữa.
Vậy nên anh mới không muốn nói cho cảnh sát nhỉ.
K-Không được ạ?
Thật khiếm nhã khi nhờ một việc như vậy nhỉ?
Mọi khách hàng đều có lý do của họ.
Nếu không có thám tử trong thành phố,
thì khi người ta có những tâm tư riêng khó nói...
Ai sẽ là người lắng nghe đây?
Tôi sẽ nhận vụ đi tìm Ma nữ này!
A-Anh thám tử!
Gặp Ma nữ rồi á?
Ừ, chính là cô gái đó, không sai được.
Vậy Shotaro cũng suýt thành con mồi của cô ta sao?
Chắc chắn cô ta nhìn cái là biết anh chẳng có xu nào.
K-Không phải!
Cô ta cảm nhận được vẻ Hard-boiled sắt thép của tôi nên mới chuồn đi đấy.
Mà, anh Chuuta mê mệt cô ta thì cũng là điều dễ hiểu thôi.
Vì đó là một người con gái toát lên cảm giác ma mị mà.
Thú vị hết sức!
Giật gân quá ha.
Thôi, lần này không cần nhờ tới sức mạnh của cậu đâu, cộng sự à.
Điều làm tớ hứng thú...
Là thái độ của cậu đấy, Shotaro.
Hả?
Ma nữ xinh đẹp cướp đoạt trái tim của đàn ông bằng vẻ quyến rũ.
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, loại đó chính là điểm yếu của cậu.
Nghĩ đến việc cậu lại phải trải qua đau đớn
làm sống lưng tớ giật giật từ nãy đến giờ nè.
Cái gì cơ?
Cậu có trải nghiệm hiện tượng kì lạ nào giống như điều Tsubosaki Chuuta đã nếm trải không?
Nói mới nhớ, khi đó...
Hình như tớ thấy cô ta biến mất ngoài biển.
Biến mất?
Chẳng qua chỉ là cô ta hơi lanh lẹ chút thôi.
Thành phố này là sân vườn của tớ!
Dù có ở đâu thì tớ cũng sẽ bắt gọn cô ta trong nháy mắt.
Cứ coi đi!
Có lẽ đây sẽ thành một vụ án phiền phức ngoài sức tưởng tượng đấy.
Fuuto... nơi đây là sân vườn của tôi!
Từ đường ngầm cho tới ngõ hẹp, tất cả đều nằm trong đầu của tôi!
Bạn bè trong thành phố của tôi nắm giữ mạng lưới thông tin về tất cả loại người.
Vậy nên những lời đồn trong thành phố thường sẽ đến tai tôi đầu tiên.
Thế nhưng, ả Ma nữ đó chẳng để tôi dễ dàng túm đuôi.
Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?
Cô ta đường đường lộ mặt vậy rồi mà mình vẫn chẳng biết được danh tính.
Tuyên bố hùng hồn với cộng sự thế rồi mà.
Tới nước này thì bằng mọi giá phải tự mình...
Hình như tìm thấy gì đó rồi ha.
Bước đầu để tóm lấy chiếc đuôi...
"Ma nữ nơi ngã ba chữ T"?
Dạo này vụ đó bỗng trở nên nổi tiếng.
Lột đồ của phụ nữ và cướp tiền của đàn ông.
Có đuổi theo thì cũng chẳng tài nào bắt được.
Lúc nhận ra thì đã đứng tại ngã ba chữ T trên phố Yuunagi ư?
Đúng đúng.
Và chỗ này là hiện trường nơi xảy ra vụ Ma nữ cướp dọc đường.
Theo thông tin của tui,
Ma nữ đã lấy bộ đồ mà nữ nạn nhân từng mặc...
Mạng lưới thông tin có khác.
Hãy về và ăn món gì đó ngon ngon với số tiền này...
Trong lúc còn chưa bị tấn công nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.