Le prime 200 righe.
London năm 1960.
Ai cũng đều có một chuyện để kể về nhà Krays.
Bạn có thể bước vào bất kỳ quán rượu nào và nghe một hoặc hai lời nói dối về họ.
Nhưng tôi đã có mặt và tôi không bất cẩn với sự thật.
Họ là anh em, nhưng bị ràng buộc nhiều hơn máu mủ.
Họ là cặp song sinh, bản sao của nhau.
Những hoàng tử xã hội đen của thành phố mà họ phải chinh phạt.
Ron Kray là một tay du đãng trị cả Luân-đôn.
Khát máu, phi logic và còn hài hước nữa.
Reggie của tôi thì khác.
Ngàn năm mới có thể tìm thấy một chiến binh đường phố như Reg.
Hãy tin tôi khi tôi nói...
... phải yêu anh say đắm thì mới hận anh ấy sâu sắc như vậy.
LEGEND - SONG SINH SÁT THỦ
- Chào buổi sáng Albie. - Chào buổi sáng Reg.
- Hai tách trà nhé. - Ừ, Albie.
Chào mọi người.
Hai người khỏe không? Có muốn uống trà không nào? Có uống không nào?
Không hả?
Cái gì đây? Dagenham Anglia cũ hả?
Tăng tốc từ 0 đến 60 trong 40 phút hả?
Cũng giống như các anh, già cỗi, đen đúa và sắc bén.
Thế nên tôi mới cho sữa vào trà cho anh.
Biến đi, Kray.
Được thôi. Tôi cũng không muốn cầm chân các anh
trong nhiệm vụ bắt giữ lũ hiếp dâm và sát nhân.
Các anh tuần tra thế nào trong tù vậy?
Chắc không dám vào trong đó hả?
Một ngày tốt lành, vui vẻ nhé. Sắp giáng sinh rồi.
Xin lỗi nhé.
Tài xế của tôi đâu? Frank đâu?
- Không dậy sớm nổi mà, Reg. - Cái gì?
Anh ta không tới. Có thấy mặt đâu.
Được rồi. Đến chỗ anh ta đi.
- Vẫn sống ở phố Ormsby chứ? - Lên xe đi nào. Tôi chở anh đi.
Tôi đi bộ được rồi. Ngày đẹp trời mà.
Đừng quên mấy cái này. Quan trọng lắm đây.
Tôi không quên đâu.
Đi với tôi đây.
Tôi sẽ đi chậm rãi thôi.
- Chào Vera. - Chào Reg?
- Vẫn khỏe chứ? - Vâng.
Đáng yêu lắm.
Rita.
Tôi đến tìm cô nhưng mẹ cô nói cô đang bận rộn trong bếp.
- Của cô hả - Vâng?
- Cảm ơn nhiều nhé. - Không có gì.
Cảm ơn Reg.
Dân miền đông.
Họ không thèm nói chuyện với cảnh sát nhưng sẵn sàng cười nói với du côn.
Bọn Đông Luân-đôn bẩn thỉu.
Chúng cháu rửa xe giúp chú nhé?
Frank có nhà không?
Frank!
Em là ai vậy?
Frances. Em gái Frank.
Anh nhận ra em. Lúc đó em còn nhỏ.
Giờ em đã lớn rồi.
Phải lớn thôi.
Em ăn gì đấy?
Kẹo thôi.
Không phải kẹo thường mà là lemon sherbet.
Anh nếm thử được không?
Được chứ.
Cảm ơn.
Ngon phải không?
- Anh không được nhai nó đâu. - Không hả?
Nếu không làm sao ăn được nhân bên trong?
- Anh phải kiên nhẫn. - Không!
Tỏ ra kiên nhẫn không mang lại cho em thứ em muốn đúng không?
30 giây, Reg. Tôi xuống ngay.
- Anh ấy gặp rắc rối rồi hả? - Ừ.
Em đi chơi với anh nhé? Anh sẽ nhẹ tay với cậu ấy nếu em đồng ý.
Được. Nhưng...
không vì lý do đó.
Tối thứ bảy nhé.
Con nói chuyện với ai đấy? Con ăn mặc hở hang như thế này
mà nói chuyện với đàn ông sao. Con làm sao vậy, Frances?
Vào bếp rửa chén xong đi nào.
Của em này.
Cảm ơn.
Lại ngủ quên rồi, Frank.
Cậu nên về lại tiệm phô-mai đi.
Hoặc tiệm cá, hoặc bất cứ tiệm gì.
Tiệm in.
Tiệm in ấn.
Oh, phải.
Cậu sẽ lại ra đường mà sinh sống đấy. Hiểu chưa?
- Vâng. - Em gái cậu làm gì?
Nó vừa vào đại học Pitman.
Học đánh máy, tốc ký đấy.
- Vậy hả? - Vâng.
Cô nàng ngon thật đấy. Còn trang nhã nữa.
Cậu đã giấu nàng ở đâu vậy ?
Nó ở xa nhà.
Nó có hơi mỏng manh đấy, Reg.
- Thế hả? - Vâng.
Dừng lại nào, Frank.
Bốn phút. Chúng tôi sẽ trở lại.
Cậu có nghĩ cô ấy sẽ đổ tôi không?
Nó được hẹn hò với cậu là ngon rồi.
Nipper Read là một cảnh sát theo vụ nhà Krays.
Và anh ta luôn thông báo sự hiện diện của mình.
Anh ta đi đứng rất nặng nề.
Tôi đã nhìn chằm chằm vào gáy gã này.
Và tôi nghĩ suốt.
Đưa Ron Kray khúc xúc xích của anh đi.
Đưa Ron...
khúc xúc xích của anh đi.
Anh có hiểu không?
Tôi cứ cắm mắt vào sau gáy hắn ta.
Cho tới khi tôi không nghĩ gì nữa. Tôi không suy nghĩ nữa.
Tôi công bố nó.
Hắn xoay người lại và nói gì các anh có biết không?
Hắn nói: "Này, Ron, anh ăn khúc xúc xích này đi. Tôi thấy... không muốn ăn lắm"
Thú vị thật.
Lúc anh rể tương lai của tôi nói "thú vị".
Đúng không?
Nghĩa là anh ấy không biết anh ấy, bạn, hay là bất cứ ai khác đang nói cái quái gì.
Hay lắm, Ron.
Hay tuyệt.
Ron từng ngồi tù ba năm
vì hành hung người nghiêm trọng.
Khi ra tù anh ấy được chẩn đoán bị bệnh tâm thần
và bị gửi vào một nhà thương điên.
Anh ấy cần đến một bác sĩ tâm lý thật thân thiện.
Cái gì thế?
Nếu anh nói anh muốn bẻ gãy một gã.
Tôi không chắc anh muốn nói gì.
Khiến hắn bại liệt.
Anh muốn làm người ta bại liệt sao?
- Đúng vậy. - Tại sao vậy?
Bác sĩ, vì tôi e rằng hắn ta không thể
đánh giá đúng đắn về chủ của tôi.
Chủ của anh là ai?
Ronnie Kray.
Có hy vọng nào không, bác sĩ?
Thứ lỗi.
Cứ thong thả.
Ronald Kray là người có tâm trí sáng suốt nhất tôi từng gặp
trong suốt 26 năm hành nghề của mình.
Theo tôi thì, giữ anh ta lại đây sẽ là một sự lãng phí nguồn tài nguyên.
Sự liêm chính của mình thế là xuống bồn cầu rồi.
"Nữ hoàng sẽ sống sót, nhưng Chúa cứu tất cả chúng ta".
Anh Kray.
Tôi hy vọng anh biết mình đang làm gì.
Vâng. Tôi sẽ quay về Luân-đôn.
Em trai của anh không biết mình là ai đâu.
Anh ta cũng không tin vào ý thức của mình.
Tôi chưa từng thấy người nào cần điều trị đến thế.
Ông không còn lời khen nào khác sao?
Anh ta độc đoán, bạo lực và thần kinh.
Có khả năng còn bị tâm thần hay bị hoang tưởng.
Điều tôi muốn nói với anh là anh ta điên thật sự.
Đây là Stemetil.
Anh phải cho anh ta uống hai lần mỗi ngày.
Không thì rắc rối to đấy.
Frances, xe đợi ở ngoài đấy.
Em quyến rũ lắm, Frances. Em đúng là một ngôi sao của khu Đông.
Giống điếm đàng khu Đông thì có.
Chỉ là cái quần thôi. Chứ có gì điếm đàng đâu.
Những gì nó mặc không quan trọng.
Khi người ta thấy nó đi cùng Reggie Kray, ai cũng sẽ nghĩ nó làm điếm.
Sao mẹ nói vậy chứ?
The Krays là du đãng, Frances.
- Con thấy anh ta rất đáng yêu. - Chúa ơi!
Và con sẽ hôn anh ấy. Mẹ có nghe không?
- Chào anh. - Chào em.
Trông em xinh lắm.
Anh cũng vậy.
Xin chào. Đây là Big Pat.
- Xin chào, Big Pat. - Reggie.
- Anh khỏe không? - Rất vui được gặp anh.
Big Pat ở đây ngăn lũ hạ lưu vào.
Mọi lúc.
Thế sao lại không cho chúng tôi vào?
Buổi tối vui vẻ nhé.
Cảm ơn.
Chúng ta có chút rắc rối rồi.
- Anh khỏe không? - Sếp khỏe không?
- Khỏe chứ? - Vâng.
- Vẫn ngoan đấy chứ? - Mọi lúc tôi vẫn ngoan ngoãn mà.
Thoải mái đi. Nếu có gì khó khăn cứ tìm tôi.
- Anh cũng khỏe chứ? - Tôi khỏe. Cô ấy cũng ổn lắm.
- Chào, Reg. - Xin chào.
Reg, anh khỏe chứ? Mr Kray.
- Ai cũng biết anh cả. - Ừ, đây là hộp đêm của anh mà.
- Ý là hộp đêm anh yêu thích? - Không, anh là chủ nơi này.
Em đến đây mười lần rồi, mà không biết nó thuộc về anh.
Nếu em biết giữ mồm giữ miệng thì không ai biết được gì đâu.
Teddy kìa.
Teddy, Ông khỏe không? Rất vui được gặp ông?
Nhà ông sao rồi?
- Sao thế? - Những người đó đáng sợ quá.
Không, không, họ chỉ là những võ sĩ đấm bốc khu Đông thôi. Họ đáng yêu lắm.
Anh cho họ uống miễn phí.
Reggie, đây là Joan Collins.
Có thể.
Barbara Windsor đêm kia đã đến đây đấy.
- Thật không? - Cô ấy thích hộp đêm này lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.