Le prime 200 righe.
Tôi thấy hết rồi nhé!
Thấy gì cơ?
Tôi thấy hết rồi, hết sạch sành sanh luôn.
Thấy gì nhỉ?
Thế này thì cô không lừa nổi tôi đâu.
Vậy là anh phát hiện ra rồi à?
Tôi phát hiện ra rồi.
Phòng 403.
Lại sao nữa vậy?
Phòng bệnh đó.
Rốt cuộc là có ai ở trong căn phòng đó thế hả?
Tôi đã tình cờ thấy hết rồi.
Người đó là ai thế?
Bệnh nhân chứ ai.
Ở một mình à?
Vậy sao cô nói phòng đó là phòng để thiết bị y tế?
Tại sao lại phải nói dối tôi?
Làm vậy vui lắm à?
Hay là Đội trưởng Kang bảo cô làm thế?
Sáng nay chú ấy cứ nói chuyện với cô mãi mà.
Tôi không hề nói dối nhé.
Kể từ giờ trở đi, căn phòng đó sẽ trở thành phòng bệnh VIP
nên có thể sẽ có bệnh nhân nằm ở đó.
Chúng tôi sợ các bệnh nhân sẽ thấy bất tiện.
Mà việc gì tôi phải giải thích việc này với anh nhỉ?
Bây giờ trông cô đang hoảng loạn đấy.
Ai cũng nhận ra được là cô đang hoảng.
Không hề nhé!
Cô cũng nói nhiều hơn bình thường.
- Không hề. - Khoan đã.
Nếu vậy thì,
căn phòng đó sẽ trở thành phòng bệnh VIP, nhưng mà
cô không thấy lạ à? Ông Hwang đi ra đi vào chỗ đó suốt ngày mà.
Vì ông ấy là người quen của các bệnh nhân chứ sao.
Anh hài lòng chưa?
Anh đừng có hỏi nữa, tôi đang bận lắm.
Khoan đã, cô thì bận cái gì?
Vừa nãy tôi còn thấy cô tập thể dục mà?
Dù có là người quen biết đi nữa
thì ông ấy có phải y tá hay bác sĩ đâu mà vào đó lắm thế.
Lại còn dùng cả khóa mật khẩu khóa cửa như vậy ư?
Anh sắp rời khỏi đây rồi, anh để ý nhiều như thế làm gì!
Anh đừng có quan tâm nữa.
À, cô còn nói lại tôi như vậy à? Được thôi, tốt thôi.
Đằng nào thì Đội trưởng Kang cũng sẽ kể hết cho tôi thôi.
Cô không muốn nói trước với tôi điều gì đâu chứ gì?
Vậy thì anh nghe Đội trưởng Kang kể là được rồi còn gì.
Mắc mớ gì mà phải làm phiền tôi thế?
Lát nữa đừng có quên tới lớp học hồi sức tim phổi đấy nhé. CPR ấy.
Bị bắt quả tang rồi nhé!
Đằng nào thì Đội trưởng Kang cũng sẽ kể hết cho tôi thôi.
Cô Yeom, cô có thấy Đội trưởng Kang ở đâu không?
Đội trưởng Kang hả? Cô cũng không thấy đâu...
Mà cả ngày nay cô không thấy ông ấy đâu cả.
Vâng, cháu biết rồi.
Chú ấy đi đâu rồi nhỉ?
Chú ấy bảo sẽ kể cho mình chuyện gì đó rồi mà.
Chú có thấy Đội trưởng Kang ở đâu không?
Không, tôi không thấy ông ấy đâu cả.
Đội trưởng Kang...
Ông ấy bảo là đi lên núi.
À, vâng.
Núi ư?
Ngọn núi phía sau kia sao?
Sao tự dưng ông ấy lại tới đó ạ?
Sao cô lại bất ngờ thế?
Dạo này mọi người đều thấy bất an vì có lợn rừng
nên ông ấy định đi đặt bẫy bắt nó.
Ông Cha Young Pyo bị hoại tử do nằm liệt giường thì phải,
cô đi kiểm tra xem thế nào đi.
Vâng, tôi biết rồi.
Giọng nói của Grey nhẹ nhàng,
nhưng lại đầy thách thức
và có chút gì đó
khiêu gợi,
khiến người ta cảm thấy thích thú.
Anh ấy cởi cúc quần bò,
và từ từ
cởi quần... cởi quần ra.
Anh ấy thì thầm
và hôn đùi... tôi.
Nụ hôn đó trượt dần lên phía trên.
Tới gần mép quần trong của tôi...
Ôi trời, cái quyển sách này
Đây là truyện khiêu dâm ạ?
Sao bà lại bảo cháu đọc truyện như thế này...
Khiêu dâm chỗ nào.
Là nghệ thuật đấy.
Đúng rồi đấy.
Cậu tình nguyện viên này đúng là chẳng biết gì cả.
Thế này thì làm sao đấu lại bác sĩ Yang của chúng tôi được?
Đấu cái gì cơ chứ? Tôi đấu với bác sĩ Yang làm gì?
Ôi chao, có những thứ như vậy đấy.
Chúng ta già rồi nên thấy rõ mồn một,
còn bản thân cậu ấy vẫn chưa tưởng tượng ra được đâu.
Gì vậy trời? Các sơ ở đây
kỳ lạ thật đấy!
Trong tình huống thế này mà các sơ lại nói vậy ư?
Kỳ lạ thật đấy!
Sao lại có mưa thế này?
Đúng vậy đấy.
Thảo nào từ sáng đến giờ đầu gối của tôi cứ nhức mãi.
Nhưng mà hình như đây chỉ là mưa rào thôi.
Vẫn còn mặt trời kìa.
Sao tài xế taxi phải đề phòng tôi như thế nhỉ?
Cứ nhìn tôi qua gương chiếu hậu mãi,
xong rồi còn hỏi
nếu tôi xuống thì người trả tiền cho ông ấy có đến thật không.
Hỏi đi hỏi lại mấy lần liền.
Phải tôi thì tôi cũng hỏi.
Dạo này tiệm giặt đồ có ở khắp nơi, nhưng làm gì có chỗ nào
dành cho mấy người như chúng ta.
- À, vâng. - Chúc quý khách ngon miệng.
- Ôi, có cả bạch tuộc kìa. - Món ruột của tôi đây rồi!
Dù sao thì,
mọi người cũng vất vả nhiều rồi.
Với cả, hôm đó nhờ mấy người
nên tôi mới hoàn thành buổi diễn nhạc kịch cùng Pyo Kyu Tae được.
Hôm nay tôi đãi bữa này để cảm ơn mọi người đấy.
Hôm nay cứ ăn cho tới khi no bể bụng luôn đi.
- Cạn ly! - Cạn ly!
Ôi chao!
Ăn nhiều vào nhé!
Này, tên kia!
Có mỗi một con bạch tuộc mà cậu đút hết cả vào mồm thế à?
Chà, ăn giỏi thật đấy!
Này, tôi để dành mãi để ăn đấy!
Ăn xong rồi.
Chào cô.
Ồ, đọc sách.
À, không phải của tôi đâu, là của bà lão nằm trong kia.
Đây là 50 sắc thái của anh Yoon Grey à?
Cô đừng nói thế.
Cũng có thể là như vậy mà.
À, anh có thấy y tá Seo đâu không?
Cô thử gọi điện cho cô ấy xem.
Cô ấy không mang theo điện thoại. Không biết là đi đâu rồi.
Nghe nói ở ngọn núi phía sau có lợn rừng nên chắc cô ấy lo lắm.
Chào bác sĩ.
Vừa nãy cô ấy tìm Đội trưởng Kang
nên tôi bảo là Đội trưởng Kang đi bẫy lợn
nên ông ấy đã đi lên núi rồi.
Không lẽ cô ấy đi lên đấy thật à?
Có thể lắm đấy.
Y tá Seo!
Y tá Seo Yeon Joo!
Y tá Seo!
Tôi no muốn bể bụng rồi đây!
Sao thế?
Tiền nong cái gì?
Là tiền taxi đấy.
Ôi, anh thật là!
Đừng có đem đi tiêu linh tinh.
Đừng có lấy tiền đi mua rượu uống đấy nhé!
Mọi người đi đi!
Cảm ơn anh!
Chào anh!
Ừ, về cẩn thận nhé!
Y tá Seo!
Cô ấy đang ở đâu vậy?
Người gì đâu mà chẳng biết sợ gì cả!
Mưa to thế này còn mò lên núi làm cái gì!
Đã vậy lại còn có cả lợn rừng nữa chứ.
Ôi, cô ấy đang ở đâu vậy?
Giật hết cả mình!
Cái gì thế này?
Lợn rừng... bây giờ...
Phải làm sao đây?
Yoon Gyeo Rye?
Yoon Gyeo Rye!
Ôi, thật là!
Tôi ở đây!
Cô đúng thật là!
Sao thế?
Đúng thật là!
Ơ, anh sao thế? Có chuyện gì à?
Còn chuyện gì nữa?
Mưa gió nguy hiểm thế này mà cô còn leo lên núi làm gì?
Trên núi còn có lợn rừng mà!
Lúc tôi lên đây trời vẫn chưa mưa.
Ở trên đó là chỗ tôi tập thể dục nên tôi cũng thường lên đó.
Trên núi nguy hiểm thế này mà cô còn lên đây tập thể dục ư?
Cô đừng có tập thể dục nữa! Sống được bao lâu đâu mà cứ...
Ôi, đúng thật là!
Cô làm tôi lo chết đi được, tôi cứ tưởng cô gặp lợn rừng.
Vậy nên anh mới lo lắng rồi nổi cáu như vậy à?
Ai không biết lại tưởng anh là mẹ tôi đấy.
Mà sao mấy người ở đây
cứ thích làm người ta lo lắng thế nhỉ? Khó chịu thật đấy!
- Bực mình chết đi được! - Ai mượn anh lo cho tôi?
Anh đứng yên để tôi xem nào.
Sao?
Anh khóc đấy à?
Khóc cái gì mà khóc,
tại mưa đấy!
Anh khóc thật kìa!
Tôi không hề khóc nhé!
Ôi, mà tôi lo thừa rồi!
Tôi cứ tưởng cô bị lợn rừng làm bị thương rồi.
Hóa ra cô còn hạ được cả nó cơ.
No comments yet. Be the first to leave one.