Le prime 172 righe.
NGUYÊN TÁC - BISCO HATORI XUẤT BẢN TRÊN TẠP CHÍ LALA (HAKUSENSHA)
THƯ VIỆN SỐ 4
Trường này có tận bốn cái thư viện nhưng sao cái nào cũng ồn hết vậy?
Mẹ yêu trên thiên đàng ơi, đã mười năm rồi phải không mẹ?
Dường như đám nhà giàu ở đây chỉ đến trường để chơi là chủ yếu.
PHÒNG NHẠC SỐ 3
Một phòng nhạc không ai dùng…
Chắc đây là nơi duy nhất để mình có thể yên tĩnh học bài.
Chào mừng quý khách!
Khi tôi mở cánh cửa đó ra, trước mắt tôi là Hội Tiếp viên.
"Kể từ hôm nay, cậu sẽ là tiếp viên".
Học sinh ở Học viện Tư thục Ouran đều có xuất thân trâm anh thế phiệt.
Vừa lắm tiền, vừa nhàn rỗi.
Chính vì thế, Hội Tiếp viên Ouran là nơi các mỹ nam quá nhàn rỗi
sẽ mua vui và tán tỉnh các cô gái, những người cũng rất rảnh.
Đó là thú tiêu khiển tao nhã độc nhất ở ngôi trường siêu giàu này.
Hội Tiếp viên ư?
Gì vậy? Là con trai mà.
Hikaru và Kaoru, vị khách này học cùng lớp với hai em nhỉ?
Đúng vậy, nhưng cậu ta không hòa đồng lắm, nên bọn em chẳng biết gì nhiều về cậu ta.
Nói vậy hơi bất lịch sự đấy.
Chào mừng em tới Hội Tiếp viên Ouran, học sinh danh dự.
Gì cơ? Vậy em ấy chính là Fujioka Haruhi,
học sinh xuất chúng hiếm hoi được nhận học bổng của trường ư?
Sao anh biết tên em?
Văn hóa của trường này khiến thường dân rất khó vào đây.
THƯỜNG DÂN
Trừ khi em sở hữu một tinh thần thép,
bằng không em không thể vào trường theo diện học bổng.
Vậy à, cảm ơn.
Phải! Cậu ấy đang nói em là anh hùng đấy, Fujioka!
Mà cho dù em có đứng đầu lớp, em vẫn là học sinh nghèo nhất trường.
Em vẫn sẽ bị coi thường như thường dân thấp hèn thôi.
Không, đâu có nhất thiết phải nói quá lên vậy…
Cũng đâu có sao, nhỉ? Sự bần hàn muôn năm!
Chào mừng đến với thế giới lộng lẫy của bọn anh, kẻ bần hàn!
Em xin phép!
Này, nhóc Haru, em là anh hùng à? Em đỉnh thật đó!
Là học sinh danh dự, không phải anh hùng.
Mà gọi ai là nhóc Haru thế hả?
Nhưng, ai mà ngờ rằng cậu mọt sách nổi tiếng này lại là gay chứ.
Gay ư?
Vậy em thích tuýp nào?
Tuýp hoang dã?
Tuýp nam lolita?
Tuýp quỷ nhỏ?
Tuýp lạnh lùng?
Không phải vậy đâu!
Em chỉ đang tìm một nơi yên tĩnh để học bài thôi.
Hay là em muốn anh phục vụ em? Thấy thế nào?
Bình hoa thời Phục hưng đó là tâm điểm cho buổi đấu giá toàn trường đấy!
Cậu tiêu rồi.
Giá khởi điểm cho cái bình đó là tám triệu yên đấy!
Tám triệu yên ư?
Là bao nhiêu nghìn yên nhỉ? Bao nhiêu nghìn yên mới đủ tám triệu yên?
Để đền cho cái này…
Đủ khả năng không?
Cậu còn chẳng mua nổi đồng phục thiết kế nữa là.
Mà này, bộ trang phục quê mùa đó là sao vậy?
Chúng ta sẽ làm gì đây, Tamaki?
Em đã nghe câu này chưa, Fujioka?
"Nhập gia tùy tục!"
Không có tiền, thì bán thân đi.
ĐỘT NGỘT ĐỔI THÁI ĐỘ
Kể từ hôm nay, em sẽ là cún cưng của Hội Tiếp viên!
CON CÚN
Thế này thì quá đáng lắm, mẹ ơi.
Con đã bị giam giữ bởi một đám lố bịch tự gọi mình là "Hội Tiếp viên" này.
Chọt này.
HỘI TIẾP VIÊN ĐÃ MỞ CỬA
Tamaki, anh thích thể loại nhạc nào?
Tất nhiên là loại nhạc gợi cho anh nhớ về em rồi.
Hôm nay em làm bánh cho anh này. Anh dùng thử nhé?
Anh sẽ ăn nếu em đút cho anh.
Ôi, anh Tamaki!
- Anh Tamaki, em nghe nói… - Sao?
…anh vừa nhận một chú mèo con tạp chủng phải không?
Anh không gọi em ấy là mèo, mà giống…
Vừa nhắc đã đến!
Này heo con, cảm ơn đã mua đồ giúp bọn anh.
Em có mua đủ đồ không đấy?
Heo ư?
Đây là cái gì vậy?
Như anh thấy đấy, cà phê.
Anh chưa từng thấy nhãn hiệu này.
- Có phải loại nghiền sẵn không? - Không. Là loại uống liền.
Uống liền ư?
Có phải loại chỉ cần rót nước sôi vào là uống được mà thường dân hay uống không?
À, em nghe danh nó đã lâu.
Vậy ra người nghèo không có thời gian rảnh
- để xay cà phê cho mình là sự thật nhỉ? - Phải.
Đúng là trí khôn của thường dân.
Nó để 100 gram chỉ 300 yên thôi.
Đúng là giá rẻ không tưởng.
Em sẽ đi mua loại khác vậy!
Xin lỗi đã không mua loại cà phê hạt đắt tiền.
Không, đợi đã!
Anh sẽ uống cái này.
Anh sẽ uống thử thứ này.
Được rồi, Haruhi,
lại đây pha cà phê của thường dân cho bọn anh đi.
Lũ lắm tiền chết tiệt này.
Anh Tamaki đùa quá trớn rồi.
Sao mà thức uống của bọn người thấp hèn lại hợp với khẩu vị của anh được?
Thứ lỗi nhé.
Tôi nói một mình ấy mà.
Haruhi!
Vâng.
CÀ PHÊ CỦA THƯỜNG DÂN ĐƯỢC PHA BỞI MỘT THƯỜNG DÂN
- Xin mời. - Cùng thưởng thức nào.
Tôi hơi sợ khi uống cái này.
Nếu biết tôi uống nó, bố tôi sẽ mắng tôi mất.
Vậy nếu anh mớm cho em thì sao?
Em sẽ uống.
Thánh thần ơi!
Thế là, em ấy đã hoảng sợ rồi choàng tỉnh vì một cơn ác mộng.
Hikaru! Đừng kể mà!
Anh thật tệ vì đã kể chuyện đó trước mặt mọi người.
Kaoru.
Anh xin lỗi, Kaoru.
Lúc đó trông em dễ thương quá, nên anh không kiềm lòng được.
Hikaru.
Quả là một chuyện tình anh em đẹp đẽ!
Sao lại sướng phát khóc như vậy? Chẳng hiểu nỗi.
Xin lỗi, anh đến muộn.
Anh Honey! Anh Mori!
Bọn em đợi các anh nãy giờ đấy!
Xin lỗi nhé!
Anh đã thiếp đi trong lúc đợi câu lạc bộ kiếm đạo của Takashi kết thúc.
Nhưng mà vẫn còn buồn ngủ quá đi mất.
Dễ thương quá!
Có thật anh ấy là học sinh năm ba không vậy?
Đừng trông mặt mà bắt hình dong. Anh Honey là học sinh xuất chúng đấy.
Còn điểm thu hút của anh Mori lại nằm ở sự trầm mặc của anh ấy.
Nhóc Haru này!
Em có muốn dùng bánh với anh không?
Thôi, em không thích đồ ngọt cho lắm.
Vậy anh sẽ cho em mượn chú thỏ Usa của anh nhé!
Thôi, em cũng không hứng thú với chú thỏ Usa đó.
Em không thích thỏ Usa của anh à?
Nó dễ thương thật nhỉ?
Vậy chăm sóc nó cẩn thận nhé.
Chính sách câu lạc bộ này tận dụng những nét độc đáo của mỗi người
để đáp ứng nhu cầu của khách hàng.
Mà này, Tamaki là tiếp viên số một ở đây, là ông hoàng đấy.
Tỷ lệ yêu cầu khoảng 70%.
Thế giới này bị gì vậy?
Nhân tiện, với khoảng nợ tám triệu yên của em,
em sẽ làm cún cho câu lạc bộ cho đến lúc tốt nghiệp…
À, xin lỗi, em sẽ phụ trách việc lặt vặt.
Em cứ chạy trốn thoải mái,
nhưng nhà anh có khoảng 100 cảnh sát tư rất giỏi đấy.
Em có hộ chiếu đấy chứ?
NGHĨA LÀ "EM ĐỪNG HÒNG SỐNG Ở NHẬT BẢN"
Phải đó, làm việc chăm chỉ đi, đồ nhà quê.
Đừng làm trò đó nữa.
Em sẽ không được cô gái nào thích với cái bộ dạng quê mùa đó đâu.
Từ đầu, cơ bản em cũng chẳng hứng thú gì.
Em nói gì vậy? Đây là chuyện rất quan trọng.
Trở nên hoàn mỹ và khiến phụ nữ hạnh phúc chẳng phải là tất cả sao?
Nó quan trọng vậy sao?
Đàn ông, phụ nữ, vẻ bề ngoài, và đại loại thế…
Điều quan trọng chẳng phải ở tâm hồn của mỗi người sao?
Chẳng hiểu sao câu lạc bộ này lại tồn tại nữa.
Tàn nhẫn quá phải không?
Đôi khi Chúa tạo ra một con người hoàn hảo cả về ngoại hình lẫn tâm hồn.
Anh biết em đang chối bỏ thực tế để tự an ủi mình.
Nếu không thì sao em sống nổi nhỉ?
Nhưng hãy nghĩ cho kỹ đi.
Sao các tác phẩm nghệ thuật lại được trưng trong bảo tàng chứ?
- Phải, nhiệm vụ của cái đẹp là khoe sắc. - Từ gì để diễn tả được người thế này nhỉ?
Anh mở câu lạc bộ này
No comments yet. Be the first to leave one.