Le prime 200 righe.
Các con, vào mùa thu năm 2008, bố gặp một vấn đề nhỏ.
Được rồi, tôi phải đến chỗ Stella.
Chính là đêm nay, các cậu.
Tôi đã thử rồi, nhưng đều thất bại.
Lần này, tôi sẽ làm. Đêm nay...
tôi sẽ tán một em đồng tính.
Robin, anh cần son của em.
Ôi, trời!
- Chụp hình nhé? - Chắc chắn rồi.
Tạm biệt, Ted.
Bố sống ở New York.
Nhưng Stella sống bên kia sông,
ở New Jersey.
Ôi, trời!
Có nghĩa là lúc nào bố cũng đi tàu.
- Sao rồi, Ted? - Chào Matisse.
- Chào T-Diddy! - Theodore!
- Cậu bỏ lỡ rồi. - Robin được dẫn tin cho đài quốc gia.
Và bọn em được một chai champagne miễn phí.
Nhưng giờ hết rồi.
Ôi, trời!
Và kết quả là có vẻ như bố luôn bỏ lỡ mọi thứ.
Xin lỗi, bọn em không đợi được. Đồ ăn bị nguội mất.
Ôi, trời!
- Chào gã to xác. - Sao rồi, G?
- Anh ổn chứ? - Ừ, anh ổn. Chỉ là...
Em biết mà, anh muốn ở bên hai người, cũng muốn dành thời gian với bạn bè.
Anh chỉ cảm thấy đang dành toàn bộ thời gian trên tàu.
Được rồi, hay thế này, sao anh không mời bạn anh đến đây chơi hôm nào đó?
Ý hay đấy.
Cậu muốn bọn tôi đến New Jersey? Ôi, buồn cười thật đấy.
- Tại sao? - Ừ thì, đầu tiên,
tôi không còn mặt dây chuyền huy chương vàng nào nữa.
Tôi bán đi khi chúng hết thời từ 400 năm trước rồi.
- Lily? - Ồ, xin lỗi cậu, Ted.
Tôi là dân New York chính gốc.
Tôi đã được lập trình để khinh thường và kinh tởm
New Jersey và toàn bộ những gì nó đại diện.
Sao tôi lại nói với cậu điều này chứ? Cậu ghét New Jersey hơn bất kỳ ai.
Sao? Tôi không ghét New Jersey. Sao cậu lại nghĩ vậy?
Và sau đó hắn ta chen hàng ngay trước tôi. Chúa ơi, tôi ghét bọn chen hàng
hơn cả tôi ghét New Jersey nữa.
À, không đúng. Không có gì làm tôi ghét hơn New Jersey cả.
Phải.
TÔI GHÉT NEW JERSEY
Hay nhỉ?
- Này, cậu muốn bọn tôi chờ cậu không? - Không, tôi sẽ lâu đấy.
Tôi phải đi thải một cục New Jersey lớn.
Được rồi, thì New Jersey không phải nơi tôi yêu thích.
Nhưng khi Stella và tôi kết hôn, cô ấy và Lucy chuyển đến cùng tôi,
tôi không phải đặt chân đến New Jersey nữa.
Trừ khi tôi đến đó xem trận đấu của đội Giants hay bay khỏi Newark,
hay lạy trời, thủ tiêu một cái xác.
Ted, nếu cậu giết tôi và chôn tôi ở New Jersey,
tôi sẽ ám cậu cả đời.
Nhưng nếu tôi giết cậu và chôn cậu chỗ khác?
Tôi sẽ để cậu yên.
Tôi chắc chắn cậu có lý do.
Các con, dì Robin đã chán ngán công việc của dì ấy ở đài Metro News 1.
Dì ấy chán tiêu chuẩn chương trình thấp...
Tôi là Robin Scherbatsky, và bạn đang xem...
Etro News 1 lúc 11:00.
Lặp lại lần nữa, lúc 1:00.
...chán những tin tức dì ấy phải đưa...
Vậy nên hãy nhanh chân và bình chọn
cho chú chó dễ thương nhất New York nhé.
...và dì ấy chán ngán nhất những kiểu chơi chữ ngu ngốc.
Bốn công nhân đường sắt bị điện giật khi một chiếc tàu điện trật đường ray.
Hãy đón xem...
vụ trật đường ray kinh hoàng này.
Joel, có người chết đấy.
Vì vậy, khi nhận được cuộc gọi vào dẫn tin đài quốc gia,
dì ấy cuối cùng cũng được nói
những điều dì ấy đã muốn nói rất lâu.
Tối nay sẽ là ngày cuối tôi lên sóng.
Tôi đến với đài Metro News 1 khi chỉ là một con sâu bướm nhỏ.
Và trong bốn năm, chiếc bàn này đã là cái kén của tôi.
Nhưng tối nay,
tôi đã biến thành một chú bướm đầy tham vọng.
Sao nghe cô ấy như kẻ ngốc thế? Cô ấy bị đột quỵ à?
Ừ. Quả là sáng tác của một thiên tài.
Bài nói này thật sự quá hay.
Với một mắt hướng tới tri thức,
một mắt nhìn vào sự thật,
và một mắt trông chừng cho các bạn.
Cậu viết mấy lời này, đúng chứ?
Đó là bản sửa đổi của bài phát biểu tôi đã nói
khi tôi phải rời đội bơi vì bệnh mãn tính tai trong.
- Tôi tưởng cậu là tên phát khăn. - Cũng là một phần của đội.
Ngày thứ Bảy đó khi Robin đi làm ngày đầu tiên ở chỗ mới,
bọn bố đều qua bên kia sông để trải nghiệm
chút đời sống về đêm điên rồ ở New Jersey.
Được rồi, Stella không có ai trông trẻ, nên ta không thể ra ngoài.
Thay vào đó...ta đều sẽ ngồi chơi ở đây và cũng sẽ tuyệt vời thế thôi.
Đúng nhỉ, ta có trò chơi, có phim.
Và tôi nghĩ hình như trong ga ra có bia.
Ted, việc này thật thảm hại. Đêm nay là thứ Bảy.
Ta nên ngồi ngoài quán rượu. Uống rượu.
Nào, tôi biết như vậy nghe chán nản, gần như là bi kịch, nhưng đó là sự thật.
Ừ, và tôi muốn thử con nhỏ Doris đó lần nữa.
Tôi sẽ hạ được máy bay đồng tính đó.
Không có rắn trên cái máy bay đó đâu.
Được rồi, các cậu. Nào, hứa rồi mà.
Hãy cứ ngồi chơi ở đây, cố vui vẻ nào.
Ý tôi là ta đều ở cùng nhau.
Bạn bè ngồi chơi với nhau. Không phải đó mới quan trọng sao?
Được rồi. Nếu ta bắt chuyến tàu kế, ta có thể đến quán MacLaren lúc 11:00.
- Ta có thể đến đó lúc 10:00. - Không, tôi phải thay đồ trước.
Tôi sẽ không vào MacLaren mà bốc mùi New Jersey.
Chà. Mọi người rất ghét chỗ này, nhỉ?
Sao? Đâu có! Stels...
Không, tôi hiểu. Mọi người đều là dân New York. Phải chơi ở quán rượu.
Ừ thì, mọi người có thể ngồi chơi ở quán rượu ngầu nhất bang,
và nó gần đến nỗi sẽ làm mọi người kinh ngạc.
Và bom tấn là đây. Quán rượu tuyệt nhất New Jersey.
Ừ, có lẽ vậy.
Nơi này thật tuyệt!
Ta có phi tiêu, một nửa bàn chơi bóng bàn.
Một bể cá.
Nhìn xem cuối cùng cũng vẫn có một đêm tuyệt vời như đã hứa.
Ta có thể thả ít thức ăn cho cá vào và khiến chúng giành nhau.
Không, cảm ơn. Tôi không chơi với bể cá trừ khi
chúng có hai loại cá tôi thích. Cá mút và cá thổi.
Quá hay!
Đấm tay với cậu vì "cá thổi" à? Tôi không nghĩ vậy.
- Marshall. - Cậu giỏi hơn thế.
Lily.
Không đủ hay.
Stella...
Xin lỗi.
Tôi sẽ không hạ tay xuống đến khi ai đó thể hiện sự tôn trọng
bằng cách chạm nắm đấm của họ vào nắm đấm của tôi
một cách nhẹ nhàng nhưng quyết đoán.
Người đẹp...
Người đẹp. Ai là người đẹp nào?
Vậy hãy biết điều này. Cho đến khi nó có được điều nó muốn,
hay đúng hơn là xứng đáng,
nắm tay này sẽ không đầu hàng.
Nó sẽ...
không...đầu hàng.
- Vậy ai muốn chơi trò ghép từ? - Ừ, sao cũng được.
Cảnh báo, miếng chữ X hơi khó đọc
vì nó đi ra từ bụng con chó của tôi vài năm trước.
Biết đó, có lẽ ta nên nuôi chó lại khi anh chuyển vào.
Khi anh làm sao cơ?
Ồ, tuyệt. Robin đến rồi.
Tôi tưởng họ sẽ chuyển đến với cậu.
Tôi cũng vậy.
Ôi, Chúa ơi, tôi sẽ chuyển đến New Jersey ư?
Này, các cậu, tôi đoán con chó đó thật sự rất phê
sau khi nó nuốt chữ X đó.
Quá hay!
Thôi nào!
Tôi không thể sống ở đây.
Sẽ không tệ vậy đâu.
Cậu có thể đặt một tủ lạnh nhỏ bên kia và bàn chơi khúc côn cầu.
Bàn khúc côn cầu à? Hay đấy, gã to xác.
Ý tôi là New Jersey nói chung, chứ không phải tầng hầm này.
Cô ấy muốn tôi chuyển về đây? Tôi không hiểu.
Bọn tôi đã bàn mấy tháng trước.
Anh nghĩ sau đám cưới,
em và Lucy có thể chuyển đến đây.
Ừ, con bé có thể chơi ở cầu thang thoát hiểm,
có lẽ làm bạn với cái gã ngủ trên ghế bành trong căn hẻm,
đạp xe dọc Broadway.
Ý hay đấy, Ted.
Tôi không hiểu sao ai lại muốn sống ở New Jersey
khi có cơ hội sống ở Manhattan?
Tôi tưởng mình có căn hộ thuê giá phải chăng ở khu phía Tây
là một nửa lý do cô ấy lấy tôi.
Thật sự tôi nghĩ nó là toàn bộ lý do đấy. Đúng không nào?
- Chào. - Robin, chào! Trông em đẹp đấy.
- Đấm tay nào. - Stella đã dặn em không được.
- Ngày đầu tiên thế nào? - Hôm nay không phải.
- Sao? - Hôm nay không phải ngày đầu của em.
Em xuất hiện ở đó và có 20 người khác.
Hóa ra là em không nhận được việc.
Em chỉ nhận được một buổi quay thử.
- Sao lại thế? - Em không biết.
Vì anh ta nói là em đã được nhận.
Tôi đã được nhận?
Mình đã được nhận!
Và để rõ ràng, khi tôi nói "Cô được nhận,"
ý tôi là được nhận một buổi quay thử.
Cô được nhận một buổi quay thử.
Tôi không muốn có sự nhầm lẫn nào.
Cô chỉ được một buổi quay thử.
Không phải được nhận việc.
Cảm ơn anh!
Được rồi, em sẽ gọi và cầu xin Joel cho em quay lại.
- Không! - Cậu ghét công việc đó mà.
Tôi không biết. Có tệ thế đâu.
Robin, họ bắt cậu gọi bão nhiệt đới Hector là gì
khi đang mưa lớn?
Bão lông thú.
Này, Ted.
- Vui như bão lông thú nào. - Cảm ơn nhé.
Thật nhỏ mọn.
Được rồi, nó rất tệ, nhưng em có thể làm gì?
Ý em là em không thể có công việc kia.
No comments yet. Be the first to leave one.