Le prime 129 righe.
LOẠT PHIM HOẠT HÌNH CỦA NETFLIX
Davion đã ở đây.
Ta sẽ đi săn về phía Bắc.
Với các người, đây là cảnh cáo tránh xa.
Tôi có thấy dấu hiệu gì đâu.
Coriel'Tauvi đã đặt những tảng đá ở đó. Không cần dấu hiệu gì cả.
CHƯƠNG 8 MỘT VÁN CỜ
Được yêu tinh tiếp đón. Vui đấy.
Nếu không ăn, ngươi sẽ chết đấy.
Thế thì ta sẽ không ăn.
Chỉ cần nuốt thôi. Phần còn lại cứ để ta lo.
Bất kỳ tên lính nào cũng có thể đem thức ăn cho ta.
Vậy mà ngày nào, mỗi ngày, ta đều thấy ngươi.
Ta muốn nhắc ngươi nhớ là ai đã tống ngươi vào đây.
Ta không nghĩ vậy.
Ngươi cần ta ở đây để biện hộ cho ngươi ngoài kia.
Nhưng ngươi lầm to rồi.
- Ngươi cũng là tù nhân của ta. - Có lẽ vậy.
Nhưng phòng giam của ta ngắm cảnh được.
Tù nhân.
Ở yên đây.
Lại đây xem đi. Mọi người nên thấy cái này.
Người tộc tôi.
Chúng đã làm việc này.
Chắc là một thông điệp nữa?
Ta sẽ đưa họ xuống, chôn cất.
Không thể trách cô ấy được.
Trách cứ cũng chẳng giúp người chết sống lại.
Ánh sáng của Mene…
Tội nghiệp.
Cưỡi Sagan đi. Tìm gì đó ăn.
Này. Anh đứng về phía em.
Em sẽ rất cảm kích nếu anh nói được anh thuộc phe nào.
- Ở yên đó. - Đứng lại đó.
- Hạ vũ khí xuống. - Chờ đã.
- Hạ vũ khí xuống. - Dừng lại ngay.
Hãy luôn trong tầm mắt.
Ngay bây giờ. Hạ vũ khí xuống.
Cất đi.
- Xin ánh trăng soi rọi. - Công chúa?
Anh nghĩ hắn nói em đấy.
Ta đã lấy lại được hoa sen, ta cần hộ tống đến thần điện.
- Ta tới đây để đưa chúng ta về nhà. - Tôi cũng đi nữa.
Dừng tay, cô ấy đi với ta.
Công chúa. Rất vui được gặp lại người.
Cả mọi người nữa.
Thật tốt khi gặp mọi người.
Và sẽ tốt hơn nếu thấy mọi người ra khỏi nơi này.
Mãi mãi.
Vâng, thưa Công chúa. Sẽ là như thế.
Có vẻ cô đã nói thay cho tất cả chúng tôi.
Có một cái lều cạnh lều chữa trị.
Nó là của họ. Dẫn họ đến đó.
Cô thì không. Cô theo ta.
Sẽ ổn thôi.
Sẽ không ai làm hại em. Hay mọi người.
Không dễ vậy đâu.
Cả cô nữa. Trông chừng bọn họ.
Nghe nói cô đang giữ hoa sen.
Cô chỉ nói được vậy thôi sao?
Sau từng ấy thời gian, và mọi sự?
Tôi không biết cô còn nợ nhiều hơn đấy.
Ta không nợ nần gì cả. Hoa sen ở trong này.
Hoa sen.
Sức mạnh vô biên của nữ thần chúng ta nằm trong chiếc hộp nhỏ đó.
Không có nắp.
Thứ này được làm bằng cái quái gì vậy?
Chúng ta phải đồng ý điều kiện của ông ấy thì cái hộp mới mở ra.
- Điều kiện? Điều kiện của ai? - Invoker.
"Invoker" ư?
Xuất sắc. Nói tôi biết là cô đang nghiêm túc đi.
Đem sự thật ra đùa giỡn là phí phạm đấy.
Các điều kiện rất đơn giản.
Hoa sen đổi lấy việc rút toàn bộ quân khỏi vùng yêu tinh cư trú.
Kết thúc chiến tranh. Giao kèo của Chủ tiệm sẽ đảm bảo việc đó.
Giao kèo với Chủ tiệm à.
Sao không ném đồng xu xuống Sông Umbral ấy?
Cô thật nhu nhược.
Một công chúa được nuông chiều nghĩ rằng một món quà bằng hoa
sẽ chỉnh đốn lại mọi thứ.
Thế giới không vận hành như thế.
Cô đi được rồi.
Đồ quái vật.
Ta đã tận mắt chứng kiến việc cô làm ở đây,
và ta biết ngươi đang rất vui thú.
Cô biết lời phán của Oracle mà.
Nếu nữ thần vẫn chịu lắng nghe ta…
Hoa sen đã bị lấy cắp. Quỷ dữ Mặt Trăng trở về.
Đó sẽ là ngày tàn của mọi thứ, mọi sự sống.
Chúng ta có thể ngăn được.
Đến giết một tên trộm mà tim cô còn chần chừ chậm nhịp.
Nhịp tim đó đã giết chết nhiều người hơn.
Sự kinh hoàng này là do cô gây ra.
Ta đã phụ lòng bạn bè, gia đình, nữ thần của ta.
Nhưng đừng có gộp chung thất bại của ta vào của cô.
- Thế này đâu phải khách, mà là tù nhân. - Phải.
- Đây là một sai lầm. - Có thể.
- Ta có thể chạy trốn. - Không bao giờ.
Tôi đang nói tôi thôi. Nếu cô muốn chạy, tôi không cản.
- Tôi không nghĩ có ai cản được. - Tôi không bỏ người tộc mình lại.
Người tộc cô à?
Hiểu rồi.
Nữ thần, tôi…
Không.
Mirana đã trở về cùng hoa sen và lời đề nghị…
Không. Mình không biết phải mở lời thế nào.
Mình chỉ biết mình rất mệt mỏi.
Tối mai, khi mặt trăng lên cao nhất,
tôi sẽ mang hoa sen đến thần điện. Nữ thần chấp nhận đề nghị của cô.
Công chúa, anh đoán là cũng đến cuối đoạn đường rồi, và…
Không phải thế.
Xin từ biệt nàng, công chúa. Tôi, Davion… Không được. Khỉ thật.
Tôi cũng sẽ nhớ cô lắm.
Nhìn em…
Sao?
…rất trịnh trọng.
Em chắc đây là điều em muốn chứ? Quay lại ấy?
Nữ thần của em cần em.
Selemene đã nhận em. Bảo vệ em.
Suốt một nghìn năm, Rừng Đêm Bạc chỉ biết đến yên bình.
Em phải giúp Người tìm lại nó.
Em nợ Người rất nhiều.
Hy vọng bà ấy xứng có em. Thật đấy.
Em không như hầu hết các công chúa khác.
Nghe này, Mirana.
Anh đến để báo là anh sắp đi.
Thì anh cũng đâu thể ở lại.
Có thể chứ. Nếu anh muốn.
Không phải ở đây, không phải ở Coedwig, mà trong Rừng Bạc thì có thể.
No comments yet. Be the first to leave one.