Le prime 200 righe.
KHU VỰC DÃ CHIẾN - D446 TỈNH QUẢNG, VIỆT NAM, 1969
Ngươi nghĩ vì sao ta tha cho con bé đó, Trung úy?
Hả?
Bớt nhảm nhí đi!
Cố cư xử như Hiệp sĩ "Phương Tây" vĩ đại à?
Ngươi chỉ muốn chiếm con nhỏ đó cho riêng mình, phải không?
Này, không sao. Nếu ngươi đợi tới lượt, ta sẽ cân nhắc...
Ta thấy ngươi là tên khốn đê tiện, xấu xa hơn cầm thú.
Ta sẽ không để ngươi động tay vào con bé!
Tới đi, Larkin!
Chưa đủ bản lĩnh hả?
HAI SÁU NĂM SAU BARINAS, VENEZUELA
Hotel Quebec?
Đây là Sierra Niner.
Morales vừa đến nơi.
Morales đang tiến vào sảnh.
Đã rõ.
Hotel Quebec? Đây là Lima Four.
Tiếp tục tới Giai đoạn Ba.
Santa Anna đã ngồi vào chỗ. Cả Morales
- và Sesma. - Đã rõ.
Hotel Quebec ra lệnh toàn đội giám sát rời khu vực
và quay lại điểm họp mặt.
Đây là Hotel Quebec. Hoàn thành việc này đi, Gulf One.
Davy Crokett sẽ gặp Lone Star.
Tôi nhắc lại, Davy Crokett sẽ gặp
Lone Star.
Xác nhận mật lệnh.
Xác nhận đã nổ.
Vậy bắt đầu rút lui đi. Làm triệt để vào.
Ông là người cha và người bạn thân yêu. Ông yêu quý và bảo vệ nhiều người.
Bố không làm gì sai cả.
Đúng không?
Ông chủ, hãy nằm yên nghỉ ngắm bầu trời.
Không có gì đáng hổ thẹn về cách sống của ông.
Thế nhưng, Chúa trời...
Tại sao?
Đó không phải là Chúa.
Những kẻ sát nhân luôn là...con người.
Việc đó khiến chúng cảm thấy sao? Lý do của chúng là gì?
Tôi biết câu trả lời cho điều đó.
Tôi biết rõ tất cả!
Đó chính là lý do tôi không thể cho cậu biết!
Ra ngoài đi, Rosarita.
Họ đi rồi.
Xin lỗi vì rắc rối. Cháu sẽ đi ngay khi mặt trời lặn.
Đừng vội thế.
Gia đình chú còn mặt mũi nào nếu để con gái bạn thân rời đi
mà không được chào đón hẳn hoi sau chuyến đi dài chứ.
Chúng ta có thể cùng dự tính tương lai của cháu.
Nghe ổn chứ?
Vượt qua bao ngọn núi rồi
cháu có thể khoan chạy trốn.
Chú Diego?
Xin lỗi cháu vì cảnh tượng khó coi.
Thời tiết đẹp quá nên chú nghĩ chú sẽ làm vườn.
Tại sao? Chú nên để việc đó cho thợ.
Trang viên cũ này không có nhân viên nào cả.
Nếu vậy thì cháu phải bắt đầu từ đâu?
Không sao đâu. Cháu là khách, cháu nên nghỉ.
Nếu chỉ thơ thẩn khắp nơi thì không nên.
Cháu thấy nhói lòng khi chỉ mượn bề ngoài hầu nữ.
Ít nhất hãy đối xử như thể cháu thực sự là người giúp việc.
Chúng đây rồi, Roberta.
Chúng là gì ạ?
Tôi chỉ biết chúng là súng.
Đó là vũ khí đã ở bên gia đình chú từ khi Lovelace đệ nhất
bước chân lên Tân thế giới với Pizarro.
Đã từng có lúc vui và lúc buồn,
nhưng nhìn những vũ khí yên giấc
khiến thời hỗn loạn mà gia tộc chú còn khẩu hiệu
có vẻ đã rất xưa rồi.
"Cầu nguyện cho người sống."
"Hoa dành cho kẻ chết. Vung kiếm vì công lý."
"Ban tội chết cho kẻ ác."
Nhưng chúng ta...
Cậu chủ, tôi không thể cho cậu biết vì nó quá độc ác.
Làm ơn tha thứ cho tôi!
Chúng cảm thấy sao khi giết ông ấy?
Chúng không cảm thấy gì cả.
Bọn chúng không cần phải áy náy.
Đó là vì...
từ đầu chúng đã không có cảm xúc.
Cái chết của ông ấy không là gì với chúng.
Nó chỉ đơn giản là vấn đề tư lợi.
Đây là con đường mà tôi đã đi qua.
Nếu tôi bị thiêu chết thì cũng cam lòng.
Nhưng ông chủ,
và cả cậu chủ không cần trả giá cho tội lỗi của tôi!
Cậu chủ, tôi đã tin rằng đêm đó ở thành phố quỷ Roanapur
sẽ là lần cuối tôi nắm báng súng.
Tôi sẽ không thanh minh và gọi việc này là trả thù.
Việc này là những con chó dơ bẩn cắn lẫn nhau!
Tôi thề với Santa Maria,
tôi sẽ nghiền nát tất cả lũ vô nhân tính!
Thái độ của NSA trong vụ này thật ti tiện.
Bọn chúng đã xâm phạm quá mức vào đất của ta.
Tuy khó tin, nhưng vị trí cuối cùng đơn vị đó sẽ tới là ở Manila!
Tôi hiểu rồi.
Bọn chúng ghét khu vườn mà chúng ta đã nuôi trồng đến vậy à?
Cathy, cốc nữa đi!
Cho nhiều đường và sữa như bánh kếp ấy.
Tôi đang nghe điện của tiến sĩ Kaufman.
Trời đất ạ.
Các đồng chí sĩ quan tình báo,
ta phải hiểu mình có thể đánh đổi gì cho việc đó mà lại tránh chiến tranh.
Như vậy thì mới ổn.
Thế nào?
Tình hình không có gì thay đổi.
Biên giới của Lào vẫn đang nguy cấp.
Xét cả quan hệ của ta với không quân Thái,
bay gần mục tiêu là không thể.
Vậy ta phải tiếp tục đợi à?
Họ đang cố xâm nhập vào lãnh thổ CIA.
Đó là việc chính trị, Thiếu tá.
Tha cho tôi đi.
Ray, thành phố này tên gì?
Thưa sếp?
Tên thành phố này là gì?
Là Roanapur, thưa Thiếu tá.
Đây là một thành phố đáng lo.
Ngay khi tới nơi, bảy người chúng ta suýt mất hành lý.
Gái gọi đứng giữa ban ngày
và những kẻ thuê họ là sĩ quan mặc cảnh phục.
Nó quá giống thành phố ngày xưa.
Tôi cũng nghĩ vậy.
Năm 1969, Sài Gòn phía Nam Việt Nam. Nó có mùi thối kinh khủng của mục rữa.
- Giờ có một doanh nhân người Nhật. - Hả?
Tôi thấy anh ta thực sự nổi bật.
Anh ta lịch sự tới mức đeo cà vạt ở trời nóng khủng khiếp này!
Tôi thấy rồi.
Anh ta có vẻ không màng đến an toàn của mình.
Cô làm gì đấy?
Ông biết tôi là ai không?
Lagoon...
Chủ chiếc ví này là người của tôi.
Nếu để các ông coi thường chúng tôi thì không tốt.
Bắt đầu dạy đệ tử của ông tôn ti trật tự quanh đây đi.
Giờ thì biến.
Nếu anh đến thu tiền, xin cho chúng tôi thêm...
Chúng tôi không tin vào làm ăn dựa trên tín nhiệm.
Chúng tôi chỉ đặt ngoại lệ vì một băng Colombia giới thiệu các anh.
Cẩn thận đừng làm họ mất mặt.
Nơi này không hợp để bàn chuyện. Nó hơi ồn, nhưng...
Ồ, cuộc chơi vừa kết thúc.
Mời vào.
Không, cảm ơn.
Có một khẩu súng đáng tin phía sau tôi đang nhắm vào anh.
Nhớ lấy điều đó.
Tôi hiểu. Dù sao đi nữa, xin cho tôi đến ngày mai.
Hẹn gặp anh ngày mai.
Rock.
Cô nên để thằng nhóc đường phố lấy tiền lẻ trong ví.
Đằng nào thì tôi sắp nhận đủ lương.
Sau sự hào phóng của anh, thằng nhãi ấy sẽ tìm đến ví dày hơn.
Sớm thôi, nó sẽ nổi lềnh phềnh ở sông đằng kia.
Chết tiệt, anh luôn cố giúp người một cách mù quáng.
Đầu tiên,
có một cô gái trong bức hình mà anh nhét vào đây.
Cô đã nhìn sao?
Tôi liếc qua.
Đạn không trúng một lỗ hai lần.
Cô có tin không nếu tôi nói tôi giữ nó làm bùa may?
Anh định tiếp tục thế này à Rock? Đây không chỉ là một hai người.
Các bộ xương ở U-boat. Cặp sinh đôi người Romania.
Và rồi con gái của Yakuza đó.
Mọi thứ anh hy sinh để giúp thành hư vô và biến mất, Rock à.
"Hư vô" không phải đặc điểm của nơi này.
Quá nhiều người chết và vào quan tài ở Roanapur?
Nhưng điều đó khiến nó thú vị!
Công ty Lagoon.
Sao anh hỏi vậy?
Tôi chịu.
Tôi chỉ là người đưa tin.
Chỉ huy chỉ bảo tôi hỏi anh.
Tôi hiểu rồi.
Tệ thật.
Sắp có rắc rối à?
Không. Tôi được hỏi chúng ta có đang phục vụ khách lạ nào không.
Lại nữa sao?
Sợ thật! Chúng ta nhận mấy cuộc về việc đó rồi?
Vị khách lạ này là ai mà khiến cả thành phố chú ý vậy,
từ Issac, dân buôn hàng trộm cắp ở bến cảng,
tới Watsap từ đồn cảnh sát?
Tôi vừa nghe được tin giá trị.
Nó tới từ tay bán hàng của Hotel Moscow, Kowalski.
- Hả? - Hắn nói hắn đã thây cô ta.
- Thấy ai? - Hầu nữ ấy, Dutch.
Người mang theo cả đống vũ khí
đến từ đâu đó ở Venezuela
để đi cứu cậu chủ bị bắt cóc.
Đó là kẻ khủng bố bốn mắt lão luyện.
- Đó là truyện đùa thôi. - Vậy sao?
Này, Revy. Tôi muốn tránh bị nổ tung trước khi hiểu vấn đề.
Tôi sẽ xem hai ba nơi. Gặp nhau ở Yellow Flag nhé.
Tôi tìm ra tên vị khách đó rồi.
- Vậy à? - Nó khiến tôi phát bực.
Còn lâu!
Quán rượu này bị phá một nửa 15 lần kể từ hồi tôi mở năm 1978
và gần bị phá hoàn toàn sáu lần.
No comments yet. Be the first to leave one.