Le prime 200 righe.
Anh bạn, có thấy mấy em tóc dài quanh đây không?
Nhìn kìa. Ôi trời!
Bố ạ, có thể... làm ơn, làm ơn đừng làm con ngượng nữa được không?
- Làm con ngượng ư? - Không riêng hôm nay đâu.
Con trai, con đã buồn cả hè này rồi
vì bạn gái con chạy đến với cậu bé Trent đó.
Bây giờ con nên xả hơi và tìm kiếm một con gà nào đi chứ!
Đó là cách con quên được cô bé đó đấy.
- Vâng, vâng, đó là thứ cháu đang khuyên nó đấy. - Ừ hứ?
"Tìm gà ư"? Ồ, thôi đi mà.
Đợi, đợi đã.
- Bố sẽ chỉ cho con thấy nhé. - Ồ, không không không.
- Xem này. Trông mà học nhé. - Bố cứ lái đi được không!
Mấy cháu ơi. Chào. Chào.
- Con trai bác, Erik. - Chào.
và... nó nhập trường hôm nay
và... chúng tôi không biết liệu một trong hai cháu
có thích dẫn nó đi lúc nào thích hợp được không?
Không, cảm ơn.
Ồ!
Tồi xin lỗi.
- Nó là ngựa đực đó, giống ông già nó vậy. - Không bố ơi.
Ồ, bố đã thử mà, Erik.
Vâng cảm ơn. Bây giờ con sắp phải chuyển rồi.
- Con trai, này còn. - Vâng ạ?
Bố muốn cho con xem thứ này.
Đây là tên tất cả bọn gà mà bố đã từng chơi.
Thật vậy sao?
- Cả hai mặt kia à? Tuyệt lắm! - Đúng thế.
Ừ. Đó là mục tiêu để con phấn đấu bằng ông già này đó.
Này bố, sao tên mẹ lại không ở cuối danh sách chứ hả?
Ừm...
Bố mẹ không kể cho con, nhưng khi con lên ba, bọn ta đã ly thân thử trong một tuần.
Thử...
Này bố, có chừng... 10 cái tên ở đây chỉ trong một tuần.
Ừ, bố đã có một tuần linh đình.
Đó là tên mẹ cháu à?
À... nghĩ lại thấy bố nên giữ lại nó.
Nào các nhóc. Dỡ đồ xuống nào!
- Xin lỗi nhé. - Cooze, lấy một hộp này.
- Bố đã ngủ với mẹ nó à? - Ừ.
Làm thế nào thế?
Wow! Nơi này thật thú vị.
Chào!
Trời ạ, gái ở mọi nơi.
Đây là phòng tớ.
Vẫn tệ như thường đến độ bọn mình chắc không sống chung phòng nữa.
Anh bạn này, gì cũng được. Cậu ở ngay dưới nhà mà.
Bên cạnh đó, mình lại có phòng đơn.
- Giữ cái này hộ mình. Mình đi tìm toa-lét. - Được rồi.
Trở lại ngay thôi.
Chào, đi đâu vậy? Mike Coozeman. Rất vui được gặp cậu.
Wow. Chắc cần chút thời gian để quen với việc này đấy.
Ừ, đây không phải là nhà vệ sinh nam ư?
Không, lẫn lộn. Mọi ký túc xá đều như vậy.
Tuyệt, chung ư.
Đừng lo. Mình không nhìn trộm đâu.
Ừ, mình sẽ không nhìn đâu... Cũng sẽ không nhìn...
- Mình là Ashley, cậu là gì? - Là Erik.
- Ồ, rất vui được gặp cậu Erik. - Cũng rất vui được gặp cậu.
Này, cậu đưa cho mình lọ dầu gội được không? Ở ngay kia kìa.
- Ừ. Chờ mình một phút nhé, được không? - Cảm ơn.
Erik?
Erik?
Giúp một chút đi!
Cưỡi cá voi trắng đi cưng.
Cưỡi cá voi trắng.
- Ồ, đúng rồi. - Ôi trời ơi. Ôi. Xin lỗi.
Mình xin lỗi, cửa...
- Chào. Cậu chắc là Erik. - Ừ đúng mình đây.
- Mình là Bobby. - Chào.
- Chào. - Chào, chào.
- Nào vào đi anh bạn. - Không, không. Chỉ...
- Các cậu đang bận. Mình quay lại sau. - Được rồi, nghe này. Đây cũng là phòng cậu
và đừng lo cho Margie. Cậu ấy hoàn toàn không ngượng đâu.
Không, cậu ấy không đâu.
- Ngồi đi. Làm bốc bia nhé? - Không.
- Chắc chứ? - Ừ.
Có đói không? Margie vừa làm vài cái bánh kia.
- Không, mình vừa ăn sandwich rồi. Cảm ơn. - Được thôi.
- Quê cậu ở đâu? - Đông Great Falls.
Đông Great Falls à.
Chậm lại nào, mập.
Được rồi cưng. Mình đang nói chuyện mà.
Ừ.
- Đại học! Những năm tháng tốt đẹp nhất trong đời. - Ừ.
Nào!
Ồ, cao... Cả năm ngón nào.
Cậu muốn lên đây không?
- Nào. Margie thích mà. - Không, không. Margie không.
Ừ, ừ. Không, mình ổn.
Nghe này, rất vui được gặp cậu, Bobby và Margie.
Thực ra, mình chỉ tới thay đồ thôi.
Mình vừa bị đổ nước vào quần, nên mình sẽ để các cậu... Ừ.
Lại muốn đổi à?
Nói đi nào cưng... Cưng ơi? Cậu bị nghẹn à?
- Này anh bạn, tớ nghĩ cô ta bị nghẹn kìa. - Gì cơ?
Mình nghĩ cậu ta đang nghẹn. Cậu phải làm gì đi chứ.
- Làm gì đi chứ. - Mình không thể làm gì được!
Mình bị trói và bị tưới mỡ lên như một con gà tây trong lễ Tạ Ơn đây này.
Được rồi, được rồi. Để mình. Yên nhé.
Ôi trời ơi.
Cậu muốn mình làm gì với mấy thứ này...
Đi ra!
- Erik? Không! - Xin lỗi.
Được rồi con trai!
Ừ. Thế mới đáng là người họ nhà Stifler chứ.
Không, không. Cậu ta chỉ bị nghẹn thôi. Có thế thôi!
- Con đang cố giúp cậu ấy. - Đó là việc nhà Stiflers làm ở đại học đấy.
Nào, cho bọn trẻ chút riêng tư đi.
Làm tốt lắm. Cứ tiếp đi.
Mình không muốn làm cậu giận đâu, nhưng chuyện này cứ đến thôi mà.
Có phải đây là nơi Laura Johnson và Sara Coleman sống không nhỉ?
Ừ, mình là Laura Johnson và đây là bạn mình, Sara.
Mình là Dwight Stifler.
Mình trong Ban Chào Đón Tân Sinh,
và mình được chỉ đạo tới hộ tống các cậu
đi một tour ngắn quanh khuôn viên trường.
- Thật tuyệt! - Ừ.
Chúng tớ có cần mặc thứ gì đặc biệt không?
Thật không thể tưởng tượng được mọi người trong đây lại là 1 sinh viên ở đây.
Nhìn này, cậu ta đang nắm ngực ả kìa.
Đúng thế.
Không đâu. Mình vẫn đặt báo này một năm nay rồi.
Hay thế.
Đó không phải quảng cáo nước hoa đâu.
Mình đã dùng số đó nhiều lần lắm rồi, không nhớ nổi bao nhiêu nữa.
Cậu bốc mùi kìa.
- Xin lỗi. - Thật không công bằng.
- Wow. - Đây là phòng Erik Stifler đúng không?
Ừ.
Chào mừng lên đại học, các cậu bé.
Ừ. Không, mình không dối các cậu đâu. Mình thực sự nghiêm túc đó.
Hầu hết các hội nữ sinh sẽ không cho các cậu vào trừ phi bọn cậu có nhóm ba.
Điều đó cho thấy rằng các cậu làm việc tốt trong nhóm tích cực,
và các cậu sẽ thực sự chủ động cho tình chị em.
Các cậu biết mình đang nói gì không?
- Thật sao? - Ừ.
Ôi không. Gã này là ai đây?
Này cậu, cậu ta là lý do bọn mình đã tới trường này đấy.
- Thích chứ? - Thật mỹ mãn.
Cậu phải quay lại đây đôi chút từ nay trở đi.
- Chào anh chàng tắm mưa! - Ồ, chào.
Anh chàng tắm mưa à?
Ừ, Erik và mình đã gặp nhau khi mình đang tắm lúc chiều nay.
- Thật sao? - Ừ.
Ồ, phải, phòng tắm chung chạ. Ừ.
Mình phải mất ba năm để lấy một cái bảng tín nhiệm đấy
để rồi được chấp nhận nó. Cũng đáng đấy.
Ồ, Ashley, chào. Đây là...
Mọi người, đây là Ashley. Ashley, đây là mọi người.
Chào mọi người.
Bạn cùng phòng với tớ, Denise. Cậu ấy vừa mới từ Georgia tới.
Chào mọi người.
Ồ, mình phải tuyên bố rằng, một Scarlett O'Hara người trần mắt thịt thực sự.
Ôi, mình ư.
À này, các cậu không định đi đấy chứ?
Ừ, bọn mình đang tới chỗ pha rượu cocktail tại Khu nhà Epsilon Sigma Kappa.
Ồ, không, không. Nhà Geek ư? Không, tin tớ đi.
- Mình muốn ở lại lắm, nhưng... Nhưng bọn mình đã trót hứa mất rồi, vậy nên....
À mà Ashley còn nghĩ là buổi tiệc này sẽ thú vị lắm.
Gì cơ? Giống kiểu hội bẩn ý à?
Chào cưng. Dạo này sao rồi? Làm một ly bia đi.
Không, các cậu nhầm hết về chuyện này rồi.
Nghe này, đây chỉ là buổi gặp gỡ và chào đón nho nhỏ mà mình dựng lên để, kiểu như,
các cậu biết đấy, để thể hiện tinh thần học đường của chúng ta
và tinh thần nhiệt tình của chúng ta với trường này mà thôi.
Tổ bà luật lệ Beta House!
Thật hay nhỉ.
- Erik, rất mừng được gặp lại cậu. - Ừ.
- Các cậu, để lần sau nhé. - Ừ, gặp lại sau.
- Tạm biệt. - Bye.
- Rất mừng được gặp cậu. - Gặp lại sau.
Này Stifler, Geek House là cái quái gì thế?
Cũng chưa từng nghe.
Mình biết một gã nhà Geek nghe chừng vô hại, nhưng chúng là một cơn ác mộng đó.
Họ là một câu lạc bộ xã hội đã có nhiều thập niên nay rồi,
cho tới khi một nhóm bọn Geek giàu có gia nhập và đổ tiền vào đấy,
cất nhà riêng, lập quy ước mới.
Đợi đã, một hội quái gỡ rồi à?
Để nhập hội, các cậu cần, giống như là, điểm số SAT hoàn hảo.
Chuyển 2 triệu đô sang tài khoản Thuỵ Sỹ của tôi.
Rồi họ kiểm tra họ tộc nhà cậu và tính ra tiềm năng thu nhập tương lai.
Không, tôi nói tại 60, không phải bán gián 60. Mày bị sa thải!
Họ có một gã cựu sinh viên tỉ phú.
Họ có một gã cựu sinh viên tỉ phú.
Này, chỉ có 100.000$ thôi.
Họ điều hành hội sinh viên, và cả khoa yêu họ.
Nhưng đừng bắt mình phải nói về vụ bọn con gái.
Họ thu hút hầu hết đàn bà đẹp trong toàn trường.
Ai muốn chơi bời với một cái nhà toàn bọn quái gở thế?
Là cả một thế giới mới ở đó.
Bọn đàn bà đó nhận thấy rằng mấy thằng quái gỡ này sẽ trở thành triệu phú
ngay sau khi ra trường.
Họ chỉ việc điều chỉnh những thói quen làm tổ mà thôi.
Này, đừng có rủa nó nữa. Beta vẫn là nơi tiệc tùng mà, đúng không?
Nghe này! Stifler, giờ đánh giá bắt đầu rồi đấy.
Đánh giá ư?
Ồ, nhà Beta chẳng bao giờ thất vọng đâu.
- Cậu nói nghiêm túc chứ? Luôn là thế à? - Luôn luôn vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.