Le prime 200 righe.
Theo quy định của bang Mississippi...
chúng tôi ở đây hôm nay để tiễn đưa hài cốt của tù nhân,
R. Gibson, số 4316,
và C. Banks, số 4317.
"Tro về với tro, bụi về với bụi."
Xin Chúa thương xót linh hồn của họ.
Amen.
- Amen. - Amen.
Mọi người tiếp tục được rồi.
Có vẻ như các anh đã đươc tự do rồi.
Được tự do rồi.
Bạn của ông hả?
Chỉ là đã ở với nhau một thời gian.
Sao tôi có cảm giác
khi ông nói "một thời gian", nghĩa là lâu rồi.
Tôi đã ở đây lâu rồi trước khi họ đến.
Họ đến đây, chắc là hồi 1932.
- Trời! - Khỉ thật, như là...Đợi đã.
Là 65 năm đó, con trai.
Gớm.
Chẳng phải hôm qua họ chết cháy?
Tôi đã thấy họ trước khi được đưa vào hòm.
Lúc đó, họ đã thành thịt khét rồi.
Giống như trong Hồ sơ tuyệt mật vậy.
Chai đó có gì vậy ông già?
Đây là công thức đặc biệt của Rayford.
Cái mà ta gọi là
chuẩn mực chính xác khi nói về rượu.
Họ buôn rượu lậu à?
Đại loại vậy.
CÂU LẠC BỘ SPANKY
- Chào, khỏe không? - Không phải hôm nay, Ray.
- Spanky đang bực anh. - Spanky ở đây hả?
Tự giúp mình,
tìm nơi nào chịu cho anh vào từ cửa trước ấy.
Đợi đã, thế còn chuyện
tôi mua cho cô nàng của anh giày da cá sấu?
- Vì anh! - Ừ.
Cô ta đi da lợn.
Giờ da cá sấu. Thôi nào.
Vậy chứ. Thế mới được.
Thế mới đúng. Cảm ơn anh. Cảm ơn nhé.
- Cà vạt sao? - Đẹp.
- Tối nay có vẻ may. - Ừ.
Tuyệt!
Cạn ly vì việc làm mới tại ngân hàng.
- Cảm ơn. - Em
biết anh sẽ làm được.
Biết anh mua gì khi có lương?
Gì vậy anh?
Vé xem Yankees, ngay hàng đầu.
- Sao vậy? - Em đã
hy vọng là nhẫn đính hôn, Claude.
- Nhẫn? - Đó là thứ người tử tế làm.
Kiếm việc, kết hôn, sinh con.
- Đó là thứ anh muốn, đúng không? - Anh thấy
không cần phải vội.
Để anh rửa cái này. Anh quay lại ngay.
- Chào buổi tối. - Xin chào.
Cho tôi cái khăn?
- Vâng. - Xem này.
Không cần phải bạo lực. Tôi đã cố gọi.
Ngồi xuống.
Chúc mừng Claude. Nghe nói anh đã có việc.
Giờ anh có thể trả ông Riley 50 đô đã nợ.
Tôi còn phải trả tiền ăn.
Nhìn này. Hai mươi hai đô.
- Không tệ. - Không tệ.
- Khởi đầu không tệ. - Hai tuần lương đấy.
Tôi cùng bạn gái. Để lại ít đi.
Chân của anh thì sao?
Chân tôi? Vẫn dùng tốt.
Ờ, ờ. Tốt...tốt thôi.
Tôi...Tôi sẽ giữ lại chân. Các anh biết đấy.
Xin lỗi.
Sao anh ta vào được?
Chào.
...luôn gây sự với tôi...
- Anh có cái của Pháp không? - Có.
Đúng nó rồi. Chính nó.
- Cám ơn. - Không sao.
- Giờ nghe mùi Pháp chưa? - Rồi.
- Đây. - Cảm ơn.
Tốt.
Tôi có quen anh không?
- Không. - Có mà. Tôi biết anh. Anh tên gì?
- Claude Banks. - Claude Banks!
Claude Banks! Chào. Tôi đây, Ray Gibson.
Ta học chung phổ thông. Anh thế nào?
- Anh học ở Monroe? - Monroe, đúng vậy!
Chắc rồi! Anh thế nào?
Nhìn kìa, bảnh ra phết.
Làm tôi tự hào cho mấy tên da màu.
Ờ, tôi học ở Jefferson.
Chắc anh nhầm với Claude Banks khác.
- Xin lỗi. - Xin lỗi. Tôi nhầm.
Tốt.
Cô mặc chiếc váy đó à?
Chào Issac, chuyện gì thế?
Tiền nợ hả? Tôi có mà.
Hôm nay nóng thế. Nóng quá.
Không phải về tiền, Ray.
- Có vấn đề lớn hơn. - Đợi đã.
- Tôi... - Anh không nên
tổ chức cược ở khu Broadway của Spanky. Đi.
- Anh nghĩ ta nên đi. - Thưa ngài, hóa đơn.
Hóa đơn? À, tất nhiên.
Sao tôi quên được chứ? Nhiều tiền vậy mà.
Chỉ cần nói thôi. Không cần phải đẩy...
- Lại kia. - Trúng mắt cá rồi.
Rồi,
- vậy là không tốt. - Thế hả?
Anh nghĩ họ sẽ làm gì chúng ta?
Không biết, anh ăn quỵt à?
- Hơn 10 đô? - Ừ.
Chắc là một ngón thôi.
Hắn ta là ai?
Bạn của anh?
Tôi chưa từng gặp anh ta trước đây.
Anh ta là tên lang thang nhà vệ sinh, móc túi người khác.
Tôi, tôi có nghề nghiệp đàng hoàng.
Tôi phải làm việc vào thứ Hai.
Tôi sẽ trả nợ khi có lương, cả lãi.
Tôi không có ý dạy ông làm ăn,
nhưng cắt ngón tay tôi, ông không được gì.
Ngài biết đấy, làm việc với máy móc, cần phải đủ ngón. Tạch tạch.
Tôi cần chúng để cầu nguyện.
Dìm hắn.
- "Dìm hắn"? - Đến lúc tắm rồi.
"Dìm hắn" là sao? Đó có phải là cách đối xử...
Này Spanky, đâu cần phải làm như vậy.
Anh không cần dìm hắn.
Hắn không biết chọc phải ai.
Không! Nó bẩn lắm.
Có chuột. Tôi ghét chuột.
Nhưng anh thì có. Điều đó cho thấy gì về anh, Ray?
- Gì ở tôi? - Tôi chỉ cố sống qua ngày.
Anh nhớ hồi bắt đầu thế nào.
- Đi mà. - Thôi đi.
Này Spank. Đợi đã. Chờ chút, đợt một lát. Nhìn này.
Tôi muốn cho anh xem cái này. Xem cái này đi.
Tôi biết chỗ lấy.
Cái gì đó? Lại nước bồn tắm của anh à?
Không Spank, nó từ Mississippi.
Tôi có thể lấy nhiều hơn và kinh doanh nó.
Với tình huống này, tôi cần đối tác, anh thấy sao?
Tôi phải mặc áo này vào thứ Hai!
Spank...
Nếu anh ứng tôi tiền và xe tải,
tôi có thể đến trong hai, ba ngày,
chỉ cần có người lái phụ.
Ray. Làm ơn đi, Ray! Ray!
Thôi mà! Tôi giận thật đấy.
Làm ơn, Spank.
Tôi phải cảnh báo anh.
Nếu lừa tôi,
- tôi sẽ không tha cho anh. - Tôi hiểu.
- Có nghe không? - Có.
- Thỏa thuận. - Vâng.
Chọn người và biến đi.
Spank, tôi tôn trọng người của anh,
tôi nghĩ tôi sẽ chọn anh bạn bên dưới.
Anh điên rồi.
Nếu là tôi, tôi sẽ chọn
người sẽ có thể bảo vệ tôi.
Tôi chỉ muốn người không bắn vào đầu tôi khi xe đầy hàng.
- Kéo hắn lên. - Tôi biết anh không làm thế.
- Kéo lên! - Anh biết ý tôi mà, Spank.
- Rồi. - Đây.
Anh ta chưa chết chứ?
Mong anh có thể lái.
Kể anh nghe, thứ rượu ta lấy
sẽ cải thiện mối quan hệ của tôi với Spanky.
Theo phe ông ấy, sẽ có quan hệ tài chính.
Cái anh cần, quan hệ tài chính.
Có quan hệ, nhưng chưa có tiền, rồi sẽ có.
Tôi sẽ có quan hệ, rồi có chỗ riêng.
Tôi thích chỗ của Spanky, nhưng cũng muốn chỗ riêng tôi.
Nơi thuộc về mình. Nghe này.
Boom-Boom Room của Ray. Nghe ấn tượng không?
Nghe giống một nơi có thể vui vẻ không?
Boom-Boom Room của Ray. Tôi thích thế.
Nếu biết có nơi tên "Boom-Boom Room",
anh sẽ muốn đến chứ?
Tất nhiên là muốn. Tất nhiên là vậy.
Boom-Boom Room.
Anh nghĩ sao?
Chẳng nói gì từ lúc đi.
Anh nên tỏ ra thân thiện chút đi.
Tôi không muốn nói chuyện. Tôi không muốn làm bạn với anh.
Tôi chỉ muốn làm xong và về New York để kịp làm việc.
Anh làm việc gì?
Nếu muốn biết,
giao dịch viên ở First Federal, Manhattan.
Có gì buồn cười?
Không, tôi chỉ tự cười mình. Xin lỗi.
Anh thấy gì đó buồn cười. Có gì buồn cười hả?
"Giao dịch viên", nghe như công việc phụ nữ.
Tôi luôn nghĩ là của nữ giới.
Có lẽ tôi nên móc túi người khác kiếm tiền.
No comments yet. Be the first to leave one.