Le prime 200 righe.
Này, đừng lo.
Cô làm được mà.
Đợi đã, vậy...
cô có nghĩ là cô ấy giả vờ bị chứng sợ xã hội không?
Có lẽ cô ấy không muốn gặp chúng ta thôi.
Dễ hiểu quá mà.
Có thể cô ấy nhớ những gì cháu đã làm với cô ấy
và những câu cháu chửi sau lưng cô ấy.
Đó là lý do tôi bảo cô nói năng cho nhã nhặn.
Ai mà biết là có ngày này chứ?
Xin chào!
Ôi trời...
Xin chào cô!
Tiểu thư.
Ôi trời.
Có chuyện gì à, Tiểu thư?
Tôi ăn sáng với mọi người nhé?
- Tôi đói rồi. - Thưa vâng.
Khoan, gì cơ?
Tất nhiên là được! Vâng!
Tôi sẽ đi tắm rồi quay lại.
Sao thế?
Tôi không biết là cô ăn ngon thế.
Đồ ăn có vẻ ngon hơn vì ta ăn cùng nhau.
Thật vui nếu chúng ta cùng ăn thế này mỗi sáng.
Vâng, Tiểu thư.
Mi Ran.
Tôi á?
Tôi xin lỗi.
Hả?
Tại sao?
Tôi đã làm gì?
Tôi chưa nói gì cả.
Tôi quá ích kỉ nên không nhận ra cô cũng rất vất vả.
Và cảm ơn cô lần nữa.
Vì đã cứu tôi hôm qua.
À, việc đó...
Tôi sẽ đảm bảo để cô được đi khỏi đây mà không bị thương vì tôi.
Sao?
Tôi chắc chắn ít nhất thì Choi Yoo Jin cũng cho phép việc đó.
Ừm...
tôi nói điều này được không?
Xin lỗi vì phải nói,
nhưng ta không được đi.
Dù ta có muốn.
Nếu anh giở trò với Phu nhân, tôi sẽ giết anh.
Sao cũng được.
Có phải lần này cũng là "sự cảm thông vô ích" không?
Tôi không chắc.
Có thể.
Cậu đâu có định đến đây để lo cho một cô gái nhỉ?
Tôi cũng không đến chỉ để nhìn
họ ngăn xe cứu thương đi cứu người hấp hối.
Có chuyện như vậy sao?
Hãy suy nghĩ thật kĩ về lý do tôi muốn giết Park Kwan Soo.
Giết ai đó vì phiên dịch cho cuộc nói chuyện tối mật
và cố giết một người sửa băng-rôn vì anh ta tình cờ thấy cảnh riêng tư
không khác nhau lắm đâu.
Thậm chí có người định giết cả người già vô tội
vì họ có thể đã nghe người sửa băng-rôn nói chuyện, phải không?
Nghe này. Các người...
cũng như Park Kwan Soo thôi.
Tôi không muốn một người nữa có kết cục như Raniya.
Tôi hiểu rồi.
Anna.
Tôi không biết cậu lại coi cô ta như Raniya thứ hai.
Chắc Anna vui lắm.
Được rồi.
Tranh cãi với cậu về việc đó làm gì nhỉ?
Chúng ta có việc cần làm cùng nhau.
Ta phải khử Park Kwan Soo.
Nhưng cậu biết đấy...
Nếu mọi thủ phạm trên đời là Park Kwan Soo
và mọi nạn nhân đều là Raniya...
thì chẳng phải tôi cũng là Raniya sao?
Và chẳng phải bố tôi là Park Kwan Soo?
Và với Jang Se Joon,
có lẽ tôi cũng là một Raniya.
Con sói không độc ác vì nó ăn thịt cừu.
Sói là phải ăn thịt cừu. Hơn nữa...
con của sói cũng trở thành sói.
Anna cũng không ngoại lệ.
Nó cũng không phải con của cừu.
Thôi đủ rồi.
Gương Thần đã rất nỗ lực trong khi cậu bận rộn với Anna.
Thế có nghĩa là gì?
Nghĩa là chúng tôi cũng sẽ chết nếu cô gặp chuyện.
Cái gì?
Anh nói gì vậy?
Ai nói vậy?
Trưởng phòng nói như vậy với tôi trước khi tôi đến đây.
Tất cả những ai biết về thân phận thật của VIP ngoại trừ cấp lãnh đạo
sau này đều sẽ bị khử.
Nói cách khác,
thỏa thuận giữa Omar và Park Kwan Soo
không chỉ liên quan đến quyền khai thác dầu.
Chắc chắn còn chuyện khác.
Đó là lý do họ tìm
một phiên dịch viên đặc biệt không nói tiếng Anh hay tiếng Ả Rập,
mà là tiếng Hàn và Kumar, để giữ bí mật tuyệt đối.
Và không may,
đó tình cờ là Raniya.
Giờ ta chỉ cần tìm bằng chứng vững chắc để chứng minh điều này.
Khoan, sao bà chắc chắn là có bằng chứng đó?
Có thể hắn thủ tiêu nó rồi.
Kẻ xấu luôn giữ hóa đơn khi giao dịch.
Vì nó bảo vệ họ trong lúc nguy hiểm.
Choi Yoo Jin là quỷ dữ.
Bà ta bóc lột chúng ta bao lâu nay rồi sao chứ?
Cứ thế khử chúng ta?
Vừa nãy cô còn gọi là "Phu nhân" này nọ mà.
Nên từ giờ, hãy bảo vệ Anna cho cẩn thận.
Thế thì ta mới sống sót.
Cô nghe Sung Gyu nói rồi.
Nếu Nghị sĩ làm tổng thống thật
thì chúng ta...
- Trở thành bậc công thần? - Ừ.
Công thần ấy hả?
Cô điên à?
Đúng thế. Là như thế nhỉ?
Được rồi. Cháu quyết định rồi.
Từ giờ trở đi, cháu sẽ...
Mi Ran.
Này. Cô ấy gọi cô đấy.
Cháu ư?
Vâng, Tiểu thư?
Khoan đã, vậy...
nếu tôi đem bằng chứng đó cho bà,
Park Kwan Soo sẽ mất tư cách ứng cử viên?
Đúng thế.
Tôi thấy bà đã hiểu lầm gì đó.
Tôi hoàn toàn không có hứng thú với chính trị.
Lý do tôi làm đồng minh của bà là...
Để giết Park Kwan Soo.
Để trả thù cho Raniya.
Đây là cách thực hiện điều đó.
- Cô ấy đây rồi! - Trời ơi!
Cho tôi xin chữ kí nhé?
Không sao đâu, Tiểu thư. Họ là người hâm mộ của cô.
Mạnh mẽ lên. Hôm qua cô làm rất tốt.
Cô làm được mà.
Xin phép nhé!
Xin phép nhé!
Vào xe đi.
Cho tôi xin chữ kí!
Tôi không có chữ kí
nhưng các bạn muốn chụp ảnh với tôi không?
- Có! - Chắc chắn rồi!
- Tôi sẽ chụp ảnh. - Tôi cũng thế!
Xin đừng xô đẩy!
Tôi chụp ảnh đây.
Một, hai, ba!
Một kiểu nữa. Một, hai, ba!
Cậu biết cái chết của một chính trị gia là gì không?
Với họ, chết thật sự là không được làm chính trị nữa.
Họ không còn mơ ước được nữa.
Thôi, cảm ơn. Tôi không muốn cho ông ta cái chết như vậy.
Hiểu chưa?
Tôi chỉ muốn Park Kwan Soo hối hận vì đã giết Raniya.
Và tự tay giết ông ta.
Người có ước mơ không sợ chết.
Một người cả đời mơ làm tổng thống,
bỗng một đêm, đang mơ về chức tổng thống
thì chết dưới tay cậu.
Chẳng phải hơi bất hợp lí?
Cậu gọi đó là trả thù?
Chúng ta phải đánh thức hắn khỏi giấc mơ đẹp đã.
Chúng ta phải tiêu diệt hắn và đẩy hắn vào chỗ
không ngóc đầu lên được mà mơ mộng nữa.
Đến lúc cuối, cậu có thể đưa hắn sợi dây thừng.
Rồi...
hắn sẽ tự treo cổ mình.
Trong lúc đó, hắn sẽ hối hận vì đã giết Raniya.
Đạn không phải thứ duy nhất để giết người.
Chúng tôi đến lấy thuốc.
Dạo này Tiểu thư của chúng tôi bị khó ngủ.
Tôi xong cả rồi.
Làm cái quái gì vậy? Đứng lên xin lỗi đi!
Ra ngoài!
Tiểu thư.
Có lẽ tôi là bậc thầy võ thuật chân chính duy nhất thời nay.
Tôi là võ sư nối nghiệp cao quý nhất của Vịnh Xuân.
Tên tôi là Võ sư Song Young Choon.
Còn cô, cô gái xinh đẹp?
Tiểu thư đây là Thiên Thần...
Barcelona nổi tiếng. Vâng. Tôi biết.
Tiểu thư. Cô muốn tôi dạy cách tự vệ không?
Ôi, thôi đi! Làm ơn đi đi, Võ sư Song!
- Tự vệ? - Vâng.
Được rồi. Giờ tôi sẽ bắt đầu
lớp võ tự vệ đặc biệt cho phụ nữ của Võ sư Song.
Tự vệ không có gì đặc biệt cả.
Giả sử bạn đang trên đường và gặp một kẻ như thế này.
Trông đã thấy đểu rồi nhỉ?
Cô nghĩ cô dùng hết sức thì có đánh lại được hắn không?
Chắc là không.
Vậy, đầu tiên là phải nhìn hắn.
Và khi tôi... thấy không? Hắn nhìn lại tôi chằm chằm.
Mắt hắn mở trừng trừng.
- Rồi cô chỉ cần... - Ối!
No comments yet. Be the first to leave one.