Le prime 200 righe.
Xin chào, giao hàng đây,
- Thưa ngài, có thư gửi cho ngài. - Từ ai vậy?
Đó là Ichiro Suzuki.
Ichiro Suzuki? Không biết.
Thuốc lá à? Cái gì? Đó là 1 quả bom!
Thưa ngài, phải ra khỏi đây ngay!
định mệnh của chúng xen kẽ với những người mà chúng ta không biết.
định mệnh của chúng xen kẽ với những người mà chúng ta không biết.
Không có sự trùng lặp ngẫu nhiên nào.
Các khu công nghiệp ngày càng mọc lên
làm cho cuộc sống của chúng ta bị hạn chế.
Quản lý xã hội ngày càng xâm nhập vào tâm trí của chúng ta.
vì thế chúng ta phải làm theo xu hướng xã hội.
và chúng ta cảm thấy xu hướng này là tự nguyện.
Xã hội đã lập trình lại con người chống lại bản năng ,
Cảm giác thèm ăn,
hoàn toàn được tạo ra bởi quảng cáo và marketing.
1 số trải nghiệm sai lầm về thể thao và lợi ích.
1 số thỏa mạn với mong muốn của họ
vì nó thuộc số đông và theo xu hướng.
1 số dành tiền chi tiêu của họ theo phương thức rat race*.
Hầu hết công nhân đều gần như là nô lệ.
cả ngày họ phải tuân theo mệnh lệnh,
Thậm chí những người làm công cũng bị giới hạn về quyền lợi.
Cơ hội được phân phát theo hệ thống.
chỉ tồn tại khi tuân theo luật lệ.
Cơ hội trong xã hội thường kèm theo yêu cầu.
Trong xã hội, mọi người phải tuân theo dòng chảy,
với bản năng thúc giục bị đàn áp,
hơn 30,000 người mỗi năm chọn đường đi riêng của họ,
99 người mỗi ngày,
4 người mỗi giờ...
cứ 15 phút có 1 người tìm đến cái chết.
Xã hội cần nhà toán học, khoa học và kỹ sư.
Khi chức năng xã hội tồn tại có chúng,
trẻ em bắt buộc phải đạt được điểm cao trong lĩnh vực đó.
Đối với những linh hồn non trẻ mới bước vào đời đã bị trói buộc vào bàn làm việc,
chống lại bản năng tự nhiên.
Công nghệ hiện đại và tự do không tồn tại song song trong xã hội được.
Mọi sự cố gắng để tái tổ chức có thể dẫn đến sụp đổ toàn hệ thống.
vì thế nó sẽ bị dập tắt.
Cuộc sống của chúng ta phụ thuộc vào những người khác.
và chúng ta thậm chí còn không biết ai là người ra quyết định.
Hệ thống sử dụng sự tuyền truyền,
để làm cho con người tin rằng họ thỏa mãn với sự sắp đặt.
Điều này tác động đến nhân quyền.
Hệ thống thậm chí không thỏa mạn mong muốn của con người.
Thay vào đó nó tái tạo lại hành vi của con người để phù hợp với hệ thống.
Bất cứ cuộc thảo luận nào về mục đích của hệ thống,
hoặc quyền tự quyết,
chẳng khác gì 1 trò đùa ngu ngốc.
Chúng ta chỉ đơn thuần bị chế giễu bởi những kẻ cầm quyền.
Gửi: Marutani Quảng cáo Marutani Từ: Ichiro Suzuki
Mặc dù hầu hết tồn tại trong xã hội công nghiệp,
chúng ta chống đối kiểu xã hội này,
Đó bởi vì...
tách con người ra khỏi bẩn chất vốn có của họ,
Tự do là sức mạnh.
Không phải quyền lực để điều khiển thứ khác.
nhưng là sức mạnh để tự điều khiển.
Nếu có ai điều khiển bạn,
đó không phải tự do.
Cho dù có thương xót thế nào,
khoan dung hoặc rộng lượng,
Chỉ còn 1 cách
để giải thoát chế độ xã hội công nghiệp,
Đó chính là đấu tranh,
Bạn không thể ăn bánh của bạn mà vẫn có nó.
Những người không quan tâm không thể được cứu giúp,
Con đường tốt nhất đó là từ bỏ...
xã hội thối nát này.
Thần chết?
Credit: Zen&Riku fansub
Em thất vọng về anh!
Mình vẫn sống!
Ngươi là ai?
Này...
Ra ngoài?
Anh không bao giờ thay đổi, anh trai à.
Này.
Anh không bao giờ thử lấy nó lại.
Anh luôn từ bỏ,
Kenta...
Nhưng em đã chết trong vụ tai nạn,
Thế nào cũng được. Sao anh không chết đi!
Lấy gia sản của bố và về nghỉ ngơi ở vùng núi, huh?
Thật đẹp!
Anh có lý do để ở đây à?
Muốn giống Yuki?
Ryoichi, anh sẽ không bao giờ giống Yuki.
Anh ta rất tài giỏi,
1 kẻ chết vì ngã xe!
Anh có xì dầu không?
xì dầu... Nó đây rồi.
Em không bị ngã xe...
chỉ là đánh vòng cua mạnh quá thôi.
Thật là 1 đứa con vô trách nhiệm.
- Ít nhất em không giết ai cả. - Đó là thông điệp, không phải giết người.
Thông điệp?
Anh chỉ muốn thu hút sự chú ý thôi.
Anh chưa thể quên nó được.
Đó là lý do anh không thích Yuki.
Anh ấy đã bỏ lại mọi thứ và bắn tan đầu của anh ấy.
- Tại sao? - GÌ? Nói rõ đi.
Anh không biết.
- Cái chết tiệt gì thế! Nhưng em biết 1 thứ...
Anh cũng biết mà. Anh thông minh hơn bọn em.
Anh biết tại sao gia đình mình lại kết thúc thế này mà.
Tại sao?
EM không biết.
Em không biết.
Em đã chết, em biết điều đó mà.
Em làm gì ở đây?
Ryoichi, anh khỏe không?
- Tại sao lại ở đây? Đến để xem anh trai còn sống không à?
- Anh đã bảo đừng đến nữa mà. - Cho em gặp chút thôi.
Vào đi.
Đây là trà sữa. Nó sẽ giữ ấm cho em.
Anh đã để dành mật ong từ mùa hè.
Cũng có cả táo nữa.
Trông ngon quá. Em sẽ ăn vài quả.
-Học đại học à? - Yeah, đúng thế, nhưng..
Đây là sách của Yuki, phải không?
Tuyển tập thơ của Kenji Miyazawa.
Yeah, nó muốn anh đọc nó.
Anh ấy không để gì cho em cả.
Em có thể có nó.
Em nhớ bức ảnh này.
Đó là buổi dã ngoại của chúng ta.
Khoảng thời gian quý báu mà Yuki và Kenta tham gia cùng chúng ta.
Rất vui nhỉ?
Anh không nhớ.
Thật cô đơn khi mọi người đều không còn.
Vẫn còn anh và em mà.
Không hiểu tại sao Yuki lại tự vẫn...
Anh ấy không thấy hạnh phúc ở chỗ nào?
Tại sao lại tuyệt vọng?
Em sẽ hiểu khi em lớn hơn.
Vậy anh hiểu à, Ryoichi?
Có thể.
Nói dối, anh không hiểu.
- Anh không thể. - Anh hiểu.
Em không hiểu tại sao anh ấy làm thế.
nhưng em hiểu anh ấy cảm thấy thế nào.
Thỉnh thoảng em muốn mình biến mất.
Đừng ngu ngốc vậy.
Có lẽ em nên đi tìm việc.
Chúng ta vẫn còn tiền của bố mà.
Không cần phải có lương.
Em muốn sống bằng khả năng của mình.
Sau đó kết hôn và xây dựng gia đình.
Gia đình...đừng mơ mộng nữa.
Em không thể đi làm à?
Em sẽ trở thành nô lệ.
Nếu em cảm thấy em là nô lệ, em sẽ chỉ cần chết thôi.
Như thế em sẽ gặp mọi người.
Anh hiểu.
Em nên đi.
Chỉ thế thôi sao?
Anh bảo, đi đi.
Sau khi bố chết, anh trai cả Yuki thừa kế gia sản,
nhưng 1 ngày, anh ấy lên núi và tự vẫn,
Sau đó, mẹ tôi đổ bệnh,
và chết vì ung thư.
Em trai của tôi, Kenta, đã bị tai nạn,
và mất.
Chỉ còn lại tôi và em gái tôi.
Gia đình chúng tôi hoàn toàn sụp đổ.
Họ đã biến mất sang thế giới khác.
Tôi thú vị thế sao, đồ đáng sợ?
Tạo vật đã nói với tôi...
"Hãy biến điều ước thành bài thơ."
"Làm cho thế giới này có vị như quả táo bạn ăn."
Và "Bắt thế giới phải khuất phục."
Thư bom đã được gửi đến giám đốc đài truyền hình. Ngài chủ tịch và thư ký đều bị thương.
Thư bom, chết 1 người. Mục tiêu CEO giới truyền thông.
Giáo sư nhận được thư bom. Trong hộp gỗ có khắc chữ 'MC'.
"Kính gửi ngài thủ tướng,
"Điều mong ước của chúng tôi là bài thơ của chúng tôi sẽ được đăng trên báo quốc tế.
"Nếu mong muốn này thành hiện thực, không ai sẽ bị thương cả.
"Nếu không, trận chiến của chúng tôi sẽ tiếp tục nhanh hơn,
"và phá hoại xã hội công nghiệp.
"- Câu lạc bộ quái vật."
Hoàn thành.
Làm tốt lắm.
Này.
- Tránh ra đi. - Thư giãn đi.
Đó là Yuki.
Nhanh và bắt anh ta lại, nếu không anh ta lịa biến mất.
Yuki!
Trông em như nhìn thấy ma vậy.
Em đã đọc nó à?
À, vẫn chưa hết.
Anh nhớ ngôi nhà này quá.
Đây là 1 căn phòng đáng ghét.
Em đã tự làm nó nhỉ.
Mặc dù anh đã cũng cố nó.
Cái súng săn của anh... Nó vẫn dùng được.
- Anh dùng nó à? - Yeah.
Em lấy nó cho anh nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.