Le prime 200 righe.
LEE SUN-KYUN
KlM MlN-HEE
CHO SEONG-HA
Đạo diễn BYUN YOUNG-JOO
Bất lực.
Em có mệt không? Sao không chợp mắt một chút đi em?
Mun-ho, mẹ có thích khăn choàng không nhỉ?
Em vẫn nghĩ tới chuyện đó hả?
Em cứ khéo lo. Dĩ nhiên là mẹ thích rồi.
Như vậy là được rồi mà, đừng lo lắng nữa, em yêu.
Sao anh biết được mẹ thích màu nào? Sao anh biết được chứ?
Anh có hỏi mẹ chưa?
Anh đâu có cần hỏi.
Màu sáng và trông tre trẻ một tí là được mà.
Các bà mẹ đều thích kiểu vậy mà, phải không em?
Anh nông cạn quá đấy nhé.
Không phải vậy mà. Anh nói thật đó, mẹ thích màu sáng mà.
Sao em không chịu tin anh?
Em tin anh mà.
Tin anh đi mà, anh nói thật đó.
- Cầm đi anh, trời mưa đấy. - Anh chạy ù vào.
Anh mua cho em ít cà phê nha? Thuốc này làm em khó chịu quá.
Sao không chợp mắt một chút? Em chưa ăn gì mà lại uống như thế không tốt cho bao tử đâu.
Muốn mua gì nữa không em? Anh quay lại ngay.
Alo?
Chúa ơi, cô ấy đâu rồi?
Xin thông báo
Cô Kang Seon-yeong từ Seoul, xin vui lòng đến quầy tiếp tân.
Lee Dong-woo
Xin lỗi, để tôi gọi lại sau nhé?
Gì vậy nè trời?
- Đi thì phải nhìn đường chứ? - Tôi xin lỗi.
Xin lỗi, bên đó có toilet nào không?
Có một cái ở đó kìa.
Ôi Chúa ơi, dơ quá.
- Vậy là các anh đang trên đường tới Andong? - Phải, là để gặp bố mẹ tôi.
Vợ sắp cưới của anh, Lee Dong-woo
Không... điệu múa của Mine Seon-yeong thế nào cũng qua.
Anh... Jang Mun-ho? Cho tôi số liên lạc của anh.
Đây là phòng khám thú y của tôi, anh có thể tìm tôi ở đó.
Phía dưới là số di động.
Vậy được rồi, cám ơn anh.
Anh có thể đặt cái này vào đó không?
Anh có thể giữ nó lại.
Vậy giờ tôi phải làm gì đây?
Chúng tôi sẽ liên lạc với anh nếu như sự việc có gì tiến triển.
Hoặc cũng có thể cô ấy sẽ liên lạc với bạn bè trong vài ngày nữa.
Việc này là thường xuyên xảy ra.
Các anh không hiểu, xe vẫn đang nổ máy mà.
Đồ ăn bị đổ còn cửa xe mở toang.
Cô ấy ít khi ăn trên xe
vì sợ đồ ăn sẽ rơi vào quần áo.
Vậy anh định nói với tôi rằng người phụ nữ một tháng nữa tôi sẽ kết hôn
chạy ra ngoài đường cao tốc mà không mang dù?
Ngoài việc nhặt được kẹp tóc của cô ấy, còn gì đáng khả nghi nữa không?
Tôi tìm thấy cái kẹp tóc này ở cửa toilet công cộng.
Dạ chào bố...
Seon-yeong đột nhiên cảm thấy không được khỏe.
Con xin lỗi vì con không gọi bố sớm hơn.
Dạ bố.
Con sẽ gửi thiệp cưới qua email cho bố.
Con thật sự xin lỗi bố.
- Alo? - Cậu đang ở đâu vậy?
Tớ đang ở gần phòng khám của cậu này.
Để tớ gọi lại cho cậu sau được không?
Seon-yeong có ở đó với cậu không? Cô ấy có nói gì không?
Nói gì?
Cậu nhớ hồi tuần trước cậu có tới chỗ tớ
tạo một tài khoản mới vào thẻ tín dụng cho cô ấy.
Vậy thì sao?
Lịch sử giao dịch của cô ấy có ghi là cô ấy đã từng bị phá sản một lần rồi.
Phá sản?
Trong tài khoản có nói là cô từng bị phá sản
vì nợ tín dụng năm 2007.
Vậy Mun-ho có biết chuyện này không?
Alo?
Cô ấy đột ngột cúp máy, nên tớ mới thấy hơi lo.
Bởi vậy nên tớ mới cố gọi cho cậu đấy.
Đáng lẽ cậu phải nói với tớ chuyện đó chứ.
Sao cậu lại hỏi cô ấy chuyện đó chứ. Mẹ kiếp!
Chắc phải có gì đó không rõ ràng ở đây, hoặc là bên ngân hàng có sai sót gì rồi.
Vậy nên tớ mới kiểm tra với cô ấy.
Vậy cậu tự xem đi.
Đống giấy tờ này có từ mấy năm trước rồi.
Bốn năm trước rồi, tự cậu coi đi.
Nhột quá anh.
Đừng làm vậy mà anh.
Mình cưới nhau đi.
Nha em?
Mình cưới nhau đi.
Lấy anh nhé.
Mình cưới nhau nhé. Anh muốn cưới em.
Cưới rồi thì sao?
Sao là sao?
Mình sẽ sống hạnh phúc chứ sao?
Anh sẽ kiếm tiền. Còn em thì xài tiền.
Anh sẽ nấu đồ ăn, còn em sẽ ăn đồ ăn.
Rồi mình có con, con của chúng ta sẽ giống em. Rồi mình sống như thế.
Được không anh?
Cô ấy không đi làm, điện thoại thì tắt cho nên em thấy lo quá.
Ngoài em ra cô ấy có thân với ai ở công ty nữa không?
Cô ấy ăn trưa với ai?
Em cũng không chắc..
Cô ấy có kể cho kể cho ai nghe
về công việc trước kia không?
Anh xin lỗi nhưng mà
em có thể cho anh xem qua hồ sơ xin việc của cô ấy lúc cô ấy mới vào làm không?
Để em hỏi sếp em đã.
Cám ơn em nhiều lắm.
Chào buổi sáng. Mẹ đến rồi. Ăn sáng thôi nào.
Không có công ty nào như thế sao?
Không, tôi chỉ muốn hỏi... à thật ra là tôi đang tìm một người.
Cô ấy làm ở đó từ tháng 7 năm 2007 tới tháng 5 năm 2009, tên cô ấy là Kang Seon-yeong
Alo? Đây có phải công ty máy móc Daeyang không?
Phải, tháng 10 năm 2007.
Công ty anh thành lập vào năm 2008 sao?
Không có ai tên Kang Seon-yeong làm hành chánh ở công ty sao?
Tôi hiểu rồi. Cám ơn.
Mun-ho?
Chúng tôi từng là bạn rất thân, rồi tôi bị mất liên lạc.
Phải, phải, cám ơn nhiều lắm.
Tên cô ấy là Kang Seon-yeong
Có rồi phải không? À, 3-3 à, cám ơn.
Đây là địa chỉ họ có trong hồ sơ tốt nghiệp.
Anh chưa bao giờ ghé thăm quê cô ấy sao?
Cô ấy nói là không có người thân, kể từ khi mẹ cô ấy qua đời.
Anh cũng nói về việc đó nhiều lần, nhưng cô ấy lờ đi.
- Cám ơn em nhé. - Vâng ạ.
Anh Jang?
Có hai việc.
Một là nói dối, hai là nợ.
Khoản thấu chi của cô ấy là hơn 350 USD.
Lúc đó cô ấy đã nợ quá hạn rồi.
Chúng tôi đã gia hạn số nợ quá hạn này một lần cách đây 4 năm rồi.
Tôi là người phụ trách vụ này và đang chờ xem có được miễn hay không.
Cô ấy đến tìm anh lần cuối là khi nào? Cô ấy có để lại thông tin liên lạc nào không?
Cô ấy có đến đây lúc mẹ cô ấy mất, cách đây hai năm rồi.
Cô ấy đến để đòi số tiền bảo hiểm nhân thọ.
- Bảo hiểm nhân thọ? - Phải.
Của mẹ cô ấy là 50.000, tôi cũng đã chuyển số tiền ấy cho cô ấy.
Đây là tài liệu của cô ấy đây.
Cô ấy làm cho nhà nghỉ rồi chuyển lên Seoul
nợ thanh toán tín dụng của cô ấy không ngừng gia tăng.
Cô ấy lại bắt đầu thấu chi.
Không thể nào trả nổi khoản lãi suất cao như vậy.
Đó là một khoản khổng lồ.
Nhiều hơn nhiều so với tiêu chuẩn quy định.
Vậy là anh không có thông tin liên lạc của cô ấy sao?
Cô ấy không có người thân nào ngoài mẹ mình
Xin lỗi anh vì tôi có một vài việc cần phải giải quyết, nếu như anh xong rồi thì...
Khoan đã, có phải anh tự tay viết những dòng này thay cho khách hàng không?
Không, là tự họ viết đấy chứ.
Chỉ là vì chữ viết tay có vẻ hơi khác.
- Vậy sao? - Phải.
Đưa tôi xem nào.
- Đây có phải là người anh đang hỏi không? - Phải.
Vậy là anh nhầm lẫn rồi, đây không phải cô Kang
- Tôi chưa bao giờ gặp cô ấy. - Sao cơ?
Họ là hai người hoàn toàn khác nhau.
Nhưng thẻ công dân cư trú lại là một.
Tôi không hiểu sao chuyện này có thể xảy ra.
Chào cô, vậy cô tên gì?
Tôi là Mun-ho Jang Mun-ho
Kang Seon-yeong
Vậy là Seon-yeong, cô Kang Seon-yeong
Anh nói Kang Seon-yeong không phải tên cô ấy nghĩa là sao?
Anh có chắc là không có nhầm lẫn gì không?
Dong-woo, nói gì đi.
Cậu có cho họ xem hình cô ấy không. Cậu có kiểm tra với họ không?
Họ chưa bao giờ thấy cô ấy. Hai người đó hoàn toàn khác nhau.
Cô ấy lấy tên người khác một cách bất hợp pháp.
Gì vậy hả?
Cô ấy cưới Mun-ho mà xài tên của người khác sao?
- Sao lại có thể như thế được? - Không thể nào thế được.
Khi tớ gọi cho cô ấy, nghe giọng cô ấy rất ngạc nhiên.
Nên tớ nghĩ mãi mà không hiểu, bởi vậy tớ mới gọi cho cậu.
Chắc cô ấy cảm thấy xấu hổ nếu anh biết được.
Tớ nói là cô ấy bị nợ quá hạ
cô ấy phải biết là cô ấy không thể nào lấy thẻ tín dụng được.
Nhưng phản ứng của cô ấy có vẻ như cô ấy không hề biết gì về chuyện này.
Việc cô ấy làm thì cô ấy phải biết chứ, phải thế không
Bố.
Gì vậy?
Mẹ kiếp, là bố tớ.
Phải tìm cô ấy trước đã, tớ không quan tâm tới những chuyện khác.
Ngay cả cảnh sát còn không tìm thấy cô ấy, chúng ta không biết gì cả, cả tên, và địa chỉ.
Cậu nói Kang Seon-yeong đã từng là một người khác.
Vậy thì người đó là ai chứ?
1.50 đồng.
Cám ơn.
Này, anh chàng đi xe đạp.
Tôi á?
Túi cậu đựng bia kìa.
Liên quan gì đến anh?
Tôi thấy cậu ăn cắp nó đấy. Tôi là cảnh sát đây này.
Cái quái gì vậy?
Cảnh sát cái đít tôi!
Đồ khốn, dừng lại ngay.
Không phải là tôi, mẹ kiếp.
Anh bạn đồng nghiệp cũ của tôi,
No comments yet. Be the first to leave one.