Le prime 153 righe.
Ai có thể kể tên tất cả các thánh tông đồ nào?
Rồi, Deloris.
Gio-an, Phao-lô...
và Rin-gô!
Deloris Wilson,
con đúng là đứa ngang bướng, hư đốn nhất trong cái trường này!
Ta muốn con đi ngay lên bảng...
và viết cho đủ tên tất cả các thánh tông đồ theo thứ tự abc.
Quá đủ rồi!
Thật là vô vọng mà ta bó tay với con luôn.
Nhớ lời ta, Deloris,
nếu mà con cứ hư hỏng như thế này.
thì đời con sẽ sa đoạ mà thôi.
Con có nghĩ nổi sau này con sẽ thành người thế nào không hả?
KHI CÁC XƠ HÀNH ĐỘNG
My guy
All right. Wrap this up, okay? Wrap it up.
Lên!
Vậy là ăn uống coi như không bàn đến.
20 phút nữa là tới buổi diễn kế của em đó.
Anh vẫn chưa kể em nghe cô ta nói gì.
Ai nói gì cơ?
Cái người có ria mép ấy. Cái người mà anh lấy ấy.
Nhìn em thấy cưng quá đi.
Anh cũng kém cạnh gì hả. Vậy là anh không nói cô ta?
Tôi biết mà. Tôi đã biết là anh sẽ không nói với cô ta mà.
Tôi biết mà.
Anh muốn tụi mình ở cùng nhau chứ em.
Hmm.
Anh muốn chúng mình phải đường hoàng là vợ chồng.
Thật mà.
Hôm nay anh đã đi xưng tội.
Anh đã đi xưng tội?
Là, xưng tội xưng tội ấy hả?
Đó khi em chui vào cái phòng be bé, rồi kể cho linh mục nghe những bí mật thầm kín nhất ấy?
Hôm nay anh đã làm thế, vì đôi ta.
Anh đã nói với Cha Antonelli rằng con
đang yêu một tình yêu nồng cháy.
Tình yêu cả đời con và con muốn bên cạnh cô ấy.
Thế ông ấy nói sao?
Rằng nếu mà con li dị, con sẽ bị thiêu trong hoả ngục đời đời.
- Đưa anh cái giày đi em. - Anh...
Không, giầy với dép, tự đi mà lấy.
Cuối cùng là sao? Là "không" hả?
Vậy tức là sao? Không chứ gì.
Đâu! Đâu có. Không phải giờ thôi.
Thôi đi đi, ha? Đi dùm đi.
Chẳng lẽ em muốn anh chống lại linh mục à?
Để bị rút phép thông công à?
Rồi.
Anh sẽ ăn đồ em nấu.
- Không phải tất cả chuyện này là vì thế sao? - Không! Chuyện này không phải là vì thế.
Mà là về việc anh bỏ đi kìa. Ngủ ngon.
Ngủ ngon!
Anh gọi sau.
Cô nghỉ chỉ vì anh ta không chịu bỏ vợ sao?
Không chỉ vì anh ta không bỏ vợ,
vì nhiều lí do lắm. Tôi phải làm gì đó.
- Vậy còn buổi diễn thì làm sao? - Ý cô nói vậy là sao?
Sẽ sớm có người khác thôi mà, chẳng phải mất mát gì lớn đâu.
Cô xếp mọi thứ lại với nhau, chọn tất cả bài nhạc,
bảo tụi tôi phải đứng đâu.
Ừ. Tôi đúng là thiên tài mà. Vì thế tụi mình mới làm xong mọi thứ.
Mà đừng có bỏ thêm bất cứ
món đồ trang điểm nào của tôi vào cái đó túi đó nhé.
Đừng tưởng tôi không biết cô đang làm gì.
- Mấy người muốn gì? - Mấy người không biết gõ cửa là gì hả?
Nè mấy gái, "đồ" của mấy cô thì tôi còn lạ gì nữa.
Vậy đừng có cố mà nhớ nhé.
- Chào, Michelle. - Ôi thôi đi.
Deloris, cái này là của anh Vince.
Mong là cái thây của anh ta.
với lòng yêu mến. - Thế hả?
Thế sao anh ta không tự mình mang tới đây?
Muốn lắm, nhưng anh ấy có buổi họp quan trọng ở trên lầu rồi.
- Chào, Tina. - Chào.
Tiện thể chào tạm biệt mấy tên hề này dùm nhá?
Tôi đang đau đầu lắm. Tôi không muốn mấy người ở đây. Ra dùm cái.
- Đi thôi. - Rồi rồi, đi nè!
Cứ từ từ nào.
Ít ra cô cũng có cái gì đó sau cái mớ này.
- Deloris, mở ra đi. - Ừ!
Sao tôi lại phải mở nó ra? Kệ bà cái gì trong cái hộp đó.
- Cóc quan tâm. - Thì coi hắn mua cái gì. - Tôi muốn coi.
- Chi? - Chi vậy?
Rồi, thì coi xem nó là cái gì.
- Trời, da chồn kìa. - Để coi nào.
- Oh, nhìn này. - Oh. - Nhìn nó này. - Xem nào.
- Là lông thú. - Ừ!
Da chồn tím đó, Deloris.
Đẹp quá đi, coi đi.
- Oh. - Tưởng bở.
Chắc là Ngài LaRocca tưởng có thể giành lại tôi..
bằng cách gửi tôi cái này rõ là thế rồi cái áo đẹp tuyệt vời này!
- Mm-hmm. - Whoo!
- Mặc thử! Mặc thử đi! - Bá chấy con bọ chét!
Nầy nhá, có lẽ vài cô sẽ đổ vì cái này, tôi thì không đâu.
Có lẽ tôi sẽ để cho anh ta đợi ít lâu
trước khi tôi cho anh ta biết là tôi...
Sao?
"Connie LaRocca."
Áo này của vợ hắn.
Hắn đưa tôi áo của vợ hắn.
- Không tin nổi mà. - Mặc vào lại đi.
Giờ là của cô rồi. Cô đáng có nó mà.
Không, tôi chả đáng đâu. Tôi đâu có kiếm ra nó.
Ta đâu có kiếm ra áo lông thú của vợ người khác.
Nhá?
Tôi nghĩ giờ nên đi lên lầu đem trả cái này cho thằng chả...
và biến khỏi cái chỗ quỷ này.
Mày theo tao bao lâu rồi, Ernie?
Dạ... ba năm rồi, thưa anh LaRocca.
Hai năm làm hồ lì, một năm làm tài xế riêng cho anh.
Ernie, mày biết cái gì quan trọng với tao không? Cái gì nào?
Lòng trung thành.
Lòng trung thành quan trọng với tao.
Em rất trung thành với anh.
Chà, Ernie, đó không phải cái mà tao nghe.
Tao nghe là mày tới đồn cảnh sát tối qua
nói chuyện với trung uý Souther.
Nghe nói là mày ở đó tới hơn 3 tiếng lận.
Dạ... dạ có.
Dạ có, nhưng em không hé môi gì hết.
Lại không phải cái tao nghe.
Chào thân ái nha Vince.
Tôi sẽ đi và đừng hòng mà cản tôi.
Tôi sẽ tới L.A. Một nơi dễ chịu và ấm áp.
Nơi mà chẳng cần quái gì tới áo lông từ vợ của bạn trai cả.
Chào nhá Vince, tôi sẽ đi tới Miami rực nắng.
Tao biết chúng đang cố tìm cái gì đó về tao, Ernie.
Tới giờ, chúng vẫn chưa có gì trong tay cả.
Chúng có gọi Willy và Joey vào đó nhưng 20 phút sau là tụi nó ra rồi.
Thế mày làm gì ở trong ấy mà tới 3 tiếng vậy hả Ernie?
Tôi biết anh nghĩ tôi chẳng có tài cán gì, nhưng không đâu.
Tôi sẽ đá anh và bay tới Chicago.
Mày đã nói gì với Souther?
Nếu như tao không biết thì tối nay tao sẽ mất ngủ mất.
Tôi luôn muốn đặt chân tới New York
Nếu mà tôi tới New York, tôi có thể làm được cái gì đó.
Tôi có thể! Tôi... có thể.
Tôi có thể.
Đó là tất cả. Em thề đấy.
Cám ơn Ernie. Giờ tao có thể ngủ ngon rồi.
- Chúc ngủ ngon Ernie. - Không, không, không.
Cưng à. Deloris?
Deloris! Có chuyện gì thế?
Với cái áo hả?
Với cái... không, không phải cái áo.
Cái áo nó...
Đẹp lắm, cám ơn. Cám ơn anh.
Vì thế em mới lên đây? Để cám ơn anh hả?
Ừ! Cám ơn anh.
Và để nói xin lỗi về những điều mà em đã nói tối nay à?
No comments yet. Be the first to leave one.