Le prime 200 righe.
Trong các tập trước...
Ông muốn tôi giúp ông trở thành Công tố trưởng bang.
Đúng.
Thế chiến II của Churchill, một bộ sách rất đỉnh.
WINSTON S. CHURCHILL THẾ CHIẾN II
Có lẽ tôi có thể quay lại và lấy chúng trước khi bị hốt mất.
Đây là sách mà anh yêu cầu.
Tìm hết mọi ấn bản đầu tiên có chữ ký và mua hết đi.
Đến tận quyển cuối cùng.
Cô đã có thể là bất kỳ ai nhưng cô chọn làm công tố viên.
Ông là người dạy tôi mọi thứ.
Mừng là cô vẫn cảm thấy vậy.
Bố anh đã hưởng quả ngọt của bộ tộc chúng tôi.
Chúa ơi, đó là em gái con sao?
- Khi nào em về? - Em không biết.
- Em sẽ về chứ? - Em không biết.
Khi tôi nhìn vào đống hỗn độn mà cuộc đời tôi biến thành,
từ bị sa thải, rồi tranh cử với các ràng buộc,
đến cuộc hôn nhân đổ vỡ,
chúng đều khởi nguồn từ một nơi, một người đàn ông,
chính hắn đã buộc tôi bắt giữ cô,
ép cô trở lại làm việc cho hắn.
Cô là một kẻ thù đáng gờm, tôi muốn cô về phe tôi.
Hãy giúp tôi hạ bệ hắn, một lần và mãi mãi.
Chuck Rhoades muốn tôi giúp ông ta tóm Axe.
Họ đều sẵn sàng tiêu diệt lẫn nhau.
Vào đúng thời điểm, khi cả hai giơ súng,
tôi sẽ tránh đường cho chuyện đó xảy ra.
Họ sẽ đưa nhau xuống mồ, và tôi sẽ tiếp tục kinh doanh.
Chào mừng về nhà.
Thật vui khi có mặt ở đây.
Thật là tuyệt vời khi được cùng nhau tụ họp về đây
để chứng kiến sự kiện tốt lành này.
Hai linh hồn đã tìm thấy nhau giữa đất trời bao la,
hai con người như những ngọn lửa rực rỡ và mạnh mẽ, cùng hòa quyện với nhau.
Trong nền văn hóa của chúng tôi, kết hôn tức là không đơn độc.
Nên, cô đồng ý cưới người đàn ông này và chăm sóc ông ấy đến cuối đời chứ?
Tôi đồng ý.
Và ông đồng ý cưới người phụ nữ này và chăm sóc cô ấy đến cuối đời?
Tất nhiên là đồng ý.
Dù chẳng còn sống được mấy năm.
Giờ hai người sẽ về chung một nhà.
ĐÂU ĐÓ NGOÀI ALASKA CAO TỐC CANADA
Nhỉ?
Nhỉ?
Ừ.
Hãy nhìn nó.
Hãy cảm nhận nó.
Gần như là quá nhiều.
Quá nhiều thứ tốt đẹp trên thế giới,
Mẹ Trái Đất vĩ đại...
thổi nó đi khắp nơi như khói từ cây ngàn.
Các vị vua, họ không rong chơi, anh bạn.
Họ đứng vững và chiếm lấy.
Đầu tiên là một ngôi làng...
rồi đến thành phố...
tạo dựng cả một đội quân để canh giữ.
Rồi một khi đã giữ...
Ừ, cả thế giới...
Vô vàn...
cuộc chiến để chiến đấu.
Vô vàn cái đầu phải chặt.
Đầu phải chặt.
- Đầu để chặt. - Chặt.
Chặt.
- Chặt. - Một mớ hỗn loạn.
Hỗn loạn bừa bộn.
- Sự hỗn loạn mỹ lệ. - Phải!
Đi nào.
Để xem ta có thể quay lại không.
Anh ổn chứ, Chuck?
- Cô biết mà. - Chắc chứ?
Còn hơn cả ổn. Đây là một dịp trọng đại.
Vừa mới độc thân trở lại mà đi đám cưới thì mệt mỏi lắm.
Không khí ngập tràn tình yêu.
Đúng là thứ tôi muốn lợi dụng.
Nàng tóc nâu lộng lẫy nào kia? Giới thiệu nhé?
- Vợ anh ấy. - Ối.
- Hay là vợ cũ vậy? - Chưa chính thức. Nhưng sắp rồi.
Thời hiệu bao lâu thì được tán vợ cũ của bạn?
Đến khi hạ bộ của ông rỉ sét và rụng, Brogan ạ.
Nên tôi mới đùa. Tất nhiên vì ta là bạn mà.
- Ừ, là đùa. - Chắc rồi.
Tôi thực sự may mắn khi có các cố vấn, các cốt cán,
các thân tín như mọi người.
TIN NHẮN KATE SACKER - ĐÃ ĐẾN.
Xin phép.
Chào.
Này. Ơ kìa! Vừa thôi, Kev.
Nào, ta không làm thế.
Muốn nếm thử rượu ở tiệc tối thì ta sẽ cùng uống, như những người khác.
Xin lỗi, con chỉ muốn nếm thử thôi. Mà vị kinh quá.
Chính xác.
Là gia đình mà.
Gia đình là phải thế, kề vai sát cánh.
Vì thế mẹ đến đây?
Mẹ thực sự... đến tận nơi quái quỷ này.
Kề vai sát cánh trong lúc ông ấy cưới một người đáng tuổi...
Vững bước, tiến lên.
Charles luôn bảo mẹ vậy đấy.
Và ông ấy đúng.
Giờ dừng nghe lời đàn ông nhà Rhoades được rồi,
và tự quyết định suy nghĩ để thay đổi.
Xin phép.
- Cô Sacker. - Xin lỗi đã xen ngang.
Mà tôi có thứ cần để tiến hành
vụ vây bắt mỏ tiền ảo ngay khi ông ra lệnh.
Tối nay họ sẽ vào vị trí, sáng sớm tiến hành.
Nhấp chuột, bùm. Làm đi.
Còn báo chí? Giờ họ thèm chảy dãi tiền ảo.
Tạm thời không báo chí gì.
Đến lúc thích hợp thì càng nhiều càng tốt.
Làm đi. Tôi phải quay lại đám cưới.
Chắc tôi sẽ ở lại xem mấy vị cụng ly.
Xem ông chúc phúc cặp đôi.
Tôi nhờ cô vì cô là công tố viên tàn nhẫn.
Mà đừng phí tài ở đây. Dùng khi tấn công ấy.
Xem ông run rẩy trước, rồi làm chúng run rẩy sau.
Nhảy với chú rể chứ?
- Con từ chối được chứ? - Không đâu.
Nhìn chỗ khác, Chuck.
Bọn tôi sẽ để mắt hộ anh, sẽ báo khi nào lão già táy máy tay.
Ông ấy nhảy điệu cổ từ chương trình American Bandsatand .
Trông giống bài trong Soul Train hơn. Nhảy mạnh mẽ ghê.
- Tôi ấn tượng đấy. - Cô ấy có vẻ choáng ngợp, theo nghĩa tốt.
Tốt cho ông ấy, không phải anh.
Cảm giác y như bị phản bội. Từ một trong hai, hoặc cả hai.
Không. Vốn nên thế mà.
Tình cảm gia đình mạnh hơn...
Ôi, đỡ ngửa ghê thật.
Hoan hô! Một điệu đúng chuẩn Rudolph Valentino!
Chúa ơi.
Bố sẽ buồn nếu mất một thành viên gia đình là con.
Bố là ông nội của mấy đứa con của con, ta sẽ mãi là gia đình.
Vậy dừng sự điên rồ này đi.
Cứ chơi bời nếu con muốn, xong rồi quay về với đội nhà.
Như bố từng làm?
Đây là đám cưới bố.
Với người khác. Con ngồi ở bàn với vợ cũ của bố đó.
Điều con phải hiểu về bố và mẹ chồng cũ của con...
Con xen ngang nhé?
Con từng có cơ hội rồi.
Nếu hồi cô ấy còn là vợ con mà con quỵ lụy cỡ này...
Bố...
Điệu này là của con.
- Anh đoán anh nên giải cứu em. - Đã từng thôi.
Giờ đâu cần nữa.
Em thích nhảy với bố anh?
Ông ấy nhảy giống Valentino thật.
Chúa ơi, thật à? Cả em nữa?
Em chẳng thích thú một giây nào.
Ngày xưa thì ta đã đào tẩu rồi, như McQueen và Ali MacGraw.
Giống Beatty và Dunaway hơn.
Định chạy trốn, nhưng cuối cùng thì khiêu vũ với tiểu liên Thompson.
Máu me, bi kịch, không lối thoát nào.
Chỉ vì ta chưa lên đường bỏ trốn không có nghĩa ta không thể.
Hãy cố trốn khỏi đây. Anh nói vậy vì ta là bạn, không phải còn yêu.
Tâm sự...
Rồi em sẽ trốn thoát mà. Trốn khỏi anh.
Đến giờ rồi.
Hôm trước, tôi nói chuyện với mẹ,
bảo rằng, để chúc mừng bố sao cho thật lòng, đúng mực,
trong dịp vui này thật khó biết bao.
Và mẹ tôi bảo, "Nghe này.
Con chẳng phải đứng trước một đám người
và nói những điều tốt đẹp về ông lão đó.
Con không cần ngợi ca ông ấy. Hãy nói thật lòng con, con trai".
Bây giờ...
mà hầu hết mọi người biết, tôi đâu ngại có một bài phát biểu
đi ngược lẽ thường, phá vỡ những mong đợi thông thường,
để tôi có thể nói lên sự thực.
Và tôi quyết định làm điều đó vào hôm nay.
Nên là hãy chuẩn bị tinh thần đi.
Bởi vì...
tôi sẽ không nói lời hay ý đẹp về bố tôi đâu, tôi không muốn.
Các bạn biết tôi sẽ nói gì, các bạn đều biết sự thật.
Không, thay vào đó, tôi muốn...
dành lời ngợi khen cho cô dâu lộng lẫy của bố tôi, Roxanne.
Không, vì cô ấy đã làm một điều mà tôi tưởng là bất khả thi.
Biến bố tôi thành một người dịu dàng.
Bẻ nanh lão sói già.
Biến ông ấy thành chú gấu bông tự làm
với trái tim tình nhân đỏ chót, và bộ lông xoăn xoăn để ôm ấp.
Chắc ông ấy sẽ làm gấu bông cho con gái mình.
Và Roxanne và người nhà cô ấy đã đón nhận ông ấy...
làm người nhà của họ, như chúng tôi coi cô ấy là người nhà.
Đó là điều tuyệt vời về gia đình.
Luôn tồn tại, không bao giờ co hẹp, chỉ mãi mở rộng ra,
như gia đình tôi vậy.
Tôi không thể tin một người lại may đến vậy.
Giờ tôi lại nói về mình mất rồi, không phải về bố tôi.
Vì đã có một người yêu thương ông ấy nhiều như chính tôi.
Và cùng san sẻ với ông.
Nên xin chúc mừng cả hai.
Và tất cả chúng ta, chìm đắm trong niềm vui lứa đôi của hai người,
khi ta cùng nâng ly.
Anh đã đi xa, học nhiều.
Đến khi ta gặp lại, đem kiến thức của anh để giúp đời thì hãy bảo trọng.
Lên đường bình an.
WENDY RHOADES CUỘC GỌI NHỠ
No comments yet. Be the first to leave one.