Le prime 200 righe.
Anh Rengoku…
Anh Rengoku!
Anh Rengoku!
Ta…
Ta sẽ làm tròn trọng trách của mình!
Những người đang ở đây ta sẽ không để ai chết đâu!
Hơi thở của Lửa.
Tuyệt kỹ.
Thắp lửa con tim!
Anh Rengoku!
Thắp lửa con tim.
Anh Rengoku ơi…
Anh Rengoku ơi…
Anh Rengoku ơi…
Anh Rengoku ơi…
Đừng khóc nữa!
Cái thằng này!
Đừng có tự dưng ngất xỉu!
Đi luyện tập đi!
Vậy à?
Tanjiro đã…
Đừng có chuồn, đồ hèn!
Đừng có chuồn!
Lúc nào kiếm sĩ diệt quỷ bọn ta cũng phải chiến đấu trong bóng đêm
thứ có lợi cho các ngươi.
Đừng có chuồn chứ, thằng khốn!
Đồ khốn nạn!
Đồ hèn!
Mong sao di nguyện của Kyojuro
sẽ gắn kết mọi người.
Ôi, thằng bé thông minh lanh lợi ghê.
Chà.
Tôi cũng từng một thời sầu não vì không có nổi một mụn con
nhưng rồi cũng yên tâm vì có được một đứa con ngoan thế này.
Ngày nào cả nhà cũng đều vui vẻ, hạnh phúc.
Thằng bé tốt tính lắm đó.
Nó còn quan tâm đến cả người giúp việc cơ.
Thằng bé cư xử rất nhỏ nhẹ chứ không như đám trẻ cùng trang lứa đâu.
Mặc dù không có quan hệ huyết thống…
nhưng vợ chồng tôi vẫn cảm thấy thằng bé như con ruột.
Tôi tính sau này để lại quyền thừa kế cho thằng bé đấy.
Ghen tị thật đấy.
Phải chi có thể đổi nó với thằng con đại ngốc nhà tôi thì tốt quá.
Nói thật là thằng bé ngoan lắm.
Có điều…
thằng bé bị mắc bệnh về da…
nên không thể ra ngoài vào ban ngày được.
Ôi trời, tội thằng bé thật.
Tôi chỉ mong công ty của mình…
có thể tạo ra thuốc đặc trị căn bệnh đó.
Sớm ngày nào thì hay ngày nấy.
Thuộc hạ đến để bẩm báo.
Thưa Muzan đại nhân.
Tìm được thứ mà ta dặn rồi sao?
Thuộc hạ đã đi điều tra nhưng không có thông tin nào được xác thực.
Không thể xác nhận được sự tồn tại…
cũng như tung tích của Hoa Bỉ Ngạn xanh.
Rồi sao?
Thuộc hạ sẽ tiếp tục dốc sức tìm kiếm…
để không phụ kỳ vọng của Muzan đại nhân.
Thuộc hạ đã xử lý một Trụ cột theo lệnh ngài…
nên xin hãy yên tâm.
Xem ra ngươi hiểu nhầm gì đó rồi đấy.
Akaza.
Chỉ là một Trụ cột cỏn con. Thì sao chứ?
Chẳng phải con người bại dưới tay quỷ là chuyện hiển nhiên sao?
Điều ta muốn là tiêu diệt toàn bộ Sát Quỷ Hội.
Giết sạch không chừa một đứa nào.
Và làm sao để chúng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.
Việc đó lẽ ra đâu có gì phức tạp.
Vậy mà đến bây giờ vẫn chưa làm được.
Thế là thế nào hả?
Ngươi đắc ý bẩm báo rằng đã giết được Trụ cột
nhưng ở đó vẫn còn đến ba tên kiếm sĩ diệt quỷ.
Sao ngươi không xử lý chúng hả?
Ta đã đích thân phái ngươi ở gần đó đến mà ngươi vẫn không làm được.
Akaza.
Akaza.
Akaza.
Akaza!
Ta quá thất vọng về ngươi.
Không ngờ ngươi còn trúng đòn của một tên kiếm sĩ không phải Trụ cột.
Thượng Huyền Tam nhà ngươi thất thế quá rồi đấy.
Lui đi.
Mới có tiếng gì đó to lắm.
Con không sao chứ?
Đồ hèn!
Đồ hèn!
Nhớ cái mặt mày đấy ranh con!
Khi nào gặp lại…
tao sẽ đập nát óc mày!
Đến cả Tanjiro cũng cảm thấy suy sụp và vô dụng sao?
Cũng phải thôi.
Đến cả người có âm thanh được thui rèn cứng cỏi như anh Rengoku
cũng không giữ được mạng kia mà.
Chắc tâm trạng cậu ấy đang rất buồn và hỗn loạn.
Đến Inosuke cũng khóc ngất.
Chắc cậu ấy bức xúc lắm.
Dù con người ta có mạnh mẽ cỡ nào…
cũng sẽ có lúc trải qua đau buồn.
Nhưng mà…
cứ ủ rũ hoài thì không hay chút nào…
Phải quên đi vết thương lòng mà vực dậy.
Anh Rengoku chắc hẳn cũng sẽ làm vậy.
Anh ấy phát ra âm thanh như vậy mà.
Một âm thanh có hơi khác người…
nhưng lại rất mạnh mẽ và nhân hậu.
Tanjiro!
Tớ trộm vài cái bánh bao này.
Ăn chung đi.
Anh Tanjiro mất tích rồi.
Anh Zenitsu!
Em xin lỗi.
Không sao, anh không sao.
Sao vậy em?
Trông con mắt anh không ổn tí nào!
Em thật sự xin lỗi!
- Anh Tanjiro đi đâu mất rồi ạ! - Không sao đâu!
- Anh Tanjiro… - Không sao!
Anh ấy vẫn chưa bình phục mà đã đi luyện tập mất rồi.
Mặc dù chị Shinobu đã dặn dò kỹ càng
là phải nghỉ ngơi lấy lại sức!
Vết thương ở bụng cậu ấy sâu lắm đúng không?
Tên ngốc này!
Quạ truyền tin của anh Rengoku…
Cảm ơn nhé.
Nó đang dẫn đường cho mình
theo di nguyện của anh Rengoku.
Senjuro phải không?
Em nghe tin anh Rengoku Kyojuro qua đời rồi nhỉ?
Anh Kyojuro muốn nhắn nhủ đôi lời tới hai cha con em…
nên anh đến để chuyển lời.
Anh trai em ư?
Em đã biết chuyện rồi.
À mà…
Anh không sao chứ?
Mặt anh trắng bệch rồi kìa!
Bỏ đi.
Mấy cái di ngôn vớ vẩn chứ gì?
Tài năng thì không có mà thích học đòi làm kiếm sĩ.
Chết cũng đáng lắm.
Vô dụng.
Cái thằng con Kyojuro ngu ngốc đó!
Năng lực của con người đã được quyết định từ khi mới chào đời rồi.
Chỉ có số ít người sở hữu tài năng thiên phú.
Còn lại chỉ là lũ tầm thường thôi.
Chỉ là thứ vô dụng chẳng đáng giá một xu thôi.
Thằng Kyojuro cũng vậy.
Chả có tài năng gì ra hồn
thì chết là chuyện đương nhiên rồi.
Senjuro!
Tang lễ kết thúc rồi.
Đừng có lúc nào cũng ủ rũ thế!
Này!
Sao ông độc mồm độc miệng quá vậy!
Đừng có nói anh ấy như vậy nữa!
Mày là ai hả?
Biến đi.
Đừng có đặt chân vào nhà tao!
Tôi thuộc
Sát Quỷ Hội.
Mày…
Hiểu rồi…
Mày…
là kẻ sử dụng Hơi thở của Mặt trời chứ gì?
Phải không hả?
Hơi thở của Mặt trời?
Ông nói gì vậy?
Nhanh quá!
Thân thủ này không phải của tay mơ!
Cha ơi!
Dừng lại đi ạ!
Cha nhìn mặt anh ấy đi!
Anh ấy đang không khỏe!
Mày câm mồm!
Thôi ngay đi!
Cái đồ vô nhân tính!
Nãy giờ ông làm vậy là sao hả?
Nhục mạ đứa con trai quá cố,
đánh đứa còn lại.
Ông muốn làm gì?
Mày…
đang nhạo báng bọn tao đúng không?
Sao ông lại nghĩ vậy?
Tôi chả hiểu ông nói gì cả!
Đừng có vu khống!
Bởi vì mày là kẻ dùng Hơi thở Mặt trời.
Tao biết đôi khuyên tai đó.
Rõ rành rành kia!
Hơi thở của Mặt trời…
không lẽ là Hỏa Thần Thần Lạc ư?
Hơi thở khởi nguyên.
Hơi thở ra đời đầu tiên.
Chiêu thức tối thượng.
Và những hơi thở khác…
đều sinh ra từ Hơi thở của Mặt trời.
Những hơi thở khác…
đều là biến thể của Hơi thở Mặt trời.
Toàn là những bản sao kém cỏi hơn của Hơi thở Mặt trời.
Lửa, nước, gió…
No comments yet. Be the first to leave one.