Le prime 200 righe.
Nè, nó kia kìa, hướng một giờ!
Mình hày theo sau nó đi!
Ừ. Chúng ta sẽ tách riêng nó ra!
Thấy nó rồi! Thấy rồi!
Khoảng 200 yards (183 m)!
Xong!
Tôi biết rồi!
Tăng tốc tối đa lên!
Thả lưới ra! Buông lưới!
Cha chà!
Này!
Tăng tốc thêm lên! Kéo lưới cho kịp!
Xong rồi đó!
Xong chuyện.
Để lưới chùng xuống! Giữ nó thõng vào! Để lưới thấp xuống!
Ờ cá ơi!
Ừ!
Ừ, cá! Ừ!
Ừ, cá!
Đúng rồi!
Tới đây, nhóc!
Ừ!
Ừ, bé con!
Ừ!
Ờ, cá!
Ờ!
Lại đó đi con!
Vòng lưới lại! Vòng lưới!
Khép lưới vào! Khép lại!
Rồi! Họ vây được nó rồi!
Ờ! Đi nè!
Nó không thoát nổi đâu!
Giữ mấy con kia xa nó ra!
Chúng ta vây nó rồi! Chúng ta vây nó rồi!
Khép lưới vô!
Khép lưới! Khép lưới!
- Nó đây rồi! - Bắt nó rồi! - Chà!
Bọc nó ngay giữa!
- Đi tiếp, nào, đi! - Phải rồi!
Tiếp tục thu nhỏ lưới vô!
Tiếp đi! Tiếp tục!
Phải rồi! Giàn ra chút xíu!
Được rồi! Thu chặt vào!
Đúng rồi!
PHÓNG THÍCH CHÚ WILLY (WILLY TỰ DO)
Xin lỗi bà. Mẹ cháu thả cháu ở đây trên đường đi làm,
Và lại quên cho cháu tiền về xe.
Cháu có thể mượn bà tí tiền được không ạ?
Ồ, cám ơn bà! Chúc bà một ngày vui.
Cám ơn nhiều!
Tôi thật sự cần về nhà rồi, ông.
Liệu ông có thể cho vay một chút, như một tì chẳng hạn...
Đi chỗ khác đi.
Xin lỗi, cô ơi. Xin lỗi.
Bạn cháu và cháu đang có vấn đề.
Cô thấy đó, tụi cháu tiêu hết tiền ở viện bảo tàng sử học rồi,
Giờ chúng cháu phải lên xe đi về.
Liệu cô có thể giúp cháu hay không?
Tôi chắc là được.
Vài tì nè.
Bố khỉ! Tao thấy đói.
Trời, mày. Tao cần cái gì ăn.
Mình đi thôi.
Mình đi thôi, Jess!
Này! Này, mấy thằng nhỏ kia!
Quay lại đây!
Ha ha ha!
Chà, ngon lành!
Ừ! Lại đây, tụi bay.
A ha!
Chà!
Mày biết không, lần đầu tiên tao tới đó,
Ôi! Nó rất là tệ.
Mẹ tao thả tao xuống khi bà ấy phải đến Houston làm việc.
Tao chưa bao giờ gặp lại bà.
Tao không cần biết. Dầu sao tao cũng hận bà ta.
Mày biết không, tao có thể ăn một cái bánh này mỗi ngày.
Ờ, còn tao, trốn đi.
- Ổ! Ra mày trốn đi từ cơ quan Cooperton à? - Tao trốn đó, thằng ngu.
Ừ, đúng rồi.
Câm miệng! Mẹ nó. Mày biết mốc gì chứ?
Tao biết họ canh chừng mày giống như mày sắp dí dao vào lưng họ vậy.
Tao phải đợi mài cho đến khi có gia đình ngu kia nhận nuôi tao, rồi tao mới chuồn đi được.
Chắc tại mày không lanh lẹ bằng tụi tao rồi.
- Ê, ăn đi mày. - Tao thì.
Tao chỉ muốn có chỗ ở riêng.
Như một căn chung cư hay chỗ nào đó giống vậy.
Ừ, đúng rồi đó. Mày và tao, hé.
Mình phải liên kết với ai đó.
Với đầu óc của tao và cá tính tuyệt vời của mày, mình sẽ giầu thôi.
Phải rời chỗ này mới được! Đi, đi, đi!
Tách ra hai ngả!
- Gặp tụi mày sau nghe! - Được rồi. Chào!
Lối này!
Đi mau!
Đi, đi, đi, mày!
Đi mày! Lối này nè.
Coi nè, coi nè! Coi! Đi!
Mau! Đi!
Mau, mau, mau! Đi!
- Ờ! - Dưới này nè.
Ngay đây nè.
Đóng nó vô. Mau, mau, mau!
Coi chừng đà, mày.
Perry?
Á!
Cái gì đó vậy kìa?
Chà!
Jesse, cảnh sát đến! Chạy!
Nó kia rồi!
Đứng đó, nhóc con!
Hướng lên cầu thang đi, Jim!
Nè, nhỏ!
- Được rồi. - Yên đó đi.
Thả tôi ra!
Từ từ.
Bình tĩnh lại.
Ớ! Ớ! Không!
Phá tường rồi đột nhập, tinh ranh phá rối.
Phá hoại tài sản, chống bị bắt giữ.
Còn có gì khác xảy ra mà tôi nên biết hay không?
Phải, cháu có đi trộm vài ngân hàng. Đó có phải là vấn đề không?
Phải, tôi mừng vì cậu ra ngoài có 3 ngày.
Ngồi xuống đi.
Ủa, bộ chú nhớ cháu lắm hả, Dwight?
Vậy lần này Perry nó có đi với cậu không?
Perry nào?
Coi, đừng giỡn nữa nghe.
Đừng có vô đây thành một gà ngu nghe.
Bây giờ, tôi ghét phải kêu điện thoại,
...vậy mà tôi đã phải tốn mất 45 phút gọi hội thoại...
với cơ quan cảnh sát và Công viên Adventure...
ráng giữ cho hồ sơ của cậu trong sạch đó, ông thần.
Cậu biết gì không? Lần này chúng tôi may mắn.
Tôi giữ cậu ở phía sau tòa án một chút.
Cậu phải rửa cho sạch mấy cái vết bẩn cậu gây ra ở Công viên Northwestern Adventure.
À, à,..., à! Đó là sự quản chế của cậu. Cậu có vấn đề với cái đó không?
- Phải. Tại sao cháu phải rửa sạch cái đó chứ? - Cậu biết không, tôi không biết tại sao...
tôi lại cứ phải làm việc ưu tiên cho đám nhóc như cậu.
Cậu biết không, tôi không biết tại sao tôi lại cứ phải làm việc quá giờ nhiều đến thế này với cậu.
Nhưng nếu cậu còn trốn thêm lần nữa, thì tôi sẽ không lo nữa. Xong!
Cậu sẽ phải chịu sự quản chế của Cơ quan Giám sát Thiếu nhi, tòa án quản chế.
Họ sẽ cho cậu vào phòng nhi đồng. Tức là bị tống vào trại giam thiếu nhi đó, ông thần.
Ồ, coi kìa...
Việc sắp đặt cho cậu vẫn còn đang tiến hành. Gia đình Greenwoods được lắm.
Họ không quan tâm ngay cả về... vụ này.
Họ có vấn đề gì vậy?
Ồ, tôi biết rồi.
Vì họ muốn nhận cậu vào nhà, thì là có vấn đề gì với họ, đúng không?
Chú nghĩ gì?
Tôi nghĩ rằng trên giấy tờ thì cậu vẫn còn trẻ, nên cậu vẫn có chút cơ hội.
Không phải là vô hạn số lần cơ hội, nhưng là vài ba lần thôi
Vài ba lần thôi nghe, ông thần.
Cậu rõ chưa?
Ồ, cậu có thắc mắc gì không về, ờ, bất kỳ cái gì trong này?
Chú có nghe tin gì về mẹ cháu không?
Cậu vẫn còn muốn tôi nghe tin mẹ cậu à?
Cháu chỉ muốn biết mẹ cháu có bình thường hay không thôi.
Không có ai biết tin tức của mẹ cậu đã sáu năm nay rồi, Jesse.
Bất kỳ khi nào cậu sẵn sàng, cậu cả.
Chào, Jesse. Chào, Dwight.
- Nè, chị có khỏe không, Annie? - Tốt. Còn anh thì sao?
À, hôm nay là một ngày khá là dài cho cả hai chúng tôi.
- Chào anh, Dwight. - Nè.
Nè. Cậu ta đây này.
- Tôi có thể mang đồ cho cậu không? - Không.
Vậy, tại sao mình không vào trong tắm rửa rồi cùng ăn tối chứ nhỉ?
À này, Glen, tôi có ít giấy tờ cho anh.
Lúc nào cũng phải có giấy tờ mới được.
Anh biết không, tôi vừa tậu chiếc xe mới. Ý cha, với giao kèo và các thứ, tất cả lên đến 37 trang.
À, đây là hợp đồng cho thuê. Tôi vẫn chưa mua mà.
- Cháu có thích về máy tính không, Jesse? - Không.
- À, ta có thể dạy cậu. Tôi mới tự học trong mùa hè rồi. - Cháu không thích đâu.
Cái đó làm hai chúng tôi giống nhau đó.
À, tôi cũng không thích đâu,...
nhưng lúc đó tôi quyết định muốn có một nghề tay trái là ký giả.
Tôi là một cô giáo,
và rồi tôi nghỉ dạy khóa Hè để viết.
Có vài tờ tuần san, ờm, đã nhận vài truyện của tôi.
- Tôi vẫn chưa kiếm được gì. - Tới đi! Cứ cắm sâu xuống.
Thật ra, đó là làm sao tôi quen Dwight. Tôi đã viết một truyện về cơ quan Cooperton.
Dwight là một tên tồi.
Vậy chứ, cậu đang muốn nói chính xác về cái gì đây, Jesse?
Cháu không nói chuyện khi đang ăn.
Phòng của cậu đây, Jesse.
Phòng ngủ của chúng tôi bên dưới,
nhưng, ờm...
Cậu lại có quang cảnh tốt nhất trong nhà.
Này. Mở ra đi. Cậu lại có quang cảnh tốt nhất trong nhà.
Này. Mở ra đi.
Cái đó là, ờ, một thứ quà chào mừng.
Cậu có thể mở sau cũng được nếu muốn.
Ờ, tôi... Tôi mua cho cậu chút đồ, ít quần áo.
Ít vớ, và ờm, rất nhiều mầu xanh da trời.
Dwight nói cậu thích mầu xanh da trời.
Dẫu sao, ờ, mặc thử chúng đi,
Và... Và nếu cậu không thích, chúng ta có thể đem chúng đi đổi.
À, tôi nghĩ chúng tôi sẽ ra khỏi phòng bây giờ.
Nếu cậu có cần chúng tôi cái gì, thì chúng tôi ở bên dưới.
Chào cậu nghe, Jesse.
No comments yet. Be the first to leave one.