Le prime 200 righe.
CHA PILÓN THÀNH LẬP NHÓM HEPTA
"NGƯỜI CHẾT KHÔNG BIẾT NÓI"
NHÀ TIÊN TRI VÀ DƯỢC SĨ, THÀNH VIÊN HEPTA
NHÓM HEPTA BÁO CÁO VỀ CÁC SỰ KIỆN DỊ THƯỜNG Ở CUNG ĐIỆN VERGARA
NHỮNG VỤ ĐIỀU TRA DỊ THƯỜNG
LẤY CẢM HỨNG TỪ NHỮNG SỰ KIỆN CÓ THẬT
"HIỆN TƯỢNG DỊ THƯỜNG Ở CUNG ĐIỆN"
HIỆN TƯỢNG DỊ THƯỜNG
Xin lỗi. Cảm ơn.
Cha, đã lâu không gặp. Bọn tôi tưởng cha qua đời rồi cơ.
Đừng lo, con trai. Nếu chết, ta sẽ gửi dấu hiệu cho.
- Lạy Chúa. - Quay lại kia đi.
Đen hay có sữa ạ?
Cốc đầu thì đen đi. Đã có ai tới chưa?
Cha tới đầu đấy.
Cảm ơn con.
Thuyết M của Edward Witten
có nguồn gốc từ lý thuyết dây,
theo đó, mọi hạt đều...
Trời ạ, chả hiểu gì sất.
Tôi hứa với các giáo sư Cambridge tối nay sẽ đưa họ đi ăn dạ dày bò hầm rồi.
- Cho bữa tối á? - Cậu mong đợi gì? Người Anh mà.
Thôi. Tối nay tôi có cuộc họp và...
Gặp lại sau 20 phút nhé.
Tuần sau ta sẽ tiếp tục.
Khoan! Thầy đừng xóa. Chờ em tí.
Cậu có muốn đi thực tập không?
- Cà phê sữa với ly thủy tinh, tất nhiên. - Bỏ vô chén là đại tội đó.
Và nước ạ.
- Cảm ơn. - Không có gì.
Carlos à?
- Không liên quan đến tôn giáo... - Xin lỗi. Con có chút rắc rối.
- Chào. - Đây là Pablo Marimón.
- Cậu ấy chỉ tin vào khoa học. - Học trò của Gerardo Plana. Hân hạnh.
Tuyệt, anh ta bùng kèo và gửi một kẻ hoài nghi đến. Tuyệt.
Không. Tôi rất quan tâm tới tâm linh học, dĩ nhiên là từ góc nhìn khoa học,
mà tôi đã đọc hết sách và nghe chương trình của bà mỗi tuần, thưa bà.
- Thứ Bảy hàng tuần? - Dạ.
Tối thứ Bảy thì phải đi quẩy chứ. Thanh xuân chỉ tới một lần thôi.
Đó là lần cuối cậu gọi tôi là "bà". Rõ chưa?
- Dạ, thưa cô. - Tốt.
Trà hoa chanh. Gấp đôi.
Kèm theo đá, món yêu thích của cô.
Đây, cất ly đi này.
Có chuyện gì vậy?
Carlos.
Anh ấy cố liên lạc với con.
Ảnh anh ấy đổ xuống và phòng lạnh lắm.
Con định để quá khứ chiếm lấy hiện tại bao lâu nữa?
Vậy hai cô kia đâu rồi?
Con cá ly trà này là Paz đã hủy kèo do cháu cô ta.
Mắt cóc, chân ếch... Bà sẽ bắt cóc và ăn thịt cháu!
Đợi đã.
Đi ra nào. Để bà yên.
Để bà yên.
Để bà yên.
Sao vậy con yêu?
Muộn rồi và con muốn chúng ở lại ăn tối à?
Vì mẹ là bà đồng, tất nhiên rồi.
Và mẹ nên làm gì? Bỏ chúng ở đây một mình à?
Thôi được.
Được đằng chân thì lại lân đằng đầu.
Im nào, bà chả nghe thấy gì cả!
- Lên nào! - Rồi.
Gì vậy? Không, cô đi mà quét.
- Tạm biệt. - Gặp lại sau.
Cha à...
cha nợ con ly trà này.
Chà...
Nhận lương tháng đầu xong con sẽ mua một cái này.
Gerardo chưa bảo con việc này không lương à?
Không vì tiền thì sao lại làm ạ?
Để giúp người gặp khó. Đó là cách bù đắp tuyệt nhất.
Còn bà ạ?
Không, xin lỗi ạ.
Sao cô lại vào nhóm vậy?
Carlos thích mọi thứ liên quan đến dị thường,
nên bọn tôi đã đồng ý rằng khi một trong hai mất đi, bọn tôi sẽ làm như Houdini.
Houdini?
Ông ấy hứa với vợ là nếu có kiếp sau, ông ấy sẽ về báo với vợ.
- Bằng cách nào? - Ông ấy nghĩ ra một mật mã.
Mười từ mà chỉ có ông và vợ biết.
Khi Houdini mất, vợ ông đã gặp nhiều thầy đồng mà chưa hề thành công.
Tất nhiên rồi.
Không được phí đời mình để đi tìm một bóng ma.
- Rồi. Cha kể về vụ lần này đi. - Phải rồi.
Là một tiệm đồ cổ. Gần đây thôi.
- Còn đây? - Vụ đó từ 10 năm trước.
Ông ta chưa từng nhận tội, mà hai bà hàng xóm đã thấy hết.
Một cái chết đau đớn.
Vài ngày trước, chủ tiệm gọi ta, anh ta rất kích động.
Không có gì bất thường cả. Tiếng ồn, nội thất tự di chuyển...
Nếu vẫn như mọi khi thì sao phải gấp vậy?
Vì khi ta lắc con lắc trên sàn nhà của tiệm đồ cổ,
nó bay khỏi tay ta.
Công chức, nhà nhân chủng học, nhà tâm lý học, và tiến sĩ ở Paris.
Chính xác.
Em còn sở hữu một hiệu thuốc, nhỉ?
Hẳn em thấy công chức là việc tẻ nhạt nhất trên đời.
Em khao khát một cuộc sống tẻ nhạt.
Em đẹp quá, chắc phải có cả đống người cầu hôn.
Nhìn anh cũng đâu có tệ.
Và từ khi vợ mất, anh chưa từng có bạn gái à?
- Anh độc thân. - Cái chết là một phần của cuộc sống.
Anh đã nói anh độc thân mà. Hồ sơ ghi rõ rồi.
Em nhầm, xin lỗi anh.
Nhìn em quen thật.
- Anh đã thấy em trên tivi. - Không.
- Em là bà đồng đó! - Ừ, mà có sao.
- Ghê quá. - Đừng, nhận tiện, em bỏ nghề rồi.
Em sẽ chỉ tập trung vào hiệu thuốc thôi.
Em sẽ trở thành dược sĩ.
Xin lỗi. Gloria vừa gọi, cô ấy thấy không khỏe lắm.
Vậy được rồi. Về nhà thôi.
Nửa tiếng nữa là tôi tan ca.
Nếu cô muốn, ta có thể đi làm một ly...
Tôi á? Không được.
Ừ.
Tất nhiên rồi. Không sao cả.
Chuyển mùa đi, không tim con sẽ mãi là mùa đông đó.
- Kinh thánh ạ? - Bài hát của Alaska y Dinarama.
- Vậy giờ sao? Ta không đi săn ma nữa ạ? - Đi mà thiếu cô ấy thì phí thời gian lắm.
NHÀ ĐẤU GIÁ TEMPLE
QUẢN LÝ
Tới liền!
Tới liền.
TIỆM ĐỒ CỔ
Chờ một chút.
- Chào buổi tối. Chào. - Xin chào.
Tôi đến để...
À, phải, họ về được một lúc rồi.
Vậy hôm khác tôi quay lại.
Họ ngày càng đóng cửa sớm hơn, biết chứ? Vì không có khách...
Sáng nay có người đã lao khỏi đó như bị cảnh sát đuổi ấy.
Anh ta tè cả ra quần.
Cô làm quản lý lâu chưa?
Tôi và chồng tới đây từ khi còn rất trẻ.
- Biết việc xảy ra ở đây chứ? - Vụ giết người à.
Phải. Người bị giết là chồng tôi. Tội nghiệp anh ấy.
Tôi bị bỏ lại một mình với con gái.
- Xin chia buồn với cô. - Đời mà.
Nếu cha muốn, tôi có chìa khóa cánh cửa đó.
- Nếu cô thấy ổn... - Tôi tin Cha, Cha là linh mục mà.
Tôi thấy Cha trên tivi suốt.
Xong việc rồi, nếu Cha tiện thì bỏ chìa vào hòm thư của quản lý nhé.
- Đừng lo, cảm ơn nhiều. - Chúa phù hộ Cha.
Vào giữa những năm 80, Pilón thành lập một nhóm nghiên cứu liên ngành
để nghiên cứu mọi loại hiện tượng dị thường.
..."thầy đồng", vì đó là khái niệm kết hợp hai thứ kia.
Chúng là thấu thị, nghĩa là khả năng nhìn xuyên thời gian, và thần giao cách cảm.
Giới hạn nhập hồn của tôi là bốn phút.
Đó là giới hạn vì nếu lâu hơn, cô ấy có thể sẽ không trở lại.
Phải, vì khi rơi vào trạng thái xuất thần,
linh hồn của người mất sẽ nhập vào cơ thể Gloria.
- Nhưng may mắn là họ luôn thanh thản. - Và lịch sự nữa.
Một trong những vụ phổ biến nhất là Cung điện Vergara,
đã lên nhiều trang nhất ở thời điểm đó.
Những giọng nói điện tử được tìm ra đã nổi tiếng khắp đất nước.
Kể họ nghe về Vergara đi.
Sao không nhỉ?
Xin lỗi, cắt đi. Xin lỗi. Chờ chút thôi.
Khán giả ở nhà hãy nghe kỹ đoạn âm thanh sau đây.
BIÊN NIÊN SỬ MỞ
Ta chỉ cần ba.
Có một phản ứng bất thường mà bọn tôi đã xác minh bằng mọi thiết bị.
Và thầy đồng của bọn tôi, Gloria...
Có thật là cô ấy đã bất tỉnh trong vài phút không?
Hãy nói đây là một vụ rất khó nhằn đi.
Chúng tôi mong Cha Pilón sẽ bình phục nhanh chóng,
người mà, nhân tiện, lâu rồi không lên sóng.
Và giờ là dự báo thời tiết cuối tuần này.
Dự báo sẽ có giông bão lớn khắp bán đảo Iberia...
Cái lũ này... Chưa gì họ đã rủa Cha chết rồi.
Họ cứ phải nói về Cung điện Vergara.
Xin chào.
Ông ấy sao rồi?
Hẳn là ở tiệm đã có gì đó nghiêm trọng lắm nên Cha mới bị vậy.
Làm ơn đi! Ông ấy uống mười cốc cà phê mỗi ngày và chưa từng ngủ quá ba giờ.
Không, hôm qua trông ông ấy vẫn ổn mà.
- Mất bò mới lo làm chuồng. - Sao lại để Cha đi một mình?
Chà! Ít nhất tôi cũng có mặt ở cuộc họp.
Sao? Giờ ốm cũng không được à?
- Ốm á? - Ừ, ốm đấy.
Cô nói "ốm" à?
- Ừ. - Ừ, tất nhiên, ốm...
Sao Cha không làm theo quy trình nhỉ? Ta điều tra theo đội cơ mà.
Cha nói Cha có linh cảm và thấy lo. Sốt ruột lắm, biết tính ông ấy mà.
Mà Cha chưa hề nói là sẽ đi một mình. Chưa hề... Vì sao vậy Cha?
- Cô đan gì vậy? - Chăn, để giữ ấm cho ông ấy.
Chuyện gì đây? Chỉ được một người vào thăm thôi.
Vậy à? Thế mà trong phòng này đông người quá đi thôi...
Và có một phụ nữ nói là sẽ kiện ông tội thiếu trách nhiệm.
Ở đây đâu có bệnh nhân của tôi.
Cô ấy nói lúc tới, cô ấy có một khối u bằng củ khoai.
mà ông lại kê thuốc nhuận tràng.
Tội ghê. Hai ngày sau là cô ấy mất.
Tất cả ra ngoài, nhanh lên!
- Mau! Dọn đồ đi. - Bình tĩnh.
- Tôi đan nốt hàng này nhé? - Ra rồi đan. Mau.
Con phải mạnh mẽ lên.
No comments yet. Be the first to leave one.