Le prime 200 righe.
Shinjuku TOKYO
Tôi có thể giúp gì không?
Hãy đi với chúng tôi.
Đi nào !
Không!
Đánh nhau là loại người lớn mà trẻ con.
Nhưng cũng đừng làm rối tóc tôi.
Nốc ao!
Hơi ngắn một chút.
Thật vậy sao?
Chúng ta có là bạn thân không?
Tất nhiên! Không thì tại sao tôi lại mời bạn đến đây?
Vậy thì tôi có thể thành thật.
Tôi có linh cảm xấu về việc này.
Bố tôi sẽ ngăn chặn đám cưới ư?
Làm thế nào ông ấy biết được chứ?
Tại sao bố tôi không thích anh ấy?
Nhưng dù sao tôi cũng lấy anh ấy.
Hãy quên bố của bạn đi.
Chú rể đâu rồi?
Chúng tôi đã nói chuyện qua điện thoại ba đêm trước đây.
Anh ấy hỏi tôi có thích quà của anh ấy không.
Anh ấy đã sửa ngôi nhà mới của chúng tôi tại Hồng Kông.
Trước một sự kiện lớn như thế này.
Bạn đã không gọi cho anh ta trong ngày?
Nhưng tôi có mà.
Tôi chỉ nhận được thư thoại của anh ấy.
Thư thoại ư?
Hãy bình tĩnh, anh ấy đã tổ chức đám cưới mà.
Có lẽ chuyến bay của anh ấy bị trễ.
Macy, tôi đã kiểm tra với hãng hàng không.
Chuyến bay của anh ấy đã đến cách đây 4 giờ rồi.
Có lẽ anh ấy đi một chuyến bay khác.
Tôi đã kiểm tra với tất cả các hãng hàng không.
Có lẽ anh ấy đã bị bệnh khi đi máy bay.
Nhà nguyện không thể chờ đợi được nữa.
Vậy phải làm sao?
Vậy thì hủy bỏ.
Cảm ơn.
HONG KONG
Xin chào.
Cái gì?
Đám cưới à?
Hôm nay?
Không!
Anh là ai? Ai cho anh vào?
Tôi đã làm, tôi đã cài đặt khóa của cô.
Tôi đã thiết kế nội thất cho cô.
Anh là Yung, người trang trí nội thất.
Công việc của anh đã xong, vậy tại sao anh lại ở đây?
Câu hỏi hay lắm.
Anh muốn gì đây?
Khoan đã!
Trả lời tôi.
Chồng của cô đâu?
Tôi không kết hôn.
Vậy thì người tình của cô.
Hãy đứng yên ở đó.
Được rồi, tôi sẽ ngồi ở đây.
Anh ấy đâu?
Tại sao tôi phải nói cho anh biết?
Anh xâm phạm gia cư, tôi sẽ gọi cảnh sát.
Cứ gọi đi! Để xem coi ai là kẻ gian.
Tôi đã nhận được séc thanh toán cuối cùng.
$ 2.837.695.
Người tình của cô đã ký tên vào đó.
Chuyện này thật là lạ.
Tại sao lại như thế này.
Vậy sao?
Đến hạn để trả tiền rồi.
Đừng có dở trò.
Cũng có thể anh đang dở trò với tôi.
Hai người quả đúng là xứng đôi.
Một người thì biến mất, còn người kia...
Để tôi yên!
Vé máy bay! Tuần trăng mật?
Vậy mà không trả tiền.
- Thật vô trách nhiệm! - Cái gì?
Quả đúng là quá ích kỷ.
- Cũng may cho cô không phải là đàn ông. - Thì sao?
Với một quả đấm tôi sẽ hạ cô ngay.
Sau đó là một cú đá cho cô bay khỏi cửa.
Nếu anh đánh nhau hay như vậy.
Cứ là một sát thủ, đừng là trang trí nội thất.
Mặc kệ tôi! Hãy trả lại tôi tấm séc.
Một người lịch sự như tôi...
không bao giờ gây gỗ với phụ nữ bủn xỉn.
Cảm ơn.
- Chúng tôi đi cùng với nhau. - Chắc chắn rồi.
Hộ chiếu và vé lên máy bay của quý khách.
Quý khách có thể lên máy bay ngay bây giờ.
Cảm ơn.
Chúng tôi không đi cùng với nhau.
Cô ấy đùa thôi.
Hãy trả lại đây.
Tại sao anh đi theo tôi?
Đi đến Nhật Bản để tìm chồng của cô?
Bọn lừa đảo.
- Anh muốn cái gì? - Muốn lấy tiền.
"Không sử dụng được"
Ôi thật là xui xẻo. Hoạ vô đơn chí.
Thang máy không hoạt động.
Để tôi.
Là gì sao nặng quá vậy.
Cô chuyển đến đây à?
Nếu vậy một chiếc vali sẽ không đủ.
Màu xanh có phù hợp với cô đâu.
Cô thích màu xanh không?
Tay cầm!
Bây giờ là đỡ hơn rồi.
À này...
- Anh im miệng một chút được không? - Một ý không tệ.
Thế đấy. Takahashi Yuji. Cuối cùng rồi!
- Không sử dụng vũ lực. - Đừng lo mà.
Ra đây và trả tiền cho tôi!
Có đúng là chỗ này không? Chẳng có gì cả.
Hay là anh ấy chuyển đi chỗ khác?
Anh ấy là chồng của cô. Cô phải biết chứ.
Nhưng mà tôi chưa. Anh ấy đã không đến đám cưới của chúng tôi.
Xin lỗi.
Takahashi?
- Cô có biết họ không? - Tôi không.
Bắt bọn chúng!
- Hắn ta nói gì vậy? - "Tóm chúng ta!"
Hãy bảo với họ là hiểu lầm rồi.
Các anh đã nhầm rồi!
Có phải các anh đi kiếm anh ta không?
Cô đã không nói với bọn họ dừng lại gì cả?
- Tôi đã làm rồi. - Vậy dừng lại đi!
- Cô không sao chứ. - Không sao.
Đuổi theo bọn chúng!
Cảm ơn.
Không có gì, Macy.
Cô biết tôi à?
Không phải là Takahashi đã gửi cô đến? Anh ấy ở đâu?
Rồi cô sẽ biết thôi.
Cô biết cô ta?
Cũng may là cô ta đã xuất hiện.
Bọn chúng tên nào cũng giỏi võ công cả.
Cảm ơn cô ấy giùm tôi đi.
Anh ấy là rất khó chịu.
- Xong chưa. - Thật sao?
Cô ấy nói, "Im đi."
Cô ấy đâu có nói gì đâu.
Tôi sẽ nói chuyện với cô ấy.
Cô thật là đẹp.
Câm miệng đi.
Hãy ngồi cho vững, bọn chúng đến kìa.
"Đóng cửa"
- Xin chào! - Xin chào.
Hãy đi theo tôi.
Macy, xin chào mừng đến Tokyo.
- Hãy trông chừng bọn người đó cho tôi. - Vâng Thưa Ngài.
Chúng ta lên trên lầu nói chuyện.
Mời ngồi.
Tất cả các bạn có thể nói tiếng Trung Quốc chứ.
Anh là ai?
Họ đã học bởi vì họ mến ông chủ.
Vậy cô cũng vậy sao.
Bây giờ đi đi.
Thưa vâng.
Tôi là Lin. Người Trung Quốc.
Đó là Arisa và Sayuri. Naomi đã cứu các bạn trước đó.
Họ là phụ tá của tôi. Tất cả là người Nhật Bản.
Và quý cô đây là chủ nhân ở đây. Chúng tôi đều là những người tốt.
Đây là danh thiếp của tôi.
Anh là thám tử tư?
Hãy nghe tôi nói đây.
Kẻ tấn công các bạn làm việc cho băng đảng Kobe trùm băng nhóm là Ito.
Động cơ của chúng có liên quan đến Takahashi vị hôn phu của cô.
Cô đang gặp nguy hiểm lớn.
Chúng tôi phải tin anh không vậy?
Chuyện đó là tuỳ thuộc vào các bạn.
Bọn chúng đã đi đến Hồng Kông.
Để tìm Macy.
Này anh.
Làm thế nào mà anh biết quá nhiều vậy?
Tôi cũng biết anh đánh nhau rất giỏi.
Thật sao?
Tại sao bọn chúng lại muốn tìm tôi?
Tại sao các anh lại theo dõi chúng tôi?
Cả hai câu hỏi có cùng một câu trả lời. Thông qua cô để tìm Takahashi.
Anh ấy đang gặp rắc rối à?
Nữ chủ nhân.
Vâng.
Câu chuyện bắt đầu cách đây hai tuần.
Game over.
Bây giờ là đến lượt của em.
Anh được thử 5 lần nữa. Dừng lại!
Mở cửa đi. Là công việc đó, nhanh lên!
- Đúng là một trò lừa đảo! - Nhanh lên!
Có gì mà hấp tấp vậy?
Đợi đã...
Mày có biết tao là ai không?
Tôi có thấy gì đâu.
Trùm băng đảng Kobe, lớn nhất của Nhật Bản.
Ito Takeshi.
Ông Ito muốn nói chuyện với mày.
Bất cứ cái gì!
Một thám tử tư nói tiếng Nhật Bản thật tệ.
No comments yet. Be the first to leave one.