Le prime 200 righe.
Ông ơi,
cho tôi hít một hơi đi.
Chỉ một hơi thôi.
Ngươi có tiền không?
Ông ơi, ông nhìn con gái tôi đi,
ngoại hình xinh đẹp biết bao.
Tôi thế chấp nó ở đây
đổi lại hít một hơi,
có được không?
Chỉ một hơi thôi.
Đây là hàng thuốc,
không phải kỹ viện.
Đem hắn ra ngoài đi.
Ông ơi, tôi cầu xin ông đấy.
Ông ơi.
Ông ơi.
Ông chủ,
hắn không xong rồi.
Còn đứng ngây ra đó làm gì?
Kéo ra ngoài đi.
Thuốc phiện.
Người Anh đã đóng gói nó với tên
thuốc phúc thọ.
Nhưng thực chất đó là một loại ma tuý,
làm tê liệt nhân tính.
Nó đổ bộ vào cảng Quảng Châu,
sau đó trải dài khắp đất nước,
vô số người dân phải gánh chịu tác hại của nó.
Nhưng ẩn chứa phía sau
là một chuỗi lợi ích đen tối,
dẫn đến việc buôn lậu thuốc phiện bị nghiêm cấm.
Cả nước giống như đều đang nghiện thuốc phiện,
không tìm thấy lối ra,
cũng không nhìn thấy hy vọng.
Hàng của Hà gia cũng dám đốt.
Ai phái các ngươi đến?
Buôn lậu thuốc phiện,
ai cũng đáng bị trừng phạt.
Giết nó đi.
Đại ca.
Cứu tôi.
Không sao chứ?
Không sao.
Đi thôi.
Văn Yên!
Đồng ý với muội,
nhất định phải sống.
Tuyên.
Tổng đốc Hồ Quảng Lâm Tắc Từ diện kiến.
Lần này triệu ngươi đến đây
chính là vì chuyện thuốc phiện.
Mấy ngày trước Thượng thư Hoàng Tước Tư
muốn nghiêm cấm thuốc phiện.
Trẫm để bọn họ thảo luận với nhau,
kết quả Kỳ Thiện ồn ào đòi phản đối.
Các đại thần cãi nhau một trận,
lòng trẫm rất phiền muộn.
Vạn tuế,
đại nạn thuốc phiện,
độc hại đến khắp thiên hạ,
nguy hại rất lớn.
Pháp, phải nghiêm ngặt.
Nếu vẫn còn...
Nếu vẫn còn xem xét
thì vài năm sau
hầu như binh lính Trung Nguyên không thể chống lại kẻ thù được nữa.
Hơn nữa sẽ không có ngân lượng để chi trả.
Nguyên Phủ à,
ngươi thay trẫm
đi Quảng Đông điều tra việc này.
Trẫm cho phép ngươi tự quyết định mọi chuyện,
không cần nhận lệnh từ trẫm.
Nhưng
phải nhớ kỹ, mọi việc
không được kích động,
không được gây xung đột với người phương Tây!
Thần lĩnh chỉ.
Tạ ân.
Mang đi.
Ta
Lâm Tắc Từ
phụng chỉ khâm sai
điều tra sự việc thuốc phiện ở bến cảng.
Hôm nay mượn cơ hội này,
có bốn điều cần tuyên bố với quan dân Quảng Đông!
Một.
Những người ăn nhầm thuốc phiện trước đây, ngay lập tức
cố gắng cai nghiện, sửa sai triệt để.
Hai.
Những người cất giấu thuốc phiện,
ngay lập tức
đến quan phủ tự thú.
Sẽ nghiêm khắc với những người chống đối.
Ba.
Người cung cấp manh mối,
người chỉ điểm cho quan phủ,
tất cả đều được nhận thưởng đầy đủ.
Lời cuối cùng
ta muốn khuyến cáo đến các vị.
Đừng ôm hoang tưởng rằng lệnh cấm không thể kéo dài mãi mãi.
Ngày nào thuốc phiện chưa được diệt sạch,
thì ngày đó bản quan chưa về.
Thề sẽ theo việc này đến cùng,
sẽ không gì có thể làm bản quan dừng lại.
Đại nhân. Oan uổng quá.
Oan uổng quá. Đại nhân.
Đại nhân, thuốc phiện trong tay chúng tôi
cũng chỉ là hạt cát trong sa mạc.
Thuốc phiện thật sự đều nằm trong tay Thập Tam Hàng!
Bọn họ mới là người nắm giữ thuốc phiện...
Hôm qua nhập sổ
389.154 lượng bạc trắng,
xuất ra 800 rương.
Hầu phủ Chiết Giang 38.000 lượng bạc trắng.
Nghiêm phủ Hà Nam 25.000 lượng và 400 rương.
Lư đại nhân của Giang Tây
50.000 lượng.
Hôm nay nhập sổ
- Cha. - 274.400 lượng bạc trắng.
- Nguyên Lãng, vị khâm sai đại nhân kia nói gì? - 274.400 lượng bạc trắng.
274.400 lượng bạc trắng.
Hắn ta nói, ngày nào thuốc phiện chưa được diệt sạch,
thì ngày đó bản quan chưa về.
Sai rồi.
Kiều Phủ Chiết Giang 52.000 và 370 rương,
đạt được 863 lượng.
Khoản tiền thối lại là 2.000...
- Ngươi. - Khoản tiền thối lại là 2.000...
Khoản tiền thối lại là 2.000...
Tính toán sai rồi.
Quay về tính lại đi.
Xin lỗi, thiếu gia.
Cha, cha nói xem lô hàng đó của chúng ta có cần hoãn lại không?
Không cần.
Nước quá trong ắt không có cá.
Nhanh lên.
Trên lầu.
Ngươi qua bên đó.
Tất cả dừng tay cho ta.
Tránh ra.
Ngài Dent, ngài không sao chứ?
Bọn họ là người nào?
Tại sao có thể tự tiện vào đây kiểm tra hàng hoá?
Mau thu kiếm lại đi.
Thu kiếm lại.
Đây là nhà kho thuộc quyền quản lý của Hải quan Quảng Đông ta,
ai cho các ngươi gan lớn như thế.
Dám đến đây ngang ngược.
Là ta ra lệnh đấy, được không?
Hoá ra là Lâm Bộ Đường,
Lâm đại nhân.
Lâm đại nhân.
Hạ quan đây,
là giám sát của Hải quan Quảng Đông
Dự Hậu Yểm!
Gia phụ chính là
Hộ bộ đại thần Dự Tường!
Tổng đốc Trực Lệ
Kỳ Thiện chính là thầy của hạ quan.
Nói đi nói lại
cũng phải gọi người một tiếng thúc phụ.
Dự đại nhân không cần khách sáo như thế.
Đã là việc công,
thì giải quyết theo việc công.
Nếu đã khăng khăng như thế,
vậy thì cứ tra xét đi.
Cái gì?
Tra đi.
Ai đụng vào hàng của ta?
Ta liều chết với ngươi.
Đại nhân.
Bộ Đường đại nhân.
Đám người này rất thô tục,
khó tránh khỏi sẽ có va chạm.
Xin đại nhân lượng thứ.
Phiền đại nhân
lần sau trước khi đến kiểm tra,
thông báo cho hạ quan một tiếng.
An Nhi, chúng ta đi thôi.
Đại nhân.
Đại nhân, cẩn thận.
Đám người này đúng là gan to hơn trời.
Giữa thanh thiên bạch nhật,
lại dám ra tay với khâm sai đại nhân.
Chúng ta cần một trợ thủ giỏi.
Đi thôi.
Sao ngươi lại ra đây?
Ta sẽ mang người này đi.
Người Hương Sơn,
năm thứ tám Đạo Quang nhập quân tịch,
từng làm ở trạm kiểm soát lũ lụt Hồ Nam!
7 năm trước phá huỷ tàu chở hàng buôn lậu,
kết án chém đầu chờ ngày thi hành.
Ngày mai chính là ngày thi hành án của ngươi.
Hoa Kế Lương!
Tôi đã ăn mì trên đường,
hơi mặn một chút.
Ngươi có biết trước mặt ngươi là ai không?
Khâm sai đại nhân chứ ai.
Mỗi ngày đều có người bán thuốc phiện bị ngài bắt vào nhà lao,
No comments yet. Be the first to leave one.