Le prime 200 righe.
Bộ phim này là hư cấu và không có liên quan
đến địa điểm, cá nhân, tổ chức hay sự kiện có thật nào hết.
Gì thế này?
ĐỘI THIẾU NIÊN SIÊU ĐẲNG - MOVING
Bongseok
Ai vậy?
Ngài là Chúa sao?
Lại là giấc mơ này.
Là gì vậy?
Thịt heo chiên Namsan
Khoai tây.
Nấm.
Đậu hũ.
Bí xanh cắt nhỏ.
Canh tương đậu.
Thịt bò bulgogi?
Kim Bongseok!
Con có muốn ngày đầu tiên đi học đã tới muộn không?
Vâng, con dậy ngay đây ạ.
Bulgogi.
SẮP MỞ CỬA
Ta-da!
Chà.
Cửa hàng nhà mình sắp mở rồi này, con thấy sao?
Được ạ. Nhưng bố này, nhượng quyền chẳng phải sẽ tốt hơn à?
Con sắp bắt đầu đi học ở trường mới rồi.
Con có chắc là không cần đồng phục mới không?
Vâng, chỉ có một kỳ thôi mà.
Con sẽ nói chuyện với giáo viên.
Này, đi học phải nghe lời giáo viên đấy biết chưa?
Con đứng đây chờ bố một chút nhé.
Con cần bao nhiêu?
Không cần đâu ạ. Con sắp muộn giờ rồi, con chào bố.
Cố lên con nhé!
Con cảm ơn bố.
Cẩn thận đấy biết chưa?
Bố yêu con.
Tối nay mẹ sẽ tăng trọng lượng cặp lên.
Hôm nay con đeo hai cái đi.
Không sao đâu mẹ, con sẽ cẩn thận.
Không được, đeo vào đi, hai cái thôi.
Buộc vào cho chắc.
Mẹ, thế nên con mới giảm cân liên tục đó.
Đeo cái này vào mệt lắm.
Thôi được rồi Nhưng phải cẩn thận đó, biết chưa?
Đây.
Con đứng lên đi. Ôi trời!
Sao nặng vậy mẹ?
Mẹ bỏ thêm vào cho chắc đi
Đây.
Không sao đâu ạ, hôm nay con không được nghỉ.
Này, con đeo vào đi. Đây nữa.
Tới lớp rồi nhớ treo cặp lên cạnh bàn nhé,
ngồi càng lâu càng tốt, đừng lơ là cảnh giác.
Với lại đừng ngủ gật, nhớ kỹ chưa?
Nhưng sao hôm nay con không đeo hai cái thế?
- Chỉ hôm nay thôi. - Con muộn rồi mẹ ơi.
- Bongseok à.. Này, Bongseok, đợi đã! - Con đi đây mẹ, con chào mẹ.
Mang tạ đi! Đừng chạy kẻo ngã bây giờ.
Nếu con bị phạt vì đi học muộn thì cứ nói là mẹ bị ốm.
Không, không, cứ nói là con bị xe đụng đi.
Cố lên con nhé!
Đoạn đường xây mở rộng tuyến tàu điện số 9 sơ bộ đã được thông qua
Hừm...
#Tainạn
Cháu cảm ơn ạ.
Đợi cháu với! Đừng đi mà!
- Đợi cháu với! Đừng đi! - Đợi cháu với ạ!
Số dư không đủ.
Số dư không đủ. Thôi đủ rồi.
cháu đi nạp tiền rồi lên chuyến xe đi.
12 phút nữa là có một chuyến.
Thế thì cháu sẽ muộn học mất.
Dù sao cháu cũng muộn rồi mà.
Mấy bạn học khác cũng đi chuyến cuối cả.
Cháu bắt chuyến sau đi nhé.
Chào chú ạ. Ngày nào cháu cũng chào hỏi thế.
Vâng, cháu sẽ trả cho cậu ấy ạ.
Ô, cháu ga lăng quá nhỉ!
Giao dịch thành công.
Cảm ơn nhé. Tôi sẽ trả lại cho cậu.
Tôi nợ cậu 720 won nhỉ?
Không cần đâu, tôi chuyển chuyến khác nên trả luôn rồi.
Vậy cũng được.
Mà sao cậu...
nói chuyện tùy tiện vậy?
Chúng ta vừa mới gặp nhau thôi mà.
Cậu đang học cấp 3 nhỉ? Tôi thì học năm cuối rồi.
Học sinh ai cũng nói vậy mà.
Bình thường mà, sao đâu.
Tôi, nhưng thế là bất lịch sự
chưa quen biết nhau mà nói chuyện thân thiết như vậy.
Câu cổ hủ vậy à?
Bỏ cặp sách xuống đi.
Ôi!
Cái gì vậy?
3,146593...
3,146..
3,146593...
3,146593...
Cậu làm gì thế?
3,146593...
3,146593...
3,146593...
3,146593...
3,146593...
Lẽ ra mình nên mua cho con bé một bộ đồng phục mới.
Bản đồ hướng dẫn tỉnh Gangdong-gu.
Lẽ ra mình nên để hai cục tạ cho thằng bé.
Trời ạ, mong là hôm nay không có sự cố nào.
Xin lỗi, cửa hàng mình mở chưa nhỉ?
Mở rồi đây!
Tập 1: Năm cuối cấp
10, 9, 8, 7,...
- 6, 5, 4, 3... - Đừng đóng cổng ạ!
2, 1!
Này! Xin lỗi nhé, Bongseok. Em tới muộn rồi.
Mới ngày đầu mà em đã đi muộn rồi, chưa kể em là học sinh của lớp tôi đấy.
Em phải chạy từ nhà đến đây ạ.
Em còn phải ăn sáng nữa. Với lại...
Nhà của em xa lắm, không gần đường chính đâu.
Phải đi bộ một quãng đường dài mới có thể bắt xe.
- Bữa sáng còn rất ngon. - Thôi, thôi, thôi, đủ rồi
Đủ rồi, tôi không cần biết lý do của em là gì hiểu không?
Em phải dọn toilet đấy, biết chưa hả.
Thầy ơi... Em là học sinh năm cuối mà thầy!
- Thì sao nào? - Nhưng mà..
Đã là quy định thì phải tuân thủ, không có ngoại lệ.
Đúng thế.
- Em chào thầy. - Ừ.
Này!
Chạy chậm thôi kẻo ngã.
Không biết họ đang nói gì.
- Chào cậu. - Chào thầy ạ.
- Chào thầy. - Ừ, thầy cô vất vả rồi.
- Em chào thầy. - Ừ, chào em.
- Em chào thầy. - Ừ.
Chào thầy ạ.
Chào thầy.
Chào thầy ạ.
- Ừ, chào các em. - Nó có ở đó trước khi cậu đến rồi.
Ừ...
- Khi nào? - Vừa mới thôi.
- Thầy tới rồi ạ. - Ừ.
Đáng ra tụi em nên ra đón thầy.
Không cần đâu.
Ừm...
Phòng hiệu trưởng
- Mọi chuyện vẫn tốt chứ? - Vâng.
Cũng phải gặp chúng chứ nhỉ?
Vì đảm bảo an ninh nên không thể đâu ạ.
- Tôi mới là người có thẩm quyền ở đây. - Vâng, em biết mà.
Đúng, tôi thấy an ninh rất quan trọng.
Dù sao chúng ta cũng chỉ còn có một học kỳ thôi.
Tôi nên gặp chúng, đúng không?
Làm tốt hơn đi chứ.
- Đúng không? - Vâng.
Hợp đồng của cậu sắp hết hạn rồi.
Cậu nên tìm gì đó lâu dài hơn đi.
- Nhỉ? - Vâng.
Thưa thầy, em sẽ cố gắng ạ.
Cứ thế phát huy nhé?
Vâng.
Vậy thì tôi đi đây.
Thầy đi cẩn thận ạ. Đoàn Kết!
Cậu không định chào tôi à?
Chào thầy ạ.
Tính làm giáo viên luôn à?
Anh có đi không?
Tôi dọn xong sẽ đi.
Chuyện gì vậy?
Cô đi đi.
Thùng điện thoại lớp 3-3
Tớ bắt đầu thu điện thoại đây.
Cậu ấy là Lee Ganghoon, lớp trưởng của lớp tôi.
Là chàng trai dễ thương nhất trường.
Cậu ấy là thiên tài, vừa chơi thể thao giỏi lại còn đẹp trai
cao, và siêu cấp thông minh nữa.
- Này, cậu nộp điện thoại đi. - Hả?
Đây là camera, không phải điện thoại đâu.
Cái này mà cũng phải nộp à?
Thế thì đừng quay phim trong giờ học.
Ừ.
Mời cậu nộp điện thoại.
Thấy không? Cậu ấy tốt bụng lắm!
Không, gì vậy? Không phải chứ?
Wow! Wow!
Không thể nào! Ôi trời ạ! Đỉnh thật đấy!
Chà!
Ôi!
Chà, đỉnh thật đấy! Đây là Kim Bongseok.
Kênh của cậu tên là gì nhỉ?
SeniorSeniorBong của Han Byul.
Chào các cậu, các cậu khỏe không? Lại là Kim Bongseok đây.
Các cậu nhớ đăng ký kênh SeniorSeniorBong nhé.
Nhớ nhấn like và tiếp tục theo dõi kênh vì tôi cũng đăng ký đấy.
Cảm ơn nhé.
Nào, các bạn, ngồi đi.
Bài phát biểu chào mừng năm nay sẽ là video của hiệu trưởng.
Cậu nhìn cái gì, đồ ngốc?
No comments yet. Be the first to leave one.