Yokai Monsters: 100 Monsters

Yokai Monsters: 100 Monsters (妖怪百物語)

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

Yokai Monsters 100 Monsters 1968 720p BluRay x264
Un commento di tathing
Biên Dịch: Tat Hing / Vui lòng không xóa credits khi sử dụng sub trên các nền tảng phim online, xin cám ơn!!

Tag

BluRay
x264
720p
720
Pubblicato il: 2022-11-01
Download: 37
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Gì thấy ghê vậy, giờ đi lối nào ta?

Tôi quằn quại như điên mà không tài nào ra được.

Nó dơ hai cánh tay to tổ bố đấy siết chặt tôi, trông nó giống người rơm lắm.

Về sau thì tôi bất tỉnh nhân sự.

Cho tới khi tôi tỉnh lại

thì trời đã hừng sáng.

Tôi nhìn tới nhìn lui giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy á.

Nhưng đúng là 3 năm trước, trên đường đến Mino cũng tại ngọn núi này, và tôi đã gặp con quỷ tường (Tsuchi-Korobi) khi nó đang cố chặn tôi lại.

Lúc đó, có tiếng kêu: Sa...Sa... Nghe như quỷ dị thanh âm vậy, cứ văng vẳng bên tai, không sao mà quên được.

Quản gia, mau lên, đèn tắt rồi kìa.

Nào mọi người, chúng ta cùng tiến hành nghi thức giáng linh nha.

Đây là cuộc tụ họp dành cho 100 câu chuyện.

Mỗi câu chuyện khi được kể ra,

chỉ cần thổi tắt đèn cầy đi là được.

Truyền thuyết kể rằng: "Sau khi thổi tắt hết mấy cây đèn cầy thì yêu quái sẽ hiện thân."

Vào cuối buổi tụ hợp,

theo phong tục, nhất định phải cử hành nghi thức giáng linh.

100 CÂU CHUYỆN VỀ YÊU QUÁI.

Chào buổi sáng...

- Nè, tôi đi à. - Bán hết thì về liền nha. - Tôi biết rồi.

Tôi phải nhờ anh rồi, Daikichi.

Tôi sẽ lấy dây thừng tròng vào cổ ảnh rồi kéo ảnh về mà nên khỏi lo hen.

Thôi đi sớm về sớm.

Oẳn tù xì ra cái gì, ra cái này.

- Mày thua rồi. - Tao đi núp!

- Ê, coi chừng rách dù của ta đó nha. - Dạ!

- Siêng quá ha. - À, Okiku. Cô đến thăm tôi ư? - Ừa!

Có chuyện gì vậy ta?

Đó chẳng phải là tổng giáo đầu của Tajimaya sao?

Mấy người muốn làm gì đó?

- Ông có phải Gohei, người trông nom miếu chúc không? - Đúng rồi.

Thế thì mau thu dọn hành lí, chuẩn bị rời khỏi đây đi.

Rời đi? Tại sao?

- Nơi này chính là đất đai của nhà Tajimaya đó. - Ông nói cái gì?

Ông chủ Tajimaya dự định sẽ phá bỏ ngôi miếu đổ nát này rồi xây thành kỹ viện.

Chuyện này tôi chưa nghe qua nha.

Chứ mắc mớ gì phải thông báo cho ông biết?

Tổng giáo đầu, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra thế này? Nhưng nếu nói vậy thì không được đâu nha.

Ngôi miếu này là chúc vu trấn thượng, nên đừng nói gì nữa cả. Dù có thế nào cũng phải làm theo thần xã. Tuyệt đối đừng di chuyển bất cứ viên gạch nào.

Không cần ông nói tôi cũng biết. Ở trên đã cho phép rồi.

- Đồ dối trá! - Còn đứng đó làm gì? mau đi làm đi.

Không! Dừng lại!

Tránh ra coi.

- Ông Gohei! - Tránh ra!

- Tôi muốn gặp môn chủ của các người. - Tính gặp môn chủ của tôi để làm gì?

Tôi không cho ông có chủ ý đó đâu, ông chỉ là thằng cu li ở chỗ này thôi. Khả năng là miếu chúc vẫn còn ở đây.

Tôi biết nhưng dù gì chỗ này cũng biến thành thanh lâu mà. Thể nào cũng có nhiều chuyện rắc rối với mấy bà con hàng xóm cho coi.

Ông khỏi lo, mấy căn nhà ở đó cũng bị đập bỏ à.

- Cả căn nhà nữa ư? - Không được đâu!

Mấy căn nhà đó đều là của ông Jinbei mà.

Cơ mà ông Jinbei cũng chả dám phàn nàn gì đâu.

Cha tôi sẽ không bao giờ làm vậy.

Vậy sao cô không về nhà hỏi cha cô đi?

- Này, lùi lại! - Mấy người tính làm cái gì vậy?

- Ê, đem liệng hết đống này đi. - Dạ!

Này là để thờ đó, đừng liệng.

Thằng già này, phiền thiệt chứ.

Chỗ này không phải là nơi dành cho nữ nhân đâu nha.

- Bỏ ra! - Người đâu, kéo hắn ra khỏi đây coi.

Ông Gohei...

Yasutaro!

Yasutaro!

Tỉnh dậy đi, mau dậy đi.

Gì mà om sòm quá vậy?

Ở ngoải ồn ào vậy mà anh vẫn ngủ được cũng hay quá ha?

Ông Gohei bị người ta quánh, người đầy máu kìa.

Sao lại vậy?

Dù gì thì cũng ra xem coi, ở khu này chỉ có duy nhất mình anh là nam nhân thôi đó.

Ra dằn mặt tụi nó đi.

Dù tôi có ra cũng vô dụng thôi.

Anh không có trách nhiệm gì cả, thật đúng là khó tin cậy mà.

Chồng ơi, đại nhân Hotta tới gòi.

- Cái gì? thẩm phán đại nhân ư? - Dạ!

- Thế nhờ ông nhé. - Dạ.

Tôi cực kỳ có lỗi khi không nghênh tiếp ngài chu đáo ạ.

Ở ngoài náo nhiệt quá.

Dạ, nhờ phúc của ngài ạ. Trong năm nay có tới 10 chuyến tàu chở hàng lận.

Thu hoạch phong thịnh luôn.

Tajimaya đại nhân, cái khu đó ông cứ quyết định đi ha?

- Toàn bộ khu đất đó sắp mua lại được rồi. - Thiệt hay quá!

Tajimaya, ông kiếm được khu đó hơi bị tốt đó.

Ta có điều tra về cái thần xã đấy gòi. Đa số họ toàn thờ thần linh vô danh không à.

Đúng, nhưng ở cái nơi như thế này

còn có một vài ngôi miếu nhỏ nữa.

Tại Edo, nơi mà mỗi tấc đất là một tấc vàng, thì

một miếng đất nhỏ cũng đủ phát triển vượt bậc rồi.

Tôi đa tạ ngài trước, ắt phải vậy gòi.

Ta cũng mong lắm đó.

Shinkichi!

Thật ngại quá, thằng con tôi nó cứ như đứa nít vậy.

Shinkichi, con ra đây.

Còn chơi đuổi bắt nữa ư? Ra kêu Oriku đi.

Dạ!

Shinkichi, ra đây!

Cha à, đừng có nói cho cổ biết con đang ở đây nha?

Mau tới thỉnh an thẩm phán đại nhân đi.

Hoan nghênh ngài, con là Shinkichi.

Còn ta là Buzen.

Hà? Buzen ư?

Cha, đây không phải là thẩm phán đại nhân. Đấy là Buzen mà.

Đồ ngốc!

Sao mày không chịu nhìn kỹ mặt ổng hả? Mau đưa nó ra ngoài đi.

Dạ, Shinkichi, ra ngoài thôi.

Đó là Buzen mà.

Thành thật xin lỗi ạ.

Quản gia, những gì mà giáo đầu Tajimaya nói có đúng không?

Đương nhiên, dù có là gì đi nữa thì Tajimaya không thể tùy tiện chiếm đất của người khác được.

- Đúng rồi! - Phải vậy không, Jinbei?

Tôi xin lỗi.

Thế ông đã có ước định gì với Tajimaya chưa?

Chưa, tôi chưa có gì cả.

Chưa có gì? tóm lại là sao?

Nhất định là hắn đang uy hiếp ông rồi.

Chuyện là,

tôi đang nợ của ông Tajimaya 30 lượng.

30 lượng ư?

Ổng biết là vợ tôi cũng đã chết rồi. Lúc đó đang bịnh nặng, chả biết đi lúc nào.

Thế nên mới giới thiệu cho tôi, một loại thuốc của Hà Lan có tác dụng với bả.

Tiền thuốc đó nợ lâu gòi, lên tới cỡ 30 lượng lận.

Giờ nghĩ lại, đời đâu ai cho không ai gì đâu.

Ổng còn muốn tôi lấy cái khu nhà này làm thế chấp nữa.

Ép tôi phải trả 30 lượng cho bằng được.

Nhưng cho tới hiện giờ vẫn đang gồng để trả lãi nè.

Đúng thật là mặt dày vô sỉ mà.

Chết tiệt, sao trên đời lại có kẻ khốn nạn như vậy chứ?

Để tôi thử xin hoãn lại coi sao, mấy người đừng có làm ầm lên nhé.

Cha!

Gì vậy?

Ông Gohei!

Gohei!

- Thật tức quá mà. - Daikichi!

Daikichi!

- Anh đi đâu vậy? - Đương nhiên là đi kiếm Tajimaya nói chuyện rồi.

Khỏi đi. Hắn không phải người dễ tiếp xúc đâu.

Nhưng vừa có người chết kìa.

Tajimaya này, hắn xảo quyệt lắm.

Thế anh đứng về phe nào?

Tôi chỉ không muốn thấy bất kỳ ai phải hy sinh một cách vô ích thôi.

Cứ kệ đi.

Cái thằng này thật đúng là kỳ lạ mà.

Để chuẩn bị cho buổi lễ, tôi phải tất bật từ sáng.

Có một bữa tiệc và thêm nữa là sẽ có vài tiết mục văn nghệ nho nhỏ.

Tôi muốn cảm ơn các vị đã cực nhọc nhiều rồi.

Cơ mà tôi thấy chuyện này có vẻ hơi chán nên tôi sẽ đổi qua thứ khác mới mẻ hơn.

Tajimaya, giờ nên biểu diễn cái gì?

"Kể 100 câu chuyện" nhé.

Ừa, nghe thú vị đó.

- Cho mời đại sư. - Dạ!

Tôi có vài điều muốn nói với mọi người trước khi bắt đầu câu chuyện.

Mỗi khi kể xong một câu chuyện,

tôi sẽ kêu mọi người dập tắt một cái đèn.

Cho tới cây cuối cùng sẽ là cây đèn ở đằng sau tôi.

Sau đây là câu chuyện đầu tiên, xảy ra tại cầu Kurihashi, cạnh sông Tone.

Ở đó là một lữ điếm dành cho biển người vãng lai.

Đêm đó cũng y như bây giờ, cũng có tiệc rượu.

Đó là một đêm vào mùa xuân, khoảng thời gian cũng y như giờ.

Vừa đến lúc thì có tiếng chuông vang lên...

Mà giờ có kiện lên nha môn cũng vô ích, thể nào Tajimaya cũng thông báo cho họ biết rồi.

Chết tiệt.

Tôi thấy tội cho Gohei quá nhưng cũng đành chịu thôi.

Thưa cha, vậy là khu nhà mình sẽ bị đập bỏ ư?

Ừa, tới nước này rồi, cha phải đi thương lượng với họ thôi.

Tự nhiên toàn thân ớn lạnh, và hắn đã nhìn thấy người đàn ông bị tra tấn tới chết.

Cái đầu của người đàn ông đó đứt lìa ra, còn thấy khớp hàm như đang nghiến răng vậy.

Dưới ánh đèn mờ ảo, tay chân ảnh càng thêm run rẩy.

Cho nên, ảnh cố chống cự lại, rồi rút dao ra và đâm vào người con ma.

Và đó là lần cuối cùng mà người đàn ông đó đang chiến đấu chống lại lũ yêu quái.

Vậy thì, câu chuyện tiếp theo đây sẽ là câu chuyện cuối cùng trong buổi tối ngày hôm nay.

Câu chuyện này xảy ra tại Edo.

Vào cái đêm hè nóng nực của quận Honjo.

CẤM CÂU CÁ!

Chả câu được con nào cả.

Hình như trời sắp mưa rồi thì phải.

Mình chưa câu xong mà, về tay không sao được?

Các người không được phép câu cá ở đó.

Sao vậy?

Từ xưa tới nay, chỗ này không được phép đánh bắt cá, nếu không nghe theo thì sẽ mang lại chuyện xui xẻo.

Xàm le, làm gì có chuyện như vậy xảy ra chớ?

Những gì tôi đang nói đều là sự thật cả.

Các người chớ có khờ dại, mau đi về đi.

Thú vị thiệt. Nếu như lời ông nói là sự thật thì tôi cũng muốn thử coi sao, đúng không?

Ừa, để coi nó thế nào đó mà.

Vậy là các người không biết lời nguyền của nó khủng khiếp tới mức nào rồi.

Thôi lèo nhèo quài, biến đi, lũ cá sợ chạy mất giờ.

Còn không thấy bóng dáng đâu luôn.

Thằng già đó làm tôi phân tâm thiệt chớ.

Ê già dịch, còn chưa đi ư?

Nếu ông còn chưa đi thì coi chừng tôi xử ông đó.

Đồ già dịch.

Nguy, hết mồi gòi, phí ghê á, chưa câu được con nào.

Có lẽ tụi trùng rớt xuống nước rồi cũng nên.

Cắn câu rồi nè.

Chắc bự lắm đây, cẩn thận nha.

Là cá chép!

Kéo nó vào, đừng để nó thoát.

Sắp được rồi.

Nhỏ tới giờ chưa bao giờ câu được con cá nào bự như vậy hết.

Mau đem nó về nhà đi.

- Xui gòi, mưa mẹ nó gòi. - Nhanh lên.

Thả nó ra.

Yokai Monsters: 100 Monsters subtitles in other languages

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left