Le prime 200 righe.
Trong những tập trước
Lynette tranh đấu để cứu vãn hôn nhân.
Tôi có thể thấy nó trong mắt ảnh. Tom vẫn còn yêu tôi.
Carlos quyết định thay đổi nghề nghiệp.
Có lẽ là nhà tư vấn.
Trong một tuần, nhà tư vấn làm nhiều điều tốt
hơn là anh làm cả đời.
Tin lành...
Tụi tôi sẽ kết hôn.
Đến cùng tin dữ.
Đang giữa chừng lời cầu hôn của chàng,
mấy ông cớm tới rồi hỏi han về cái xác gì đó
tìm được ở công trường xây dựng.
Kể nữa đi.
Tôi bảo họ là tôi chả biết gì về nó,
cảnh sát dường như sẽ chẳng đặt câu hỏi cho vấn đề này đâu.
Nhưng nó trở thành vấn đề với Bree...
Tụi tôi chỉ đang xã giao, trong lúc chờ luật sư của cổ.
Hết giờ xã giao rồi.
Và cô ấy có một luật sư hoàn hảo.
Đi thôi. Cô không cần sự cho phép của anh ta.
Muốn nói với cổ, thì phải nói với tôi trước.
Khi đến lúc phải ly dị
Lynette Scavo quyết tâm mọi chuyện phải thật êm thấm.
Nên khi Tom đến đón con muộn,
cô ấy làm hòn vọng phu.
Khi anh ta có thư từ gì đó, cô ấy giữ lấy nó.
Và khi anh ta bỏ quên thứ gì đó quan trọng,
cô mang đến cho anh ta.
Phải, sau bao nhiêu năm cãi vã chả đi tới đâu cả,
Lynette quyết định dùng cách tích cực.
- Lynette? - Chào anh Gregg.
Cô đến xem văn phòng mới hả?
Tôi cá tôi có thể nói C.E.O dẫn cô đi tham quan một vòng đó.
Đợi chút coi nào. Tôi là C.E.O. Dĩ nhiên tôi có thể.
Không, cám ơn anh.
Tôi chỉ qua đưa vài thứ Tom để quên ở nhà thôi.
Chà.
Vợ cũ chả mang gì tới cho tôi trừ khi nó là áo gối.
Thế... vụ ly thân của cô giờ ra sao rồi?
Tôi đoán anh đã có câu trả lời cho việc ấy, từ lúc nãy rồi.
Ừ, đã hai năm từ khi tôi ly dị, mà nó vẫn thật tệ hại.
Có lẽ tôi chả có quyền để mà nói việc này,
nhưng tôi nghĩ Tom là tên đần vì đã để cô ra đi.
Thật là tử tế.
Thế cô có đang hẹn hò ai không?
Cái đó thì hơi... tọc mạch.
Xin lỗi. Tôi chỉ muốn nói là nếu cô muốn
uống vài ly giải sầu với ai đó có thể thấu hiểu,
- tôi sẽ rất vui khi là người ấy. - Vâng.
Thật tử tế, nhưng tôi nghĩ có lẽ nó hơi kì
khi mà anh là sếp của Tom.
Ừ, tôi hiểu mà.
Chỉ là tôi sẽ không tha thứ cho mình nếu mà không mở lời.
Nhưng cứ yên tâm cô sẽ ổn thôi, Lynette à.
Sẽ thôi. Cô chính là kiểu phụ nữ
mà hầu hết đàn ông ngoài kia đang tìm kiếm.
Cám ơn em. Anh luôn thích bức hình chụp hai đứa này.
Không có chi.
À mà thứ sáu em nghỉ,
nên ta có thể tới căn nhà gỗ sớm hơn.
Tin xấu rồi. Anh đã kiểm tra tin thời tiết ở đấy.
Có vẻ như cuối tuần này sẽ mưa.
Thì sao? Em đâu có thấy mình dành nhiều thời gian ngoài trời đâu.
Em nghĩ ta sẽ có chút...
việc "vui vẻ" để mà làm đấy.
Cũng đã lâu rồi, đúng không?
Anh nghĩ là do công việc rồi tùm lum thứ.
Căn nhà gỗ, cơn mưa...
cái giường.
Sẽ là một cuối tuần hay ho đây.
Phải, Lynette đã cố gắng
dùng cách tích cực trong vụ ly dị của mình...
Này, Gregg.
Vụ vài ly ấy... thực ra tôi thích lắm.
Nhưng đôi khi, cách tiêu cực thì dễ mà làm hơn.
Biên Dịch: horustr4n, Yên Mai, socola_mammam & Mido_Ban
Carlos Solis từng ngồi ở vị trí quyền lực,
dù là ngồi sau vô lăng của chiếc xa cáu cạnh...
ngồi đầu bàn ở bữa trưa quan trọng...
hay nằm trong ban lãnh đạo của một công ty hùng mạnh.
Nhưng giờ Carlos Solis đã bắt đầu một công việc mới,
và chợt nhận ra mình đang ở một nơi khiêm tốn hơn rất nhiều.
Thế... cả nhà nghĩ gì về văn phòng mới của bố nào?
Rồi, bố thừa nhận vấn đề cốt lõi ở đây là...
Anh đùa đấy hả?
Anh chỉ cần thêm mấy dải băng vàng
và cái thòng lọng treo trên trần nhà,
là sẵn sàng để tiếp khách luôn đó.
Con thích nó bố à.
Cám ơn con.
Con ngoan quá à.
Con nói dối để không làm bố bị tổn thương.
Thiệt đó anh à, có một gã ở cửa hàng bách hoá dưới kia
hắn trang trí mọi cái cửa. Có lẽ hắn có thể lên đời cho nơi này.
"Lên đời"?
Gaby, ta hầu như chẳng giữ được nơi này sáng đèn nữa.
Ngân sách rất ít ỏi, và từng xu một là để
giúp người nghiện, tìm việc cho họ, tìm nhà...
Rồi, rồi. Giữ lại mà tuyên truyền đi.
Em chỉ nói rằng, nếu em là con nghiện,
những căn phòng như vầy là lý do em hút sách ngay từ đầu.
Rồi, ngoan ngoãn. Nghe lời bố đó.
Tối gặp nhé.
Anh không thể đưa con tới trường.
Em luôn làm mà.
Hôm nay em phải đi làm sớm.
Còn anh thì giờ đã làm rồi nè.
Carlos, một giờ anh kiếm được bao nhiêu?
$12.
Em vừa kiếm được $12 khi mà nghe anh nói anh làm ra $12 đó.
Gaby, thôi mà. Việc này rất quan trọng đối với anh.
Anh đang làm một việc rất ý nghĩa. Em nên tự hào về chuyện đó.
Khi nào ta trả được tiền thế chấp bằng việc "ý nghĩa" đó,
em sẽ tự hào.
Chào con. Học hành sao rồi?
Ổn ạ. Con chết đói rồi. Con ăn vài cái bánh quy nha?
Ừ.
Con không thích sandwich gà tây mẹ làm cho con à?
Không hẳn ạ.
Con cố đổi nó với John Gurry
để lấy cuốn sách về giun,
nhưng nó trả lại vì mẹ cho nhiều sốt mayonnise quá.
Xin lỗi con. Me không biết đứa trẻ khoái giun lại sành ăn vậy.
Cái gì đây?
Không có gì hết.
Khoan. Trường tổ chức đua xe tự chế này.
Dạ.
Có vẻ sẽ vui lắm ha.
Nó dành cho bố và con trai.
Phải...nhưng nó đâu có nói là mẹ thì không được tham gia.
Không sao đâu. Con đâu buộc phải tham dự.
Vả lại, chỉ trong vòng 3 ngày thôi.
Còn sớm lắm mà.
Mẹ nghĩ ta nên bắt đầu luôn.
Coi nào.
Mẹ không muốn con lỡ cuộc vui nào cả.
Mẹ, mẹ đâu thể làm cái xe được.
Sao con lại thế chứ?
Vì mẹ thậm chí không thể làm sandwich gà tây mà.
Tạ ơn trời là mẹ có đồng sự tài năng nhất.
Giờ lẹ nào. Ta đang phí thời gian đó.
Đi nện búa nào.
Thiệt ư? Anh đang nói tôi
là anh kiện một người chết à?
Chỉ là tôi đã thấy quá nhiều vụ
mà người ta bị kết án oan rồi.
Tất nhiên là không phải thân chủ của tôi.
Tôi chỉ nghĩ xã hội của ta quá nhân nhượng.
Ta cần mạnh tay hơn để ngăn những kẻ sát nhân ấy lại.
Cô có nhận ra mình không bị xét xử
vì mấy vé phạt đậu xe chứ hả?
Đùa mà. Tôi chỉ đang cố... làm dịu không khí đi thôi.
Ngày mai sẽ ổn mà. Chỉ là điều trần trước phiên xét xử thôi.
Phải, thứ mà sẽ đem tôi gần hơn một bước tới nhà tù đó.
Vậy chính xác thì... ta sẽ làm gì ở phiên điều trần này?
Cô sẽ ngồi đó trông quý phái và vô tội.
Tôi sẽ cố xử lý vụ này nhanh nhất có thể.
Và tỷ lệ thành công của anh trong việc này là?
Rất ấn tượng.
Tôi từng biện hộ cho một cô điều hành nhà thổ.
Trước phiên toà, tôi đã hô biến nó
thành điều hành doanh nghiệp mà chẳng khó khăn gì.
Thật kinh khủng.
Sao? Vì tôi là một luật sư vĩ đại à?
Không, vì biện hộ cho gái mại dâm. Cứ nói tôi lạc hậu đi,
nhưng tôi thấy cái việc đó thật là ghê tởm.
Vậy nếu cô ta điều hành công ty xì-gà,
hoặc chế tạo súng lục, thì không sao,
nhưng bán cho đàn ông một chút vui thú
thì làm cô ta thành kẻ hạ đẳng à.
Rồi, trước hết, "vui thú" ?
Thứ hai, tình dục, đâu phải hàng hoá. Nó là thứ...thiêng liêng.
Ừ, công nhận, và với người phụ nữ này,
thiêng liêng đáng giá 400 một "suất" đó.
Mình thôi nói về chuyện đó được không? Thật mất hứng.
Và còn cái câu đùa về sản xuất súng lục ấy?
Tôi mong vậy không có nghĩa anh chống dùng súng.
Tôi kiện Hiệp Hội Súng Quốc Gia ba lần rồi.
Giấc mơ của tôi là một ngày hạ bệ được cái lũ khốn nạn đó.
Khi mà động đến mấy khẩu súng của tôi, anh sẽ phải bẩy nó ra
khỏi cái xác lạnh ngắt của tôi đấy.
- "Mấy khẩu súng "? Số nhiều? - Ừm hửm
Sao, thế ra cô có thể phối hợp vũ khí
với giày của mình à?
Anh và tôi sẽ chẳng bao giờ đồng ý bất cứ cái gì, đúng không?
Món salad này gớm quá.
Đồng ý.
Không phải với ngôn từ , mà là với lời nhận xét nhé.
Tôi chưa từng gặp bất cứ ai
mặc khăn choàng vừa vặn thế này cô Duncan.
Và đây là cái cuối của chúng tôi.
Nên tôi sẽ không để cô dời gót ngọc mà thiếu nó đâu.
Lại một người đi lạc từ khu bán quần thun rồi.
Ngoảnh mặt đi. Tôi sẽ ra tống khứ bả.
Chào cô.
Hẳn cô đi sai hướng rồi.
Mấy cái giày thích hợp ở tầng một ạ.
Thực ra thì tôi đang tìm người tư vấn mua sắm.
Tôi cần giúp đỡ.
No comments yet. Be the first to leave one.