Le prime 200 righe.
Anh biết anh nên hiểu điều đó, nhưng...
Em đang bực anh đấy à?
Này cưng. Holly.
Anh đã làm gì? Anh đã làm sai điều gì?
Anh có nên biết không?
Hay đó chỉ là điều em nghĩ anh làm?
Thôi được. Anh đã làm, anh đã làm.
Đó là một sai lầm, một điều tồi tệ. Anh thực sự xin lỗi, em yêu.
Nào Holly!
Holly, đợi đã! Cưng à...
Em phải giải thích cho anh.
Hay em muốn vào nhà rồi mới nói chuyện với anh?
Em lại muốn anh ngủ trong bồn tắm nữa sao?
Ôi, không. Anh không hiểu mình đã nói gì?
- Anh đã nói. Anh hiểu những gì anh nói. - Không, anh không biết là anh đã nói gì.
- Ý anh không phải thế. - Ý anh là những gì anh đã nói.
Đôi lúc anh không có ý gì cả khi nói về một điều gì đấy.
Một điều gì đấy không bao giờ không là gì. Nó luôn là một điều gì đấy.
Hầu hết những gì anh nói đều không mang nhiều ý nghĩa.
Chỉ là nói cho có chuyện thôi.
Đàn ông luôn cho là như thế
Để né tránh trách nhiệm về lời nói của họ...
...nhưng họ biết họ đang nói gì. - Nhưng anh đã nói gì?
Anh đã nói với mẹ rằng anh muốn có con nhưng em thì chưa sẵn sàng.
Anh cứ nói thẳng là em đồng tính chẳng tốt hơn sao.
Được. Anh là người đàn ông duy nhất em từng có.
Ô, em đã hẹn hò với Timmy Harrison 4 tháng trước khi gặp anh.
Hiện giờ anh ta là phụ nữ à?
Anh đã nói với mẹ rằng em không muốn có con.
- Không, anh không nói thế. - Có, anh có nói.
- Anh đã nói chính xác như thế. - Anh không hề nói.
Anh không nói em chưa sẵn sàng. Anh chỉ nói em muốn có thêm thời gian.
Nghĩa rằng bây giờ em không muốn.
- Đúng thế. - Cảm ơn.
Khoan đã. Anh hơi thắc mắc...
Anh có quyền quyết định trong chuyện này không?
Không. Không thắc mắc gì cả. Đơn giản anh đã sai.
"Holly không muốn có con." Chúng ta đã có kế hoạch, Gerry.
Chúng ta sẽ có con khi nào mua được một căn hộ mới.
Có 25% của mỗi thẻ thanh toán cho tài khoản chung...
...với lãi suất 6.25 trong 5 năm.
Sao anh không nói với mẹ em như thế?
Mỗi thẻ thanh toán?
Cưng à, em chỉ mới có được một thẻ thanh toán thông thường.
Em đã bỏ 5 chỗ làm trong 2 năm, nhớ xem?
Em không muốn làm việc cho mấy tên đần.
- Không phải tất cả họ đều đần. - Có thể đấy.
Họ đều là những kẻ đần độn. Và tại sao anh không kể luôn với mẹ...
về mấy khoản nợ anh và John vay mà không hỏi em?
Đấy! Cuối cùng em cũng chịu nói ra.
- Anh hiểu tại sao em tức giận. - Đó không phải là lý do.
Đó không phải là lý do.
- Đó là lý do. - Chúng ta nên chờ.
Chờ cái gì? Anh lái chiếc Limos 4 năm rồi, Holly.
Nên John và anh, tụi anh muốn kinh doanh. Mua vài chiếc ô tô mới , có vài khách hàng.
Đó là cả một sự nghiệp. Vấn đề của em là gì?
Nếu nó không có tác dụng? Nếu ta vẫn cứ phải sống ở đây thì sao?
Còn những nhu cầu của em thì sao?
Em muốn trở thành một doanh nhân bất động sản thực thụ.
Đưa ra những căn hộ mà em không muốn ở để bán?
Còn nhiều thứ em muốn làm với cuộc sống của mình.
- Được. Như gì? - Em không biết. Những thứ khác.
Rồi lại bỏ, đúng không? Công việc khiến em phát điên hằng ngày.
- Em muốn có con? Hãy làm thế đi. - Thấy không?
- Em không thích mỗi khi anh làm thế. - Sao. Làm gì?
"Hãy có con". Blah blah blah!
Một căn hộ tầng 5 không thang máy chỉ vừa vặn cho chúng ta chui rúc.
Em còn phải trang trí lại cái bậu cửa sổ.
Anh nên có một kế hoạch. Không thể làm như mọi thứ biết tự giải quyết vấn đề.
Tại sao em phải bận tâm lo làm một người lớn có trách nhiệm chứ?
Tại sao em không được là một người Ai-len đáng yêu vô tư ca hát suốt ngày?
Bởi vì em không thể hát mà không làm những con chó phải sủa toáng lên.
Nhìn đi, Holly, người ta vẫn cứ có con ngay cả khi không có tiền.
Nếu em lo lắng chuyện đó, sao không thử ngừng mua sắm những thứ này?
Em mua mọi thứ trên eBay.
Chẳng là gì cả so với anh khi diện đồ Marc Jacobs từ Minneapolis.
Em muốn có con không?
- Anh muốn chứ? - Có, anh muốn.
- Thấy chưa? - Thấy gì?
Em hiểu anh thực sự muốn nói gì ngay cả khi anh không hề nói ra.
Ý em là hai cuộc đối thoại.
Một cái chúng ta đang có và một cái em nghĩ là chúng ta đang có.
Anh nói với mẹ em như thế bởi vì anh đang giận em chuyện có con.
Bởi vì em không còn hứng thú nữa, Và chúng ta không có đủ...
...cái thứ sex nóng bỏng, dâm đãng...
Bởi vì em cứ lải nhải về những hóa đơn.
Sao anh không thành thực mà nói như thế?
Nói những gì mà anh ám chỉ.
Tốt thôi.
Anh ước chúng ta có thêm thứ sex nóng bỏng và dâm đãng.
Hoặc loại khác cũng được.
Anh muốn nói đây không phải là cuộc sống mà anh mong muốn, đúng không?
Anh không nói điều đó. Đó là điều em nói?
Nếu thế thì sao, Gerry? Nếu đó là cuộc sống của chúng ta?
- Ý em là sao? - Ý em là thế đấy.
Chúng ta là một đôi đã cưới và sở hữu một công ty limo...
Một đôi có thể có hoặc không có con, chấm hết.
- Em còn muốn chuyện gì nữa không? - Em không biết...
Em muốn gì, Hol?
Anh đã quá mệt mỏi khi phải cố gắng hiểu ra điều đó.
Em muốn một căn hộ lớn hơn. Anh sẽ tìm thêm công việc thứ hai.
Em muốn có con, em không muốn có con. Gì nữa?
Anh biết anh muốn gì vì anh đã có nó trong tay lúc này.
Em thì sao? Em biết em muốn gì không?
Sẽ tốt hơn nếu em nói với anh ngay bây giờ.
Nếu không thì sao? Anh sẽ đi chứ?
- Em muốn anh đi à? - Nếu anh muốn.
- Đừng dùng em như cái cớ. - Anh sẽ ra đi nếu em muốn thế.
Vậy hãy đi nếu anh muốn.
- Đừng thách anh. - Anh muốn đi, chia tay đi.
Thật là vớ vẩn!
- Đừng nói hai thứ tiếng thế. - Hôn mông anh đây này.
Hôn mông em bằng tiếng Anh ấy!
Ta xong chưa cưng? Anh có thể quay lại chứ?
Được.
Em xin lỗi.
- Anh xin lỗi, em yêu. - Em xin lỗi.
Anh xin lỗi đã nói sai với mẹ em.
Chúa ơi, anh thực sự căng thẳng khi tới gần bà.
Anh nghĩ sau 9 năm trời bà vẫn không ưa anh.
Anh biết anh rất ngu ngốc.
Không anh không ngốc, anh yêu. Bà không hề thích anh.
Thật sao? Vậy mà anh nghĩ trong thâm tâm bà thực sự yêu mến anh.
Không hề. Từ khi em cưới anh lúc 19 tuổi.
Và anh đã mua chuộc em bằng sex và sự quyến rũ...
...và càng cố gắng kiếm tiền bao nhiêu, anh càng kém sexy và quyến rũ bấy nhiêu.
Chuyện gì thế? Anh còn tìm gì nữa?
Bi của anh. Vừa treo ở đây mấy phút trước.
Mẹ em nói thật sai lầm khi cưới anh vì em đã quá yêu anh.
"Nó sẽ không kết thúc"
Em không muốn sai lầm nữa, Gerry.
Em lạc loài mất rồi cưng à. Em nên là con vịt mới đúng.
Cục cưng của anh.
Chúng ta không sai lầm, chỉ là chưa có tiền thôi.
Chúng ta sẽ kết thúc điều đó.
Em biết sao không?
Vì anh muốn mỗi sáng thức dậy...
...điều đầu tiên anh làm...
...là được ngắm nhìn khuôn mặt em.
Em xin lỗi.
Nhìn mọi người mua những căn hộ lớn rồi có những đứa con.
Em sợ một lúc nào đó
Cuộc sống giữa chúng ta không bao giờ diễn ra nữa.
Không, em yêu.
Chúng ta đang sống.
Nó đã diễn ra. Chính nó.
Đừng chờ đợi nữa, em yêu.
Hol, em không thể cứ để anh ăn hại mãi. Cứ bảo anh ra đi.
Anh sẽ không đi đâu hết.
Anh không phải là bố em.
Em chưa biết điều đó à?
Em phải dọn dẹp đống giầy đã.
Chúng ở khắp nơi. Chúng sẽ nghĩ là em không yêu chúng.
Lắc đi!
Lắc bụng ấy!
Mắt của anh! Anh mù mất.
Anh chỉ muốn liếm miếng Sôcôla Glaswegian bé tí của em.
Được rồi, được rồi. Không thể tin là em đang yêu một con quỷ.
- Oh, đợi đã. Cái đèn. Anh lên sau mà. - Đèn ư?
- Không. - Lúc nãy anh lên sau mà.
Đó là lúc nãy?
Nhìn xem. Anh bị thương. Mắt của anh.
Chúa ơi. Em phải chịu thiệt.
Đúng là một cô gái tốt.
Nào, quay lại giường đi hoặc anh sẽ bắt đầu mà không cần em.
Quỷ tha ma bắt!
- Em không sao chứ? - Không! Ngón chân của em!
Anh nói với em rồi. Ai đó nên để cái đèn ở phía bên này giường. Thật là lố bịch!
Lố bịch.
- Em sẽ bảo người chồng kế của em làm thế. - Ôi, lại đây.
Chồng kế. Chồng kế hả? Lại đây nào.
Em xin lỗi, đôi lúc em hơi mất trí.
- Em làm anh đau không, để em xem. - Câm miệng và hôn đi.
Em đúng là con ngựa cái điên dại. Làm anh đau rồi đấy.
Tái bút: Anh yêu em!
Daniel, chúng ta quên mất mấy thứ dành cho Lễ Tạ ơn này.
Anh đem xuống được không?
Được, bà Reilly. Bà muốn chúng ở đâu?
Patricia. Ở trong cái buồng bé tí. Anh có chìa khóa chứ?
Tôi không có.
Tôi sẽ làm cho anh một bộ vào tuần tới.
Và bảo lái xe của Gerry hạ màn cửa xuống được chứ?
Được rồi.
- Mời vào. - Cảm ơn.
- John. - Gì thế này?
- Ôi, Denise. - Xin Chào.
- Thật tốt được gặp cậu. - Tôi có phải giúp gì không?
- Cậu không cần làm gì cả. - Tốt thôi.
- Sharon, trông cậu rất tuyệt. - Chào.
- Chào, thật tốt quá. - Cậu cũng thế.
- Mình có muộn không? - Không. Rất lộng lẫy.
Hãy đợi đến khi cậu thấy Gerry. Cậu sẽ chết đấy.
Ô, thế sao?
Gerry vẫn thường hay nói,
"Hãy nhập tiệc!"
Gerry Kennedy không thích nhiều lời.
Anh ấy thích âm nhạc nhiều hơn.
Anh đã từng là người đàn ông trẻ rất đặc biệt...
Các bạn sẽ nhận ra điều đó, qua bình đựng hài cốt do anh tự thiết kế...
và qua tình yêu của đời mình...
No comments yet. Be the first to leave one.