Le prime 200 righe.
Sự cứu rỗi, mười một ký tự.
- Cứu rỗi? - Ừ.
Kí tự thứ hai, E.
- Không, xin lỗi, anh không giúp được. - Sự chuộc lỗi.
R-E-D-E-M-P-T-I-O-N. Không, không đúng.
- Không ư? - Cái này dành cho anh.
"Gắn liền xương đầu gối, năm ký tự."
Xương ống chân. Hoặc xương đùi.
- Là xương đùi. - Đúng!
Và xương đùi nối với...
Xương chậu.
- Xương chậu ư? - Ừ.
Và xương chậu nối với...
Xương mông.
- Và xương mông nối với... - Đốt sống thắt lưng.
Và đốt xống thắt lưng nối với...
Đốt sống ngực.
Và đốt sống ngực nối với...
Đốt sống cổ tử cung.
Và đốt sống cổ tử cung nối với...
Hộp sọ.
Còn xương vai thì sao? Em nghĩ anh quên nó.
Thú thực, xương vai chỉ gắn liền với trục sương qua khớp đòn ức
nơi mà xương đòn gánh giao với xương ức.
Một sự thật thú vị là xương vai được cố định nhờ cơ bắp,
và đó cũng là lý do nó dễ bị lệch thế.
Ừm, rất thích khi anh nói về y học cho em.
Không biết chai sâm-panh ấy sẽ tuyệt thế nào?
- Em không mang nó theo ư? - Không.
Em để nó trong tủ lạnh vì không còn chỗ trong tủ đông di động.
Em đã định cho nó vào một túi giữ lạnh.
Được rồi. Chúng ta có thể dừng ở quán rượu nào đó.
- Chỉ sâm-panh thôi ư? - Lấy thêm thùng bia nhé?
Khỉ thật!
- Chết tiệt! - Ổn chứ?
Ừ.
- Xin lỗi, anh bạn? - Chờ tí, anh bạn. Banjo!
- Chuyện gì thế? - Phải, chúng tôi chỉ, um...
chúng tôi đang tới thác Gungilee. Anh có biết đường xá ở đó không?
À, anh cần một chiếc bốn bánh để vào tới đó.
- Thế ư? - Ừ.
- Anh định đi cắm trại? - Kế hoạch là vậy, ừ.
- Anh tới rặng Stony chưa ? - Chưa, nó ở đâu thế?
Nó ở thượng nguồn thác Gungilee .
Có điểm cắm trại đẹp ở đó.
Chúng tôi vừa là phẳng đường đi, nên sẽ không khó để tới đó đâu.
- Được rồi, cám on, chúng tôi sẽ cân nhắc. - Ừ.
Cám ơn nhé.
Không có gì.
- Này, thế nào rồi em? - Ừ, nó không phải của Pháp, nhưng nó có bọt.
- Cũng được mà. - Ừ.
Mỗi kỳ nghỉ lễ cho đến khi bố bị ốm.
Hầu hết là các khu cắm trại lớn.
Nước tiểu người lớn, bị cháy nắng, con nít chạy lung tung.
Bọn anh thích điều đó, nhưng bố muốn tới những nơi yên lặng.
Em nhớ lần cuối em cắm trại là với một anh chàng tự đốt lều của mình.
- Gì thế? Khi nào vậy? - Hồi cấp ba.
Nhựa nóng chảy phủ khắp người anh ta và anh ta bị bỏng độ ba.
- Tóc gần như cháy hết. - Chúa ơi! Em có nhìn vụ đó không?
Không, vì nam nữ được tách riêng ra nhưng chúng em có nghe nói thế.
- Mọi người đều biết cả. - Thật tồi tệ.
Ai cũng nghĩ anh ta hút thuốc nhưng anh ấy không phải là kẻ nghiện thuốc.
Và em có hỏi anh ấy về chuyện đó. Anh ấy nói là có chơi mấy que diêm...
...nhưng lửa nhỏ nên anh ấy đốt một mảnh giấy nên lều bắt lửa cháy.
Mm.
Anh ta đã xấu sẵn rồi. Vụ đó khiến mọi thứ tệ hơn.
Là chỗ rẽ đấy!
Chết tiệt! Em ổn chứ?
- Ừ, em ổn. Anh ổn chứ? - Ừ, anh xin lỗi.
Không sao.
Chết tiệt!
Ai đó đã tới trước chúng ta.
- Có lẽ họ ở trong ngày thôi. - Đây là một quãng đường dài để ở chỉ trong ngày.
Đẹp quá.
Ừ, đẹp thật. Nó giống như trí nhớ của anh trừ cái lều.
Còn nhiều chỗ trống mà. Chúng ta có thể dựng nó ở đây.
Ừ.
Chúng ta cũng có thể mời thêm người vào dịp năm mới.
Nếu họ là kẻ xấu thì sao?
Chà, khi đó chúng ta sẽ lên giường và quan hệ trong im lặng.
Em có thể im lặng ư?
- Có. - Có ư?
- Nếu phải thế. - Mmm.
- Mmm? - Được rồi, anh sẽ đi lấy vài thứ.
- Để em giúp. - Không, ở đây. Thư giãn đi.
- Không mất tới một phút đâu, được chứ. - Anh chắc chứ? Được rồi.
Này, Chook!
Chooka!
- Chook! - Hmm.
- Dậy đi. - Mm.
Chook đâu rồi? Tìm Chook đi!
Tránh xa tao ra, Banjo! Chết tiệt, Banjo!
Mẹ kiếp, German!
- Được rồi. - Ừ, thế ổn rồi.
- Này, chúng ta là một đội tốt đó chứ. - Phải.
Chúng ta kết hôn đi
- Em thật muốn chứ? - Ừ.
Ừ, vậy làm thôi.
- Thật ư? - Ừ.
- Hmm. - Hmm.
- Em xin lỗi, em đã làm anh bất ngờ. - Không, đừng lo lắng.
Đừng lo lắng gì cả.
- Xin lỗi. - Em đang gọi cho em gái à?
Ừ.
Thực sự là không, vì không có sóng.
Em có thể xem đây là lúc để cân nhắc lại.
Không, nó xong rồi mà.
Tốt.
Kiếm thêm cái ăn nữa, được chứ? Tao đói rồi.
Này, này.
Mày nghĩ Vicki bao tuổi rồi?
Cô ta có một đứa trẻ.
- Vậy? - Vậy cô ta đủ tuổi.
Phải.
Này, Ollie, gì thế?
Ở đằng kia?
Ai đây Ollie?
- Boo! - Oh!
Đó là Em.
Bố mẹ định ra ngoài tìm con đó.
- Con đâu có bị lạc. - Có thấy gì hay không?
Cây cối. Đá. Nước.
- Bữa tối có gì vậy bố? - Món cơm cà ri đặc biệt của bố.
- Con cho nó được không? - Sau bữa tối thì được.
- Khỉ thật! - Em làm gì vậy?
- Em giật mất cái nắp rồi. - Em không biết dùng sức mình.
- Không mà. - Đây rồi. Nó có cái mở nắp đó.
- Sao anh có nó vậy? - Đó là con dao cũ của bố anh.
Anh không dùng nó nhiều khi ở nhà.
- Cái gì đây? - Đó là cái dùi.
Nó dùng để khoan lỗ trên vải.
Nó còn có một con dao này?
Ừ, nó còn có đồ sơn móng nữa.
- Ồ, thật tiện dụng. - Ừ.
Này.
- Anh có thích không? - Ồ, đẹp quá. Có đắt không?
Có. Ừm, chồng em là một bác sĩ, nên anh ấy lo được
Chà, em may mắn quá.
Một cống phẩm nữa cho thần lửa à?
Con thích nhìn chúng tan chảy.
Từ đây tới thác còn bao xa?
- Khoảng 20 phút nữa. - Chắc xa hơn.
Em biết đã từng có thảm sát ở ngọn thác chứ?
Người bản địa Kooris bị giết ở đó.
Bị bắt nhảy xuống bờ vực dưới họng súng.
Của ai?
Những người di cư. Họ muốn người bản địa tránh xa những nông trang của họ.
Không có nông trang nào gần đây.
Có vẻ có vài vùng đất trống phía trên thác.
Gungilee nghĩa là than thở. Thác nước than thở.
Con không thích nơi này.
Sao chúng ta không đổi gió nhỉ?
- Có yêu cầu nào không? - Không Simon và Garfunkel.
-Bó tưởng con thích Simon và Garfunkel. - Đó là khi con năm tuổi.
Thế còn El Condor Pasa ?
- Không. - Họ không sáng tác chúng.
- Bố. - Ừ.
Thế còn cái này? "Tis The Season."
Không phải có luật cấm chơi bản Thánh Ca sau Giáng Sinh sao?
Không hề có thời hạn tố tụng về Thánh Ca.
Thêm nữa, Giáng Sinh mới chỉ cách đây bốn ngày.
- Ai cũng là một nhà phê bình. - Đó là tín hiệu của mẹ.
"Con chó đã tha con cừu ra và đặt xuống phía đối diện...
"...chỗ người đàn ông đang đứng, nhưng lại không chịu để ông ta bắt mình."
"Dù chỉ là để rửa trôi đi vết máu của con cừu ở miệng và yết hầu,
"vì cảnh tượng đổ máu khiến ông ta run rẩy."
- Thật u ám. - Ừ.
Bà ấy xuất bản nó năm 1896.
Cùng năm với Henry Lawson xuất bản cuốn "While The Billy Boils..."
...nhưng không ai từng nghe tới "Park painting".
Mmm.
Chúa ơi, em mong là chúng ta sẽ xuất bản nhứng thứ này.
Này, em nhớ khi ta gặp nhau lần đầu chứ, chúng ta ở trên giường cả ngày cuối tuần,
..và em thuật lại cho anh mọi thứ em đọc?
Anh thích điều đó. Nó như là nghe em nghĩ vậy.
Chà, anh thật may mắn.
Em mua rất nhiều sách.
Cô từng bắn súng trường chưa?
Chưa.
- Thế còn cô? - Khẩu 22 li của chú tôi ở nông trường ông ấy.
Bắn những chai rượu đấy.
- Cô có bắn trúng không? - Có.
- Thật ư? - Ừ.
- Các cô đi cùng chúng tôi chứ? - Tôi không nghĩ vậy.
Chà, được rồi. Thế cô lỗ rồi.
Cô phải tận dụng mọi cơ hội có được, phải không, Germ?
Cười lên cái nào, German.
Đúng rồi đó.
Murundurra.
Murundurra. Xóa hình đi.
Xóa hết rồi.
Anh ấy hơi nhạy cảm với ngoại hình của mình.
Coi chừng bọn thú hoang.
- Em nghe thấy gì đó. - Em ổn chứ? Cái gì thế?
Không, rõ ràng em nghe thấy gì đó.
- Có lẽ chỉ là một con chồn Possum hay cái gì đó. - Không, không phải.
- Đưa anh cái đèn. - Chúa ơi!
- Mấy giờ rồi? - Um...
gần 11 giờ.
- Anh nghĩ họ ở đâu? - Không biết nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.