Le prime 200 righe.
LOẠT PHIM NETFLIX
Hồi nhỏ chị từng ao ước làm điều này.
Được nghe các bạn hát mừng khi thổi nến bánh sinh nhật.
Vậy sao?
Hồi năm lớp hai thì phải?
Chị đã mời bạn đến nhà chơi.
Mẹ mua bánh kem cho chị à?
Mẹ lục tủ lạnh một hồi
rồi lấy hết trứng ra luộc.
Chị thắp nến trên năm quả trứng,
sau đó các bạn hát chúc mừng chị.
Hồi đó nhà mình đánh răng bằng muối vì không có kem đánh răng.
Lúc đó chị đã nhận thức rõ rằng
cuộc sống của chúng ta khác với những người trong TV,
không nên đòi những thứ giống như người ta.
Giờ thì may quá rồi.
Vì chúng ta đang sống như những người khác.
Có đủ tiền mua bánh sinh nhật cho em gái nữa.
- Tèn ten! - Tèn ten!
- Chúc mừng sinh nhật - Chúc mừng sinh nhật
- Chúc mừng sinh nhật - Chúc mừng sinh nhật
- In Hye yêu quý của chúng ta - In Hye yêu quý của chúng ta
- Chúc mừng sinh nhật - Chúc mừng sinh nhật
Cảm ơn các chị.
Chúc mừng sinh nhật em.
Xin lỗi.
Em xin lỗi.
Chúc mừng In Hye. Em lớn thật rồi.
Đến nơi rồi.
Vào đi.
Bếp ở đằng kia à?
Không, để đại ở đâu cũng được.
- Để đây đi. - À, vâng.
- Để đây hả? - Vâng.
Phải rồi.
Mấy đứa, đây là ông chủ quán ăn mẹ làm.
Chà, chào mấy cháu.
Chào bác ạ.
Anh uống chén nước rồi về nhé.
À, chắc tôi phải về thôi.
Chắc anh đang bận lắm. Anh về nhé.
- Vậy tôi về đây. - Vâng.
- Mai gặp lại nhé. - Vâng.
Mẹ xin được thùng củ cải non.
Mẹ định muối kim chi cho sinh nhật In Hye.
Kim chi củ cải non hả mẹ? Tuyệt.
Có đáng mấy đồng đâu, mẹ xin về làm gì?
Đào đâu ra của cho không thế này.
Lần trước con thấy ông chủ mời mẹ ăn thịt bò nướng mà.
Thịt bò Mỹ nên mẹ mới ăn.
Bò Hàn Quốc thì đã không ăn.
Nhưng mà mẹ này, In Hye đâu có ăn kim chi củ cải.
Con không ăn sao?
Lúc chán ăn, ăn với mì là ngon phải biết.
Giờ mới biết con không ăn đó. Ôi trời.
Mẹ sẽ làm thật ngon cho con ăn thử nhé.
Mẹ sẽ muối kim chi thật ngon cho con
In Hye à.
Em có muốn nhận quà gì không?
Không cần bận tâm đến tiền. Nếu em được một điều ước thì sao?
Sửa mũi?
Trên khuôn mặt con mũi là đẹp nhất mà.
Phải đấy, mũi em dễ thương nhất nhà mà.
Em không thích kiểu thế này.
Em thích mũi sắc sảo như quý tộc ấy.
Không phải em muốn đi tham quan thực tế sao? Đi châu Âu đó?
Phải đó.
Dù sao cũng có đi được đâu.
Hạn chót đăng ký là tuần này phải không?
Chị.
- Thích không? - Thích!
- Hơn cả sửa mũi? - Ừ.
Cảm ơn các chị.
Trời ạ, mấy đứa này.
Ôi trời đất ơi.
Khi bố bị tai nạn giao thông, mẹ định đi Philippines
thì mấy đứa bảo không có tiền và dùng thẻ hết hạn mức rồi.
Đương nhiên là không có.
Năm năm trước,
bố bị lừa vì đa cấp mất 40 triệu, đánh bạc mất 25 triệu,
đầu tư phòng xông hơi mất 38 triệu, chơi cổ phiếu mất 70 triệu.
Con và In Kyung trả nợ được bốn năm rồi.
Còn tiền thuê nhà 800.000, phí sinh hoạt 2 triệu.
Thở thôi cũng khiến nợ chồng chất thêm.
Giờ bố có bị gãy chân thì cũng lấy đâu ra tiền đi Philippines?
Chín, mười.
Một triệu, hai triệu, hai triệu rưỡi.
Này, học sinh trung học mà đi tham quan châu Âu cái gì?
Hay là con không đi?
Em vốn định không đi mà.
Mẹ ơi, In Hye học ở trường nghệ thuật tốt nhất nước ta đấy.
Em ấy vào đó học mà không cần ai giúp.
Tự mình thi đỗ rồi còn nhận được học bổng nữa.
Ừ thì… Cái đó…
không phải nó vào học nhờ chính sách gì đó cho người nghèo à?
Lúc In Hye nhập học,
con và In Kyung đã hứa với nhau.
Dù không cho em ấy được những thứ như người ta,
nhưng đừng để em ấy xấu hổ.
In Joo, con đi tham quan bao giờ chưa?
Còn In Kyung thì sao?
Hồi các con đi học, cả Gyeongju, Busan, đảo Jeju
các con cũng chưa được đi lần nào.
Vậy thì làm sao mẹ có thể để mỗi em con đi nước ngoài được?
Nếu In Hye được bố mẹ cho đi như những đứa khác
thì đương nhiên bọn con sẽ ghen tị với em ấy.
Nhưng dù con và chị phải trả một đống nợ
vẫn thấy rất hạnh phúc vì em gái được đi tham quan châu Âu.
Mẹ đếm làm gì?
Mẹ ăn cơm đi.
Em không nhập học nhờ chính sách cho người nghèo.
Em cũng thi như bao người khác.
Chị biết mà.
Bọn chị biết chứ, nhưng…
Mấy đứa à.
Khi bố con bị thương mà mẹ không thể đi Philippines,
mẹ đã rất đau buồn.
Các con có biết mẹ đến tuổi này rồi mà chưa từng đi nước ngoài không?
Đã lâu lắm rồi mẹ chưa tổ chức sinh nhật.
Giờ mẹ muốn sống như một người thường chứ không phải như một người mẹ.
In Hye, mẹ rất xin lỗi con.
Nhưng con còn nhỏ,
nên sẽ còn nhiều cơ hội đi nước ngoài.
Chăm sóc tốt cho In Hye nhé. Mẹ sẽ gửi thư cho các con.
Phải rồi, kim chi để ngoài một ngày rồi cho vào tủ lạnh kim chi nhé.
In Kyung, đem vứt kim chi đi.
Có một số người không nên làm mẹ,
nhưng người đó lại là mẹ chúng ta.
Quên đi.
Em quên hết rồi.
Không sao.
Em chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ đi tham quan thực tế.
Không phải chị khóc vì buồn đâu.
Tức quá nên mới vậy.
Với lại, In Hye à, em sẽ được đi tham quan.
Từ giờ đến cuối tuần bọn chị sẽ kiếm tiền.
Làm được chứ chị?
Ừ.
Mỗi người một nửa nhé?
Em xin mấy chị đó.
Đừng làm thế được không?
Em không buồn, vì lời mẹ nói đều là sự thật.
Em không thích hai chị cứ cố như vậy.
CÔNG TY XÂY DỰNG ORCHID
- Tôi đã gặp anh ta. - Ừ.
- Xin chào. - Ừ, chào.
- Thể hình bốc quá. - Ôi trời, sao mà đô vậy?
- Ôi trời ơi. - Nhìn thích lắm.
Đang nói vụ xem mắt à?
- Nghe chưa? - Đáng lẽ cô phải thấy.
- Trời ơi. - Dáng chuẩn lắm.
- Có thế à? - Cô cũng sẽ thế thôi.
- Thể hình quan trọng lắm đó. - Đàn ông là phải tri thức chứ.
- Cũng như nhau mà. - Quyến rũ thôi là chưa đủ.
Waikiki hình như đông đúc lắm mà?
Tôi thấy đi biển Kailua thích hơn.
Sóng cũng đẹp, lại còn ít khách du lịch.
Phải đó, Kailua đẹp hơn nhiều.
- Thật hả? - Trưởng phòng ơi.
Tôi sao?
Cô muốn nói gì với tôi à?
Vâng.
Không biết…
tôi có thể tạm ứng
một phần lương tháng này không?
Bao nhiêu?
Là 1,25 triệu won ạ.
Cô In Joo làm được bao lâu rồi?
Bốn năm ạ.
Nhưng vẫn chưa nắm bắt được công việc à?
Chúng ta ngày nào cũng sờ tiền.
Điều quan trọng nhất trong công việc này là gì?
Là niềm tin mà nhỉ?
Làm sao công ty có thể giao tiền cho nhân viên nhờ vả vô lý
chỉ vì 1,25 triệu won?
Tôi thành thật xin lỗi.
Không phải là tôi xin phần công chưa làm,
mà là lấy trước phần công đã làm.
Vậy cũng vô lý quá ạ?
Cô Oh In Joo, sao cô không tinh ý gì cả vậy?
Cô có biết cuộc nói chuyện này rất khó chịu với tôi không?
Cô cũng phải biết nghĩ cho người từ chối chứ.
Sao cô chỉ nghĩ cho bản thân mình thôi vậy?
Nếu em là người từ chối thì chắc em sẽ hỏi người đó
cần 1,25 triệu đó làm gì?
Cô Ju Eun.
Gì vậy ạ?
Quà đi Hawaii.
Trời ơi.
- Không, em sai rồi. - Cảm ơn nhé.
Sao lại nói chuyện tiền bạc ở công ty?
Sao lại để lộ điểm yếu khi đang bị tẩy chay chứ?
Trưởng phòng, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chị phải không?
Ôi trời, nhớ cả kỷ niệm ngày cưới của tôi sao?
Làm sao mà không nhớ được.
Đám cưới của chị đẹp quá trời luôn.
Hôm nay tôi phải khao các cô một bữa thôi.
Em đâu có ý đó đâu.
Ơ? Có vẻ ý đồ của cô là vậy mà?
Thích quá.
No comments yet. Be the first to leave one.