Le prime 200 righe.
Dịch: Duchuy2007
Với cậu thế là sớm?
Sáu giờ mới về đấy!
Đúng là trẻ con!
Tắt đèn đi.
Đèn gì? à, đèn.
Đây!
Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa, nói tiếng Nga đi!
Bố cậu "tôi - thuê"... năm 1901 ...
Không, "thuê tôi", ông Philippe.
Thôi được, thuê tôi.
- Philippe. - Hử? - Mở radio dùm tôi.
"... từ người lãnh đạo giai cấp công nhân ..."
"... trở thành nhà tổ chức vẻ vang của chúng ta...."
Khi cậu còn bé ...
... ông chủ chỉ muốn tôi nói tiếng Pháp với cậu.
"... các bạn đang nghe đồng chí Vishinsky, Ủy viên công tố ..."
Đây. Thấy rồi.
Nó hoàn toàn gây sững sờ, như mẹ cậu thường nói.
"Những vị khách không mời."
Xem nào, ... "Chỉ hai tuần qua, ..."
"... ở Moscow, đã có trường - vài - hợp..."
Vài
"... vài ..."
"... trường hợp ..."
"... thấy - trông..."
trông thấy
"... những quả cầu lửa."
"Những vị khách không mời này biến mất thật nhanh như khi..."
"... xuất hiện."
"... Sau khi gây ra những thiệt hại đáng kể ..."
"... cho nông nghiệp, y tế ..."
"... và thậm chí là đời sống ..."
"... nhân - công."
Công nhân.
"Những quả cầu lửa hoạt động..."
"... theo sự điều khiển..."
"... được phát ra ..."
"... từ những vật thể đấy - gần."
gần đấy.
"... gần đấy ..."
Vật thể
"Hiện tượng này, rõ ràng là..."
"... quả kết..."
Kết quả.
"... kết quả của một tổ chức ..."
"... chặt chẽ."
TAN DƯỚI ÁNH DƯƠNG.
Tôi đây.
Tôi làm rồi.
Mẹ ơi ..!
Bà ơi ..!
Xe tăng ...!
Này, này, này!
Nữa nào, nữa đi!
Marussya!
Đủ rồi nhé bố. Con hết pin rồi.
Chơi trò thú mỏ vịt nào.
Thú mỏ vịt a?
Marussya!
Gì thế anh?
Bác ơi, đợi đã!
Zagorianka hay Zagorienka gì đấy, ở đâu thế bác?
Bác chưa nghe tên đấy à?
Đây đâu phải. Đi ngược lại.
Gì cơ? Đi ngược lại? Ông đùa chắc?
Mới có bảy giờ sáng mà ông ấy vội thế!
"Để em giặt cho," bà ấy bảo.
Chà, chỉ là cái áo thôi mà.
Ai mà nhớ có gì trong đấy.
"Thôi, đừng, để tôi giặt!"
Trong túi có tiền, hay ...
giấy tờ gì đấy... Tôi cũng không nhớ.
Ai đấy?
- Bác Kotov đâu? Nhanh lên! - Đừng làm ồn.
- Xe tăng đến! - Ông biết mấy giờ chứ?
- Ồ, tôi còn phải uống thuốc. - Ông ấy đâu? Nhanh lên!
Xe tăng đang phá cánh đồng!
Quay lại đi, tôi không để các chú làm thế.
Các chú cứ nghiền tôi, đừng nghiền nó. Đừng bao giờ!
Đi về đi!
Đồng chí Kotov!
Bác giúp chúng tôi với. Xe tăng chạy trên đồng kia kìa.
Xe tăng nào?
Tăng của ta!
Ngoài bác ra, không ai ngăn chúng được.
- Chỉ có tôi à? - Không ai cả.
Cảm ơn ông bạn. Thực ra ... tôi đang nghỉ phép mà.
Xe tăng...
Rõ ràng là bác cần một vật tế thần.
Họ đang nhờ bác giúp đấy. Thực ra thì...
Đồng chí Kotov ..., làm ơn đi mà...
- Nào bác. - Chủ tịch xã các anh làm gì?
- Ông ấy đang ở chỗ khinh khí cầu. - Thật sao?
Vâng, cảnh sát chính trị đang ở đây, NKVD.
- Ông ấy hổn hển, rên rỉ. - Ông ta hổn hển...
- Vâng, ông ấy khóc. - Ừm, ông ấy khóc ...
Tất cả phụ thuộc vào bác.
Ngày phép mà ... À, Ừm. Xe đâu?
- Cỡi ngựa thôi. - Cái gì?
Bác cưỡi ngựa không yên cương được chứ?
Bác đi trước đi.
"Mình định ... nghỉ phép sẽ..."
"Mẹ kiếp!"
"Đang xông hơi mà..."
Chào đàng ấy!
- Tuyệt. Nó tên gì? - Nhóc.
Ngoan, Nhóc. Ngoan nhé.
Nào, đi thôi. Bắt kịp chúng nào.
Bố, bố đi đâu thế?
Bố!
"Chả yên thân được tí nào cả."
"Chỉ có một ngày phép... Thật hết biết!"
"đến lôi Kotov khỏi phòng xông hơi..."
Các cậu làm gì thế?
Đồng lúa người ta đấy! Tôi sẽ kiện các cậu!
Các cậu làm gì thế?
Họ gieo lúa mì rồi! Này, này!
- Quay lại! - Đâu phải tại tôi!
- Sao? - Tôi chỉ làm theo lệnh thôi.
Lệnh ai?
Chỉ huy.
Đừng bảo tôi là ngựa làm cậu sợ vãi ra đấy!
Ông mất trí rồi! Đồ khùng!
Tránh ra, hoặc tôi sẽ tông ông đấy!
Mặc xác anh, đồng chí thượng úy!
- Cái gì? - Nghiêm!
- Tôi sẽ cho ông biết tay! - Cho tôi biết cái gì?
Cậu không biết tôi sao?
Không nhận ra tôi sao?
Đây này! Nhớ chưa?
Nhớ chưa?
Đồng chí Kotov!
Định thần lại đi!
Ai chỉ huy ở đây?
- Tôi ... - Ai nữa?
Lữ đoàn trưởng Lapine.
À... Lapine, khốn thật! Được! Máy nói đâu?
Máy nói gì ạ?
ĐM. Điện đàm đâu?
Máy bay kìa! Đại tá!
Mở điện đàm!
Máy bay! Đồng chí Kotov!
Chúng bay trên đấy. Không phá ruộng đồng.
Chúng đẹp nhỉ!
"Sao cậu không chạy lên?"
Tôi sẽ nói cậu biết, tại sao chúng tôi không tiến.
"Cái gì? Ai đấy?"
- Ông già Nô el đây! "- Cái gì?"
Sergei Kotov đây. Chào cậu Misha.
- Kotov? - Chính xác.
"- Đồng chí sư trưởng?" - Chính xác.
Thủ trưởng đi đâu thế?
Tôi đi hái dâu, cậu bé dễ mến à.
"Sao ạ?"
Misha, cậu muốn vào tù sao?
Hay muốn gây chấn động?
Thượng úy đồng ý với tôi rồi. Đúng không?
"Rõ!"
Cậu biết gì không, Misha?
Cậu nhớ tôi chứ?
"Rất rõ, thưa sư trưởng."
Rõ thật chứ?
"Thật, thưa sư trưởng."
Nghe đây, cậu bảo xe tăng quay lại ...
... nghĩ giải pháp khác đi. Nói vậy rõ rồi chứ?
"- Rõ!" - Lặp lại nào.
"Báo cáo rõ! thưa sư trưởng."
Tốt!
- Cậu tên gì? - À ...
Tên cậu đấy. Là gì?
Misha.
Không phải. Xin lỗi. Là Kolya.
Kolya.
Tôi đã hơi cáu với cậu,
Làm ơn bỏ qua nhé.
Sao cười ngốc thế, Kolya?
Dỏng tai lên một tí, nếu cậu muốn tìm được giải pháp tốt hơn.
Hiểu chưa?
Tôi nhận ra ông ấy ngay.
"Đàng sau, quay!"
Sao em không về nhà?
Anh văng tục đấy!
Ai cơ?
Lạy Chúa!
Anh văng tục à?
Em nói gì thế? Hồi nào?
Nadya, bố văng tục sao?
Con có nghe gì đâu.
Con nói sao? Lại với bố nào.
Mới ngày đầu đi phép ...
... về nhà. Ai bảo ông đến làm phiền tôi thế?
"Ai bảo ông đến đây?"
Tôi đã làm gì đâu?
Ông ấy phát rồ, gào toáng lên: "Cánh đồng! cánh đồng!"
"Nông trang tập thể!"
Sao lại là tôi, Olga Nikolayevna?
Tôi là chủ trang trại hay sao?
Ngạc nhiên thật!
Anh ơi! Họ chỉ làm theo lệnh thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.