Le prime 200 righe.
Tất cả vào trong ngay!
Nhanh lên! Tới lúc làm việc rồi!
Nhưng Sơ Mary-Mengele, trận đấu đang hòa.
Cho bọn con chơi thêm vài phút nữa thôi, được không sơ? Làm ơn đi mà, sơ ơi!
Không. Không được. Giờ thì vào trong đi.
Nhớ lượm lại cái lon đó và để nó lại chỗ cũ của nó.
Đợi đã sơ, sơ phải nghe bọn con nói đã chứ.
Bọn con không muốn phải thế này.
Bọn con không cầu nguyện cho điều này.
Có thể con không có chị em hay không biết mẹ mình như thế nào.
Nhưng việc đó không quan trọng bởi vi...
Ai cũng đều đặc biệt.
Không ai là không quan trọng cả!
Câm đi!
Mấy đứa nghĩ đây là đâu hả, phim The Sound of Music à?
Vào trong đó. Mau lên.
Hát hò đủ rồi đấy.
Nhanh lên, nhanh lên, vào trong đi. Chả trách bố mẹ bọn nó chẳng muốn nuối con.
Chúa ơi!
Mẹ bề trên, ra đây nhanh!
Chúa ơi! Đây là thiên sứ từ trên trời mà!
Chúng cứ như là Chúa 3 ngôi vậy. Để con cho bọn chúng uống sữa nhé.
Để con tắm cho chúng.
Tối nay cho chúng ngủ phòng con được không?
Từ từ nào mọi người. Ai cũng sẽ có phần thôi.
Hôm nay không phải lượt của con. Mẹ tìm người khác đi.
Xơ Ricarda, bà thì sao?
Bà sẽ đi gọi bọn chúng xuống ăn trưa chứ?
Tôi sẽ làm, thưa Mẹ bề trên, tôi thề là tôi sẽ làm.
Nhưng bác sĩ đã bảo tôi phải tránh xa bọn chúng trong vài tuần...
Để tránh gây tổn thương thần kinh.
Vậy còn con thì sao, xơ Rosemary?
Phải rồi! Cứ như đi đánh trận sao?
Luôn đưa người da đen lên hàng đầu. Không đâu.
Vậy còn xơ Mary-Mengele thì sao? Xơ ấy biết cách giải quyết bọn chúng mà.
Ôi, tội nghiệp xơ ấy. Bà ấy bị đau răng nên đã đi nằm nghỉ rồi.
Ý của mẹ là xơ ấy đang ngủ?
Bọn nhóc đâu rồi?
Hừ.
Tớ chưa từng thấy trường hợp như thế này suốt bao năm qua.
Nhìn cái đống kim loại trong miệng của bà ấy xem.
Chắc là là do nước có quá nhiều sắt.
Đừng lo thưa xơ. Bọn con rất chuyên nghiệp.
Bọn con sẽ lấy cái răng sâu đó ra nhanh thôi.
- Thuốc gây mê. - Thuốc gây mê!
Thuốc gây mê.
15 mg. Tiêm đi.
5, 10, 15.
Các con?
Mở cửa ra cho ta nào.
Là chim cánh cụt đầu đàn đấy. Chuẩn bị giấu đi nhé.
1, 2, 3.
Ta nói là mở cửa ra mà.
Ba đứa đang âm mưu gì vậy hả?
Bọn con đang chìm đắm trong nghệ thuật.
Rõ ràng thế mà.
Ôi! Được rồi, bữa trưa sẵn sàng rồi đấy.
Đi ăn thôi nào!
Mẹ sẽ không tin được đâu.
Cặp đôi giàu có đó vừa gọi điện đến. Năm phút sau họ sẽ ở đây.
Ôi chúa ơi! Nhưng chúng ta chưa chuẩn bị gì cả.
Được rồi, thế này nhé, mọi người hãy thông báo cho bọn trẻ biết đi.
Và bảo chúng chuẩn bị kĩ vào.
- Vậy còn Moe, Larry và Curly? - Con biết phải làm gì mà.
Cứ cho chúng vài thứ đồ chơi và đừng cho chúng ló mặt ra.
Bọn tôi đang nghĩ rằng...
Có lẽ lần này ta nên giấu mấy đứa trẻ kia đi....
Và biết đây, nhờ ơn Chúa, ta có thể...
Đó gọi là đánh tráo và giăng bẫy đấy.
Hoàn toàn không được!
Nghe này, dù ta rất muốn thấy 3 đứa nhóc đó được nhận nuôi.
Ta sợ là chúng vẫn chưa sẵn sàng.
Và ta không thể lại làm cho một đôi nữa sợ hãi mà bỏ đi đâu.
Thế đấy! Tôi nghỉ việc ở đây!
- Gì cơ? - Sống ở đây quá nguy hiểm.
Nhất là khi có 3 đứa nhóc kia sống ở đây.
Tôi cần một môi trường làm việc an toàn hơn.
Nhưng xơ định đi đâu?
Đừng lo cho tôi.
Tôi có người em họ làm việc trên tàu bắt cua ở Alaska.
Có một thủy thủ vừa rơi xuống và bị cá mập ăn thịt.
Em tôi sẽ cho tôi thay thế vị trí của người đó.
Xơ nghĩ họ có nhận thêm người nữa không?
Ok, đợi đã mọi người. Chờ một phút thôi.
Gọi bọn trẻ đến gặp tôi trong văn phòng đi.
Tôi mong các xơ không phiền vì chúng tôi đến sớm quá.
Chỉ là chúng tôi không thể đợi thêm ngày nào được nữa.
Ôi, chúng tôi hiểu mà bà Harter.
Đây quả là ngạc nhiên tuyệt vời.
Chúng tôi sẽ cho 2 người gặp 3 đứa trẻ rất đáng yêu.
3 à? Chúng tôi cứ nghĩ là phải có nhiều hơn thế chứ.
Không, không phải đâu. Chỉ có 3 đứa thôi ạ.
Các con, vào trong này đi. Ông bà Harter không có cả ngày đâu.
Xin chào.
Xin chào.
Dễ thương quá.
Phải. Thật đáng ghen tị...
Khi phải chọn 1 trong 3 đứa nhóc này làm con.
Dễ thôi ạ. Cháu sẽ là con của 2 người.
Dễ thương quá.
- Thật là dễ thương. Nó còn sống được bao lâu? - Hmm?
Nó đang điều trị ung thư, phải không?
Không, không, không. Nó khỏe như lừa vậy.
Và thông minh gần bằng nữa.
Lùi lại nào.
Hãy chọn cháu. Cháu là người gọt khoai tây và làm sữa trứng ngon nhất vùng.
Nếu cô chú chọn cháu, cháu sẽ cho 2 người chơi với chuột cưng của cháu, Nippy.
Cháu còn dạy nó làm trò đấy.
Ôi, bọn trẻ thích mấy thứ gặm nhấm mà.
Mẹ bề trên ơi, cho con xin 1 cốc sữa nhé?
Ôi, ai thế này?
Chào. Tên cháu là Teddy, và ngày nào đó, cháu sẽ có 1 con chó con.
Chúa ơi. Thằng bé đáng yêu quá.
Tôi tưởng các xơ nói ở đây chỉ có 3 đứa này thôi chứ.
Tôi có nói thế bao giờ đâu. Tôi nói là có khoảng 3 đứa.
Được rồi Teddy, vào đứng trong hàng đi nào.
Đi đi.
Bình tĩnh nào.
Đứng thẳng lên nào các con.
Ông bà Harter sẽ phải quyết định một việc rất hệ trọng đấy.
Phải, em cũng nghĩ thế. Đúng đấy.
Teddy, đây là ngày mà cháu sẽ không bao giờ quên được.
Vợ chú và chú đã quyết định rằng...
Gia đinh của bọn ta sẽ không thể gọi là hoàn thiện...
Cho tới khi cháu nói với Moe rằng nó sẽ về nhà với bọn ta.
Con nói sao hả? Con muốn trở thành một phần của chúng ta chứ?
Dĩ nhiên là có rồi!
Cám ơn. Chúng tôi rất vui.
Nếu các cậu có bao giờ tới chỗ tớ ở...
Để mua 1 con lừa...
Các cậu sẽ đến tìm tớ, phải không?
Dĩ nhiên rồi Moe.
Chúng tớ sẽ... cố giữ liên lạc.
À! Đừng có thế nữa mà.
Các cậu định làm gì vậy? Muốn dập tắt sự hào hứng của tớ à?
Không Moe. Đây là nước mắt vui mừng. Thật đấy.
Xin lỗi.
Các cậu có phiền không nếu tớ muốn lấy thứ gì đó làm vật kỷ niệm?
Cứ nói đi Moe.
Lại đây nào.
Cám ơn các cậu nhé.
Này Moe, con có biết hôm nay là ngày gì không?
Không ạ.
Hôm nay là ngày sinh của con đấy.
Thật à?
Đối với chúng ta thì là thế.
Vi hôm nay là ngày mà con bước vào cuộc sống của chúng ta.
Vậy, con muốn quà sinh nhật là gì nào?
Uh... không cần đâu ạ. Cái kẹo này cũng đã đủ lắm rồi.
Thôi nào.
Phải có thứ gì đó khiến cho con thấy sinh nhật này sẽ rất đáng nhớ chứ.
Cứ nói đi nào nhóc. Nói ra thứ con muốn đi chứ.
À, nếu bố đã nói thế thì...
Sao? Là gì thế?
Nó, à...
Nó muốn chúng ta quay lại và đón thêm 2 đứa bạn của nó.
Moe.
Nuôi 3 đứa trẻ cùng 1 lúc không phải việc dễ dàng đâu.
Bố không thấy việc đó có ý nghĩa như thế nào sao?
Bố sẽ không phải tốn nhiều tiền đâu.
Con sẽ chia sẻ mọi thứ cho họ.
Thậm chí, con sẽ chia cả phần ăn của con cho họ nữa.
Yeah, ta không biết nữa Moe...
Và bố cũng không phải lo về việc cho bọn họ đi học nữa.
Vi họ không có hứng thú gì với việc đọc hay tính toán đâu.
Họ chỉ thích nâng vật nặng và đào bới thôi.
Chà.
Hai người bạn đó rất quan trọng đối với con, phải không?
Họ là tất cả những gì con có.
Moe nói đúng đấy anh yêu.
Chúng ta không thể chia rẽ 3 đứa bọn chúng được.
Đúng vậy! Mẹ nói phải đấy!
Quên nó đi! Đó là ý tồi mà!
Con không muốn gì cả!
Bố! Mẹ!
Làm ơn!
Đừng đi mà!
Moe!
Moe, sao cậu lại quay về thế?
Uh...
Tớ...
Thôi nào, nói đi. Có chuyện gì vậy?
Bọn họ đáng ghét lắm.
Ngay khi bọn tớ bắt đầu đi, họ bắt đầu nói rằng...
Tớ phải ăn rau và làm việc vặt trong nhà.
Họ còn muốn tớ dọn hồ bơi và cắt cỏ sân tennis nữa.
Mỗi tuần đấy! Và, còn nữa...
Đó là cho những thứ ngu ngốc các cậu làm khi tớ đi.
Tớ đã bảo là cậu ấy sẽ biết mà.
Thôi nào. Ta đi đốt lửa thôi.
Đã 12h05 rồi và chẳng có việc gì xảy ra cả.
Đáng lẽ bọn ngốc đó phải sửa chuông từ tuần trước rồi chứ.
Hãy kiên nhẫn nào xơ Mary-Mengele, bọn chúng đã cố hết sức rồi mà.
Ít nhất bọn họ cũng đang làm gì ở trong đó đấy.
Phải, bọn họ đã ở trong đó cả sáng rồi.
Chà, tôi nghĩ tôi sẽ vào trong đó nói chuyện với bọn chúng.
Khi nào thì mấy thằng hề các người mới sửa....
Mình biết mà.
Động đất rồi!
Lấy thuyền xuống! Phụ nữ và trẻ em trước.
No comments yet. Be the first to leave one.