Le prime 200 righe.
PHIM BẢN GỐC NETFLIX
Có một vụ án mạng có thể liên quan đến băng đảng.
Khách sạn York.
Đã nghe rõ trung tâm. 10-4.
Khách sạn York, nhanh lên.
Cám ơn cưng.
Này Frank, làm phát miễn phí này?
Cám ơn.
- Thanh tra Crankovich. - Xin lỗi...
Mankovich. Frank. Frank Mankovich. Thanh tra.
Không để ai vào, đặc biệt là báo giới.
- Thanh tra Hankovich. - Thanh tra.
Này, chúng tôi thuộc đội điều tra. Thanh tra Frank Wankovich.
Thanh tra Claire Lady. Chuyện gì đã xảy ra?
Tôi đã kể hết cho các người rồi.
Kể lại cho tôi đi.
Tôi đang ở lễ tân và một gã đội mũ bảo hiểm đi vào
và hắn có súng giảm thanh.
Và?
Hắn chĩa súng vào ngài Ivanov
và hét gì đó bằng tiếng Nga, chắc vậy.
Rồi bắn ông ấy.
- Hắn trông thế nào? - Bonneville.
Chánh thanh tra.
Hi vọng tôi không làm phiền.
Không.
Claire Maddox, Perry, giám đốc án mạng.
- Chào. - Đi khỏi đây.
Cả hai người.
Ngay bây giờ. Không tôi sẽ bắt cả hai.
Anh không phải thanh tra?
Không.
Tôi tên là Frank thật.
Không phải nói dối hết. Ta đã vui chứ nhỉ?
- Thanh tra, phát biểu gì đi. - Được rồi, cho họ vào.
- Anh làm gì thế? - Anh ta bảo cho họ vào.
Không cho ai vào hết.
Anh phải đi rồi.
- Kết nối với trung tâm. - Xong.
- Này. - Anh có chuyện gì không Frank?
Chiến tranh băng đảng Nga.
Được rồi, làm thôi.
Chờ, và...lên sóng.
Vào lúc 8h45, Sergei Ivanov, còn gọi là Ba Ngón,
Mafia Nga, rời khách sạn York.
Gã ăn sáng bằng trứng, bánh mỳ, và cafe đen.
Bữa sáng cuối cùng.
Lối sống xa hoa và phiêu lưu của Sergei Ivanov,
ăn chơi ở các hộp đêm Manhattan và New Jersey...
Hai phút trong khách sạn và đã có câu chuyện.
Quả là nghệ sĩ đích thực.
Hắn rất giỏi.
...một cuộc chiến chỉ vừa bắt đầu.
Đây là Frank Bonneville, Tin tức 365.
Thật tuyệt đấy.
- Anh cần giúp gì không? - Không, một phút thôi.
"Cưng"
Ai vậy, bạn gái anh hả?
Tôi lấy vợ rồi.
Thế đấy là vợ hả?
- Ừ. - Anh là dân chơi.
Phải không nhỉ Finch?
- Có đào khắp nơi? - Không.
GẤP ĐÔI THÔNG TIN
- Anh ổn chứ? - Ừ, ổn.
Cafe không?
Ừ, một cốc latte sữa tách béo nhé.
- Ăn kiêng à? - Ừ.
Tôi bị béo, tỉ lệ mỡ 25%.
Thế là tệ à?
Ừ, tệ.
- Được rồi. - Gặp lại sau.
Anh ấy đây rồi.
Nhìn cậu kìa.
Luôn là phóng viên đầu tiên có được câu chuyện.
Tất cả phóng viên khác đều không được vào.
Không, đợi đã.
Cái gì đây?
"Giả mạo cảnh sát.
Làm hư hại hiện trường vụ án."
- Tôi được việc mà. - Không được thế.
Cậu giỏi nhất chỉ là thằng ăn hại ở đài địa phương.
Thằng ăn hại nát rượu.
- Muốn tôi không làm được gì? - Hơn là phạm pháp?
Sao cậu phải phạm pháp?
Có nhiều tin 'sạch' mà.
Nếu không có tin, bịa chuyện đi.
Tôi bịa chuyện là thanh tra còn gì
Một vụ thế này nữa và cậu bị sa thải. Quyết định từ cấp trên.
Họ đã chịu đủ rồi.
Cậu là tên kiêu ngạo, ích kỷ sống sót được
là nhờ mọi người nghĩ cậu nổi tiếng.
Tôi không đuổi cậu được vì tôi ghét cậu, nhưng sẽ được nếu cậu phạm pháp
hoặc cậu phá quy tắc.
Thậm chí chỉ cần tôi biết cậu dùng toilet của người tàn tật.
- Thật nực cười. - Đúng.
Thằng nhãi con, cứ thử xem.
Có người nổi tiếng chứ?
Có cô gái quen Al Roker.
- Anh ấy ở đây hả? - Không, có thể cô ấy có.
Này, Sacha. Đây là vợ tôi.
- Chào. - Xin chào.
- Có nhiều người chưa? - Anh là đầu tiên.
- Phải có chứ. - Đúng.
Đến sớm nhìn nhân viên chuẩn bị cho sự kiện lớn thế này cũng hay.
Gặp lại sau nhé. Được rồi vào thôi.
- Chào. - Chào.
Chào.
- Bóng bay. - Bên ngoài vẫn nắng.
Gần tháng Bảy rồi mà.
- Trời không tối đến 9 giờ. - Tưởng tượng ra ngoài bóng tối.
- Anh đến đầu tiên. - Anh ấy không thích muộn.
- Sâm panh nhé? - Được.
Của anh đây.
Em nghĩ sao về sự kiện của đài truyền thanh của anh?
Nếu nó là của anh thì mới nói.
À, anh là kĩ sư trưởng bộ phận âm thanh.
Mà phát thanh thì chỉ có âm thanh, nên anh kiểu như kĩ sư trưởng.
Tại đài phát thanh lớn nhất. Ở địa phương.
Em chỉ không muốn anh vẫn làm khi đã 50.
- Ý em là sao? - Phát thanh ý.
- Radio... - Anh yêu nó.
Không thú vị lắm.
- Em đùa hả? - Không, nhưng anh thử nói xem.
Có cái gì thú vị đã xảy ra không?
- Tốt thôi. - Tốt thôi.
- Em quyết xem. - Được.
Chương trình bọn anh lọt tốp 50 iTunes.
Hoặc Jamie Oliver đến nói chuyện với Stig Arnold về bọn nhóc béo phì?
- Anh ấy sẽ đến chứ? - Stig chưa bao giờ lỡ tiệc.
Ý em là Jamie Oliver.
Ai biết.
- Vậy là không? - Chắc chắn không.
Em gặp Stig.
Em sẽ không muốn gặp Jamie Oliver sau khi em gặp Stig.
Xin lỗi.
Anh chưa từng muốn làm gì đặc biệt à?
- Finch. - Chào.
Đây là Geoffrey Mallard,
sếp đài phát thanh.
- Đây là vợ tôi, Eleanor. - Rât vui gặp mặt.
Mấy đứa điên bắt gia đình anh ta làm con tin.
Hắn có vũ khí. Tôi cần cậu và Claire đưa tin.
- Giờ hả? - Ừ. Cậu là gã duy nhất ở đây.
- Claire đâu? - Đang đến. Rất vui gặp cô.
Được rồi, anh xin lỗi em yêu.
Anh không được bỏ em ở đây. Em không quen ai,
- Lão nói anh là người duy nhất làm được. - Anh là người duy nhất ở đây.
Lão không có ý anh là người duy nhất ở đây. Ý là chỉ anh mới làm được.
- Gã kia có làm được đâu. - Anh không biết.
- Nhìn hắn kìa. - Anh không được đi. Thôi mà.
Không. Thôi bỏ đi. Em về đây.
Thôi, đừng mà.
Đợi anh ở đây, cứ vui vẻ rồi anh quay lại và chúng ta sẽ...
- Anh sẽ đi hàng giờ. - Không.
Trong những lúc thế này, cảnh sát sẽ lừa tay súng ra cửa sổ
và bắn vào môi trên để phá hủy cuống não,
nên sẽ không có...phản xạ.
- Chào. - Có thấy Mallard?
Ừ.
Đây là Claire Maddox. Eleanor vợ tôi.
- Rất vui gặp chị. - Ừ.
- Ta đi thôi. - Ừ.
- Gặp anh ở hành lang. - Ok.
Ai đây? Tony à? Nhìn gã này.
- Dù sao... - Chào.
- Anh phải đi đây. - Được rồi.
Thật?
- Sao cũng được. - Em sẽ ổn chứ?
- Anh sẽ gặp em sớm. - Ok. Đi đi nếu anh muốn.
- Này Frank. - Chào.
- Chào. - Chào.
Anh có thấy Frank đến, và hành động như thể anh ta là James Bond?
Ừ, anh ta ngầu thật. Chả quan tâm đến gì hết.
- Thế mà ngầu? - Chào.
Chào.
Tôi không biêt, tôi chỉ...
chỉ là...
Tôi nghĩ thỉnh thoảng thế cũng ngầu, phải không?
Tôi quan tâm mọi thứ, và tôi cố hết sức,
nhưng chả có gì xảy ra cả.
Vì tôi nhàm chán.
- Sao anh nói thế? - Đúng thế mà.
Tôi chả bao giờ làm gì đặc biệt. Vì thế tôi chơi điện tử.
Vì chúng thú vị hơn đời tôi.
- Trò Rebel Coup? - Ừ, cô chơi không?
- Tôi đang cai game. - Ừ tôi cũng thế.
- Chết này thằng ngu. - Hay đấy.
Tôi thích việc anh làm.
- Sâm panh nhé? - Cám ơn. Cạn ly.
Anh là Frank Bonneville?
- Chắc thế. - Tôi nghe anh hàng ngày.
- Thật à? - Tôi không bỏ lỡ.
- Cám ơn. - Không có gì.
Cô đi một mình?
- Ừ. - Tôi cũng thế.
Cuộc đời phát thanh cô đơn lắm.
- Kể tôi đi. - Chẳng hào nhoáng gì.
Đúng thế, tôi biết mà. Tôi cũng vừa nói với...tôi.
Để tôi đoán...cô làm PR.
No comments yet. Be the first to leave one.