Le prime 162 righe.
LOẠT PHIM HOẠT HÌNH CỦA NETFLIX
Kiếm của ta, tính mạng của ta,
là dành cho Rồng.
CHƯƠNG 1 KHÔNG GÌ LẠI KHÔNG GÌ
Nguyện cầu ánh trăng thần Mene.
Tập trung tất cả lại.
Không!
Không!
Quá nhợt nhạt, mong manh.
Như đóa hoa này.
Hoa sen của ta.
Không còn là hoa sen của nàng nữa.
Cũng như nàng không còn được tôn thờ.
Tất cả những gì nuôi dưỡng nàng chính là tia sáng thần thánh
mà nàng chưa từng thật sự sở hữu.
Chàng thật thông minh.
Chàng rất hiểu ta.
Chàng đưa ta đến đây thật dễ dàng.
Giờ ta thấy rồi.
Nhưng ta còn thấy một thứ khác.
Terrorblade.
Một kẻ không chỉ yêu cầu
một con quỷ ám sát nữ thần ngay trong đền của mình.
Kẻ đó lập giao kèo.
Chàng mang gánh nặng của giao kèo đó.
Chàng lo có chuyện sẽ xảy ra
nếu không hoàn thành giao ước của mình.
Giao kèo với quỷ quả thật không thể xem nhẹ.
Vậy ta muốn cho chàng một giao kèo.
Hãy tha thứ cho nhau.
Hồi sinh ta.
Hãy để ta đối phó với Terrorblade ở đỉnh cao quyền năng của ta.
Chẳng vì ta, hay vì chàng.
Mà vì con bé.
Filomena.
Filomena đã phát hiện ra những bông hoa này.
Một loài lai, chỉ có ở thung lũng này.
Ta lấy tên con bé đặt cho chúng.
Ta sẽ cho chúng sức mạnh của nàng.
Con bé sẽ sống.
Còn nàng sẽ chết và chìm vào quên lãng.
Cánh phải!
Mất hai kỵ binh.
Nhiều người bị thương. Lại không có thuốc thang để chữa trị.
Ta chỉ có chừng đấy.
Ít miệng ăn hơn thôi.
Đứng dậy đi, lũ súc sinh!
Trời vẫn còn sáng,
và còn phải vượt qua cả trăm cánh rừng nữa.
Ta hiểu rồi.
Có lẽ chúng ta nên chờ.
Tốn vài giờ không hại gì, nghỉ ngơi sẽ có ích.
Nơi này có vẻ an toàn.
Với lại, vết thương của cô lại hở ra rồi.
Hở nữa cũng chẳng sao.
Phải chấp nhận thôi.
Cậu về nhà rồi. Cậu đã an toàn.
Nhưng tình hình sẽ tệ hơn rồi mới đến lúc khởi sắc.
Thả tôi ra đi.
Trước đây tôi không biết.
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, hay tại sao cả.
Cậu la lối như thế cả chặng đường đến đây.
Chẳng thay đổi được gì đâu.
Trưởng Kỵ Sĩ đang đến.
Giao nhiệm vụ này cho ông đấy.
Trưởng Kỵ Sĩ. Tạ ơn thần linh.
Ta đã nghe nhiều câu chuyện về khả năng của cậu.
Kaden gọi nó là lời nguyền.
Còn hơn thế nữa.
Có một con quỷ, thưa Trưởng Kỵ Sĩ.
Tên hắn là Terrorblade.
Hắn đang giết các rồng non, cướp đi linh hồn của chúng…
Ta đã cướp linh hồn rồng từ khi còn nhỏ.
Trẻ hơn cậu lúc cậu hoàn thành Lễ Vượt Qua.
Cậu vốn là đứa sáng dạ.
Rất tài năng, rất quyết đoán.
Chúng ta cần bảo vệ lũ rồng.
Chúng ta phải sát cánh với chúng!
Ta chưa bao giờ tự tay giết rồng.
Chưa từng rèn Blade Bond.
Thương tích khiến chuyện đó bất khả thi.
Nhưng ta rất khôn ngoan.
Ta biết bí quyết của đám thợ rèn.
"Bị nguyền rủa", Kaden nói thế.
Nếu được là kẻ bị nguyền rủa như cậu, ta sẵn lòng đánh đổi tất cả.
Cố lên nhóc!
Vảy sáng làm nổi từng vết bẩn.
Hồi ta còn là cận vệ,
được đánh bóng giày cho Trưởng Kỵ Sĩ là cả một vinh dự.
Nhiều đêm, lúc ta đi ngủ,
bàn tay ta đông cứng lại vì nắm chặt lấy miếng giẻ.
Người ta cong lại như một con gấu địa ngục đang đi ị.
Kaden.
Quên hết phép tắc rồi à?
Thứ lỗi cho tôi, Sư phụ Ritterfau.
Cũng chả trách.
Hai mươi năm rồi nhỉ?
Ít khi ở đây, chỉ khi chở xác về và lấy vũ khí thì mới thấy mặt.
Hai mươi năm rồi.
Hai mươi hai.
Săn Slyrak.
Chừng đó thời gian chỉ để mang về người của mình.
Dưới mắt cá chân kìa, chết tiệt!
Anh chắc đã tạo nên tên tuổi cho mình
trong khi bọn ta làm việc cần phải làm.
Chúng ta là anh em. Một đơn vị.
Không ai quan trọng hơn ai cả.
Như thằng nhóc này chẳng hạn.
- Được ở trong đội là vinh hạnh của tôi. - Ai cho ngươi nói.
Hai mươi hai năm đấy, Kaden.
Đúng là phí hoài.
Giày tôi vấy máu.
Tôi chưa từng đánh bóng lần nào. Cũng chẳng để tâm.
Đã là như vậy suốt 22 năm rồi, thưa Sư phụ Ritterfau.
E là đâm xuyên qua xương sẽ rất đau đớn.
Nhưng cần phải làm vậy.
Ông đã bảo sẽ không làm cậu ta tổn thương mà.
Tổn thương và đau đớn là anh em, nhưng chúng sống xa nhau.
Điều ông đang thử, ta đã thử rồi. Không có tác dụng đâu.
Đã thế còn tệ hơn.
Ta đã bội tín với cậu ấy. Ta sẽ không để việc đó tái diễn.
Hãy nhớ, Davi, rằng cậu được yêu thương.
Kaden. Chúng đâu chỉ là cầm thú.
Ta cũng thế. Chăm sóc vết thương trước.
Tìm ta ở Đại Sảnh khi xong việc.
Marcy.
Đó là một dấu hiệu.
Bia mộ.
Ta dựng trại ở đây.
Thần linh cũng có kẻ xấu xa bệnh hoạn.
Cô nên qua thờ phụng cùng họ.
Long mạch đứt đoạn, nhân tài ra đi, Selemene mất tăm.
Khi tôi nhìn lên mặt trăng, tôi chỉ thấy bầu trời trống rỗng.
Nghi lễ cũng vô ích thôi.
Hoặc có thể là ngược lại.
Hội Hắc Nguyệt biết Selemene đã chết, nhưng họ vẫn tin bà ấy.
Việc đó đâu vô ích.
Đó chính là hy vọng. Là niềm tin.
Niềm tin.
Selemene có niềm tin vào Invoker.
Ông ta phản bội niềm tin đó.
Nhưng không có nghĩa niềm tin bà ấy trao cho ông ta là sai.
Selemene không trao gì cả.
Tôi chưa từng hỏi bà ấy.
Chưa từng xin ý kiến của bà.
Tôi nhận hoa sen vì tôi muốn về nhà,
tôi sợ chủ nhân sẽ từ chối.
Tôi không có chút niềm tin nào cả.
Còn nghĩ tôi nên làm giống họ không?
Tôi tưởng biết đâu cô sẽ muốn thế.
Mấy cái này làm bằng gì vậy?
Bằng thứ mà cô không phá vỡ nổi.
Cô nghĩ cái quái gì mà theo tôi đến đây thế?
Tôi phải giúp anh. Anh là người của tôi mà.
Tôi tưởng người của cô về Coedwig rồi.
Họ đâu có cần tôi. Anh thì có.
Tôi chẳng nhớ gì cả. Chỉ có sương mù.
Tôi lao vào trận chiến. Nó rất thảm khốc.
Mirana. Cô ấy… cô ấy ổn chứ?
Cô ấy đã thoát khỏi nguy hiểm.
Sau đó thì tôi không biết nữa.
Ước gì tôi biết. Ước gì tôi nói được.
No comments yet. Be the first to leave one.