The Talented Mr. Ripley

The Talented Mr. Ripley

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

The Talented Mr Ripley 1999 1080p BluRay DTS x264-FANDANGO
The Talented Mr Ripley 1999 720p BluRay x264-EbP
Un commento di v0danh
Bản của sangeras, fix '1' và chữ Hoa. Đã test chuẩn bản 1080p FANDANGO và 720p EbP - http://phim.ROCKs

Tag

BluRay
x264
1080
TS
720p
720
Pubblicato il: 2016-07-23
Download: 106
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Từ trong tiếng lặng

Trong màn đêm thâu

Vang xa vời vợi

Lời ru

Tâm hồn, con đang rũ bỏ tâm hồn mình.

Trái tim con không còn lành lặn,

Bởi tình yêu

Bởi tình yêu.

Vì tình yêu đã đi rồi.

Bị bỏ rơi trong đêm tối.

Hằn sâu trong tâm trí

Sự ân hận.

Của kẻ phản bội.

GÃ RIPLEY TÀI BA Sangeras - Subteam Vnbits

Nếu tôi có thể quay lại.

Nếu tôi có thể xóa bỏ mọi thứ,

được bắt đầu bởi chính mình.

Bắt đầu từ việc mượn một bộ vét.

Ôi thiên đường mỏng manh

Với niềm vui trong sáng

Khi yêu

Khi được yêu

Bài hát ru ngân lên,

rồi chìm vào im lặng.

- Frances, thật là thú vị. - Tôi rất vui mừng. Xin cảm ơn.

Xin chúc mừng.

Thật tuyệt diệu. Quá là thú vị.

Herbert Greenleaf. Vợ tôi, Emily.

Cám ơn ông. Tom Ripley.

- Anh có khỏe không? - Anh từng ở Princeton thì phải.

Rất có thể anh quen con trai chúng tôi. Dick. Dickie Greenleaf.

Tôi không thể không nhận ra cái áo vét của anh được.

Vâng.

Khóa 56.

Dickie dạo này khỏe không?

Chúng tôi rất vui khi được gặp ông bà.

Tôi hi vọng các bạn sẽ ra ngoài và đến thăm chúng tôi.

- Cảm ơn lòng tốt của bà. - Cả hai người.

- Herbert? - Đúng vậy, anh cũng hi vọng điều đó.

Tất nhiên, quan niệm của Dickie là âm nhạc chỉ có jazz.

- Ồ vâng. - Nó có một cái kèn sax.

Với lỗ tai tôi, jazz toàn là tiếng ồn.

Tiếng ồn kiểu sấc láo.

- Rất vui khi gặp hai người. - Cả anh nữa.

- Chào ngài. - Chúng tôi sẽ gặp anh tại xưởng tàu.

- Tôi hi vọng vậy. - Tuyệt.

Tôi phải chạy đây ! Tôi muộn quá rồi !

- Anh chơi tuyệt lắm! - Cô hát cũng hay tuyệt.

Họ là đôi uyên ương phải không ?

Phải. Đặc biệt với thanh niên.

- Cảm ơn vì cho mượn áo vét. - Cảm ơn vì lấp chỗ trống cho tôi.

Để ý cái cổ tay nhé. Tạm biệt, Fran.

Tin tôi đi. Mua của IBM đi, trước khi nó tách cổ phiếu.

Ông sẽ đặt mình vào sự may rủi đấy.

Ông nghĩ thế sao ?

Tôi xin lỗi.

Xin lỗi nhé.

Anh hẳn từng nghe Dickie từng sống ở Ý.

Vùng Mongibello. Phía nam Naples.

Hầu như tôi chẳng biết gì về nơi ấy.

- Xin chào ngài. - Frank.

Marge, con bé của nó,

hình như đang viết sách sếch gì đó.

Chúa mới biết được nó đang làm gì.

Dựa theo báo cáo chi tiêu, chúng dành cả ngày chơi ở bờ biển hoặc ở du thuyền.

Đó là tài năng của con tôi đó, tiêu tiền của bố mẹ.

Anh có từng nghĩ đến việc đi đến Ý không, Tom ?

Để thuyết phục con trai tôi trở về nhà không?

Tôi sẽ trả cho anh...

1000 đô.

Vâng, tôi từng rất muốn đến châu Âu, nhưng thưa ngài...

Tốt. Giờ thì anh đã có lí do để đi rồi.

Bá tước Basie.

Công tước Ellington ? Mình không biết.

Mình không biết.

Mình không biết.

Dizzy Gillespie.

Ngày Valentine vui vẻ của tôi.

Ngày Valentine vui vẻ của tôi.

Ngày Valentine ngọt ngào, vui vẻ của tôi.

Mình không biết đấy là tiếng đàn ông hay đàn bà nữa.

Charlie Parker ?

Charlie Parker. Mình biết. Nghệ danh là Bird.

Đúng rồi.

- Đây. Tôi cầm cho. - Cảm ơn.

1000 đô hẳn sẽ có ích một lúc nào đó.

- Vâng. - Tôi sẽ nhận cho.

- Cảm ơn. - Thưa ngài, ngài sắp có chuyến đi dài đấy.

Ngài Greenleaf là bạn thân thiết với người vùng Cunard..

Tôi bảo này, nếu nói ra cái tên Greenleaf, sẽ mở được nhiều cánh cửa đấy.

- Anh biết nói tiếng Anh chứ ? - Xin hỏi tên anh là gì ?

- Ripley. - Theo tôi. Đừng sợ.

- Chỗ này, ngài Ripley. - Được rồi.

Đằng kia. Cái đó.

- Cái này. - Khoan đã, thế này thôi à. Đếm lại đi.

Xin hãy để ý. Mỗi một va-li thôi hả Ripley ?

- Đúng vậy. - Xin hãy để ý.

- Bí mật của anh là gì? - Xin lỗi?

Không, chỉ là... Anh là người Mỹ phải không?

Không, chỉ là...

Tôi có quá nhiều hành lý, còn của anh rất đơn giản gọn gàng.

Thật là bẽ mặt, chắc anh biết.

Nhân tiện tên tôi là Meredith,

- Xin chào, tôi là Dickie. - Meredith Randall.

- Vâng, Dickie Greenleaf. - Xin chào

Anh không phải thuộc dòng họ Greenleaf kinh doanh tàu biển.

Tôi đang cố thế đây.

Cố để nhảy ra khỏi những con tàu.

Vậy người ta đã để hành lý của anh ở nhầm chỗ à?

Chỉ là, anh vừa đứng ở khu chữ cái "R".

Tôi nghĩ là tôi đã thấy anh ở đó.

Bố tôi muốn tôi quay về New York.

Ông ấy đóng thuyền. Còn tôi thích lái nó hơn.

Vì vậy tôi đi đó đây bằng họ của mẹ.

- Tên đó là... - Emily.

Tôi đùa ấy mà.

Anh biết không, điều vui không kém là...

Tôi cũng không phải họ Randall.

Họ của tôi là Logue.

- Giống tên của... - Dòng họ Logue kinh doanh dệt may.

Đang cố để giũ bỏ hết những bộ váy.

- Tôi đi bằng họ của mẹ tôi. - Randall.

Đúng vậy.

Vậy là đến Rome rồi.

- Chúng ta là cộng sự trong việc cải trang đấy. - Tạm biêt.

“Vị hôn thê có một khuôn mặt. “

Là Bird.

“Đây là khuôn mặt mình. “

Em đoán là anh chưa đọc chương mới viết của em.

Anh sẽ đọc mà, Marge. Anh hứa đấy

Tại trời quá nóng thôi.

Nếu em làm bữa tối chỗ em tối nay. có lẽ anh sẽ đọc sau bữa tối.

Dickie Greenleaf?

- Ai vậy? - Là Tom. Tom Ripley.

Tom Ripley ?

- Chúng ta từng học chung ở Princeton. - Đúng vậy.

Chúng ta có quen biết nhau không nhỉ?

Xin chào. Tôi quen biết anh, vì vậy...

tôi đoán có lẽ anh cũng quen biết tôi.

Princeton giống như một màn sương.

Nước Mỹ giống như một màn sương.

Đây là Marge Sherwood. Tom-- Xin lỗi, là gì cơ?

- Ripley. - Anh khỏe không ?

Cô khỏe không, Marge ?

- Anh đang làm gì ở Mongi vậy? - Không làm gì.

Không làm gì cả.

Chỉ là đi ngang qua.

- Đi ngang qua? - Vâng.

Anh trông trắng thật.

Em từng thấy gã trắng trẻo nào chưa, Marge ?

Thực tế là xám xịt.

Chỉ là do chất nền thôi.

- Anh nói lại đi ? - Anh biết đấy, kem nền ấy mà.

Hài hước thật.

Margie thích thế vì cô ấy cũng rất trắng.

Đúng vậy, và anh chẳng hài hước tẹo nào.

Anh nên đến và dùng bữa trưa cùng chúng tôi trước khi đi.

- Phải không, Dickie ? - Tất nhiên, lúc nào cũng được.

Đúng là tình cờ.

Anh không nhớ ra anh ta.

Tếu thật.

Silvana ! Này em !

Anh đã tìm xem suốt.

Em đã trốn ở đâu vậy?

Hôm nay anh mới tìm em. Anh đi hưởng thụ ở đâu cả tuần vậy ?

Em lúc nào cũng công việc. Thôi nào. Lên đi.

Cùng một con bé người Mỹ phải không?

- Ôm anh chặt vào. - Em ghét anh.

- Hả ? - Em ghét anh!

Đột nhiên anh lại quên mất em ở chỗ nào à?

Anh biết. Anh đến muộn. Anh đáng ghét lắm.

- 4 giờ rồi đấy. - Anh vừa ngủ dậy.

Anh xin lỗi.

- Anh vừa ngủ dậy cơ đấy. - Fausto và anh lái thuyền ra biển.

Bọn anh câu cá đến tận chiều, và chẳng câu được con nào.

Phải rồi, chúng em thì đã ăn hết sạch mà không có anh.

- Chúng em sao ? - Vâng.

- Tom Ripley đang ở đây. - Ai cơ ?

- Tom. - Chào anh.

- Chào anh. - Anh sao vậy? Tưởng anh biến mất rồi nữa.

- Mọi người vừa ra ngoài tiệc tùng à? - Không.

- Không, vẫn ở đây thôi - Tom đã kể cho em về chuyến đi của anh ấy.

Anh ta làm em cười suýt chảy máu mũi.

- Hay lắm à ? - Anh im đi.

Anh xin lỗi mà.

Anh thật đáng khinh. Nhưng anh yêu em mà.

- Em có yêu anh không nào? - Tôi đang để ý đấy.

Anh pha cho tôi một cốc martini được không?

- Được thôi. - Để em làm cho

Tôi sẽ làm một ly martini ngon khó tin.

Ai chả có tài năng của mình. Của anh là gì?

Giả mạo chữ ký,

nói dối, đóng giả bất kỳ ai.

Ba cơ à. Người ta không nên có nhiều hơn một tài năng.

Được rồi, thử đóng giả ai đó xem nào.

- Bây giờ luôn ? - Ừ.

Tài năng duy nhất của con tôi là...

tiêu tiền của bố mẹ.

- Cái gì ? - À, tôi thích lái tàu.

Tin tôi đi, tôi thích lái tàu.

More Vietnamese subtitles for The Talented Mr. Ripley

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left