Le prime 200 righe.
Tập sáu
Bác là Niels Thormod, một nhà tâm lý học.
- Cho bác biết tên các cháu nhé? - Bọn tôi muốn gặp Henrik.
Bọn cháu thấy mặt hắn, đã trộm di động của hắn. Kẻ sát nhân ấy.
- Xin anh về đi. - Cô nghĩ mình trốn được thật à?
Mày để gia đình tao yên, rõ chưa?
Chúng ta đi đón mẹ con thôi.
Ta cần đổi hướng điều tra.
Việc giết con ngựa là nhắm vào Vibeke.
Cái chết của Leonora là nhằm vào William.
Các ông phải tìm cho ra thằng khốn đã giết Leonora.
Nạn nhân không phải họ. Người gần gũi nhất với họ mới phải chịu đau khổ.
Những người này nhất định có điểm chung.
- Có phải là đứa bé? - Tôi bỏ thai rồi.
Henrik! Tôi nghĩ mình đã yêu anh.
Cô không yêu tôi, vì cô không có khả năng yêu. Hãy về đi.
Lillian! Tôi nghĩ đã tìm thấy mối liên hệ.
Đó là Tommy. Tất cả là về Tommy.
Bốn năm trước
Tommy.
Chào anh.
- Có biến rồi. - Gì?
Có điếu thuốc không?
Thế làm sao?
KG đã xông vào địa bàn của William. Chiều nay bọn tôi sẽ qua đó.
- Để làm gì? - Bắt chúng rời đi.
Lúc nào gặp?
Hai bên gặp nhau ở sào huyệt của chúng lúc bốn giờ chiều.
- Các anh bắt chúng rời đi kiểu gì? - Chịu, chỉ biết William đang giận lắm.
- William có đến không? - Tôi không dám hỏi, nhưng chắc là có.
Được rồi. Tôi sẽ báo với Lillian.
- Anh sẽ đến chứ? - Ừ, tôi sẽ xử lý mà.
Anh phải đến đấy. Tôi cần thoát khỏi đây.
Tommy, anh sẽ được miễn tội.
Tôi sẽ lo liệu.
Vậy được.
KG đang hướng đến địa bàn của William. Có thể đánh nhau to.
Cũng có thể không. Có khi là hẹn công việc. Hai người đàn ông bàn chuyện.
- Tommy không nghĩ vậy đâu. - Hắn đâu có chắc.
Cả việc William có đến hay không nữa.
Nếu ta xuất hiện, có thể chúng sẽ nghi ngờ ta có tay trong.
- Ta sẽ chờ. - Tommy đang mong ta đến.
Lý do không thỏa đáng. Chúng ta phải nắm chắc 100% kết quả trong tay.
Không thì công sức nhiều tháng đổ sông đổ biển.
- Henrik đã cam đoan rằng ta sẽ tới. - Vậy anh ấy sẽ phải thất hứa.
Chúng ta sẽ án binh bất động.
Được.
Chào em yêu.
- Tổ chức tiệc à? - Anh đã đi đâu?
- Anh không thể nói mà. - Không thể hay không muốn?
Thì anh cũng đâu có nhà.
- Lúc nào anh cũng nhớ em. - Ừ, phải rồi.
- Để cùng đống kia đi. - Quà tặng em mà.
- Anh chỉ đang nịnh nọt thôi. - Chuẩn. Có hiệu quả không?
Anh đã thấy nó và nghĩ chắc em thích lắm.
Anh muốn chúc mừng Brian luôn. Hai bố con sẽ ra ngoài, khỏi làm phiền em.
- Anh ở lại giúp cũng tốt. - Thôi.
Nhiều quà quá làm anh không thể kiểm soát đôi tay mình đây này.
- Thôi nào... - Con nó đâu?
Ở trong phòng.
Brian! Bố đến này!
Chào bố.
Chào cậu bé của bố!
Chúc mừng sinh nhật! Lấy áo khoác đi, chúng ta sẽ ra ngoài.
Khi 17 tuổi, bố muốn một chiếc mô tô nhưng ông già chỉ cho xích khóa.
Ông ấy nghĩ như thế là quá tốt rồi.
Chiều nay bà nội qua đấy ạ. Bố sẽ đến dự chứ?
Thôi, bố còn có việc. Con gửi lời chào giùm bố.
- Chúc mừng sinh nhật. - Cám ơn.
Chúng ta sẽ đến Manchester để xem một trận trên sân nhà, sân Old Trafford.
Sao? Thật ư?
- Thôi ạ. - Ê ê, con 17 tuổi rồi đó.
Chỉ là điếu cần thôi.
Đừng nói gì với mẹ đấy.
Bố biết dạo này xảy ra đủ thứ chuyện.
Nhưng từ giờ sẽ khá hơn.
- Bố làm việc gì vậy? - Con không cần bận tâm đâu.
- Có nguy hiểm không ạ? - Không đâu.
Không nguy hiểm. Nó sẽ chấm dứt hôm nay.
Moyo!
Chào anh bạn.
Sinh nhật không tệ, đúng không?
Anh ở chỗ quái nào thế? Nơi này sắp loạn rồi!
Chuyện gì thế?
Bắn!
Ê, bình tĩnh nào...
Henrik!
Tại sao anh không tới? Anh đã bảo sẽ tới mà!
- Bọn họ muốn đợi. Tôi không thể làm gì hơn. - Chúng đến rồi đó thôi!
Tôi đã cố rồi. Cấp trên muốn có thêm thông tin.
- Tôi đành bó tay. - Nhiều người đã chết.
Bọn tôi đã bắn... những tên chạy ra.
- Bao nhiêu người? - Rất nhiều. Máu chảy khắp nơi.
Chết tiệt.
Chỉ đến đây thôi. Giờ tôi sẽ rút.
Được rồi, Tommy, anh phải bám trụ lại.
Chúng ta cần bắt tại trận William và những kẻ đầu sỏ.
- Anh sẽ có tiền, có danh tính mới. - Kệ mẹ anh.
- Chúng tôi sẽ chu cấp cho anh. - Con mẹ anh.
Giờ bọn tôi chỉ biết đợi chúng trả đũa.
Tôi đã bảo họ tôi không thể tiếp tục, nhưng họ không nghe.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh từ bỏ?
Mọi thỏa thuận sẽ chấm dứt. Không được bảo vệ. Tôi sẽ vô tù.
Sao tôi làm tiếp được. Ông không thể bảo họ là tôi bị bất ổn tâm lý à?
Rằng tôi không thể tiếp tục nếu bị bệnh.
Tôi hiểu anh đang lo sợ và không muốn tiếp tục. Tôi hiểu anh cảm thấy áy náy.
Nhưng tôi không thể nói anh không làm nổi.
Tôi có thể kê cho anh thuốc an thần.
Có phải ông sợ cảnh sát không trả thù lao cho ông?
Không phải. Tôi đâu thể đưa ra chẩn đoán sai cho anh.
- Tôi tưởng ông muốn giúp tôi. - Vâng, tôi đang cố đây.
Cố con khỉ! Thằng đần chết tiệt!
Tommy.
Anh là Tommy?
- Anh là Richard? - Chính tôi.
- Anh muốn nói chuyện gì à? - Ừ, tôi có tin tức cho anh đây.
- Để tôi bật lên đã. - Cũng được.
Sáu người chết trong cuộc chiến băng đảng. Cảnh sát được báo tin, nhưng không hành động.
Khốn nạn thật!
- Anh có thể làm gì không? - Làm gì đây?
Đâu phải em đưa ra quyết định chờ đợi.
- Anh nghĩ điều đó có gì khác à? - Phải khác chứ.
Bà đã xem báo chưa? Ta cần bảo vệ Tommy. Chúng sẽ giết anh ấy.
Bài báo không tiết lộ danh tính Tommy, chỉ có ta biết.
Nó ghi, "Người đưa tin bẻ đầu lọc thuốc lá trong tâm trạng lo lắng..."
Tommy luôn bỏ đầu lọc.
Thôi được, ta sẽ bắt giữ anh ấy. Anh đến đó đi, tôi sẽ gọi hỗ trợ.
- Moyo xin nghe. - Là tớ đây.
- William muốn gặp mặt. Tớ cần cậu giúp. - Được chứ, việc gì?
Cậu biết trang trại đó không?
Có một điểm dừng xe buýt ở cuối con đường chếch sang bên trái.
- Ừ. - Qua đó và đợi tớ trên xe.
Có thể tớ phải nhanh chóng rời đi.
Chết tiệt, Tommy, có chuyện gì vậy?
Cứ đợi ở đó đi. Nếu không cần tớ sẽ gọi. 15 phút nữa tới kịp không?
Được rồi.
Tớ phải đi đây.
Cám ơn Moyo.
Trông được đấy.
Làm rất đẹp.
- Mấy người kia đâu? - Họ đang đến.
Ngồi đi.
- Muốn ăn không? - Thôi cảm ơn.
- Giờ chúng ta làm gì? - Đầu tiên là tìm ra kẻ đó.
Rồi xem hắn đã kể những gì với cớm.
Và...
Ta đều biết kết cục của bọn chỉ điểm rồi.
- Em cần đi đái. Ở đây có...? - Dọc hành lang.
Không, không, không!
Bắt máy đi, chết tiệt!
Đái xong chưa?
Cây cầu Phần bốn
Hiện tại
- Ta nên nghĩ đến từ trước mới phải. - Đúng thế.
Tommy là ai?
Lillian có thể giải thích.
Anh ta là ai?
Tommy Petersen.
Từ tội phạm trở thành người cấp tin để đổi lấy quyền miễn tội và danh tính mới.
Anh ấy bị phát hiện, tra tấn và giết hại.
Henrik là đầu mối liên lạc của anh ta.
Tôi hiểu lý do bà bị chỉ trích.
Vụ việc được kết luận là không ai bị khiển trách.
Thế không có nghĩa bà không phạm sai lầm. Sáu người đã chết vì sự chần chừ của các bà.
- Bảy người tính cả Tommy. - Chào Henrik.
Ta sẽ tập trung vào gia đình của Tommy Petersen. Họ có động cơ rõ ràng nhất.
Nicole Johansson. Chiếc xe có liên quan đến tiệm sửa xe của chồng cô ấy.
Sao cậu ta lại ở đó?
Đó là con trai của Tommy và Nicole, tên là Brian. 21 tuổi. Ngồi xe lăn sau một vụ tai nạn.
Henrik, anh đi đâu vậy?
Tiếp tục thôi.
Solveig Petersen. Chúng ta cũng biết rồi.
- Bà biết những gì về bà ấy? - Mẹ của Tommy.
Bà ấy muốn đưa những kẻ mà bà ấy nghĩ đã giết Tommy ra tòa.
Lần gần đây nhất là kiện lên tòa án nhân quyền.
Bà ấy muốn bồi thường và phục hồi danh dự.
- Giờ bà ấy ở đâu? - Sống trong xe dã ngoại.
Theo tôi biết thì bà ấy còn không có di động.
Truy tìm chiếc xe theo mô tả đi.
Ta biết những gì về Brian Petersen?
Chào Henrik, chú đến đây làm gì?
Cậu đang chơi trò gì?
Tên cậu đâu phải Kevin.
Cậu giả vờ làm bạn tôi. Cậu còn đi được chứ gì?
- Đứng nổi không, hả? - Thả cháu ra, chú Henrik!
Đi lại đi nào!
Chú làm cái chết tiệt gì vậy?
Chú xin lỗi.
- Lên nào. - Bỏ tay ra.
Vào trong đi. Tôi là cảnh sát, không có chuyện gì đâu.
Vào đi. Đây...
- Không có gì đâu. - Chúng tôi chỉ nói chuyện.
Tên cậu không phải Kevin.
Không, cháu...
Cháu muốn ẩn danh ở các buổi gặp. Nhiều người cũng làm vậy.
- Tại sao cậu đến các buổi gặp đó? - Chú biết cháu đang cố cai ma túy rồi.
- Thế còn Tommy? Tommy Petersen. - Ông ấy thì sao?
- Ừ, ông ấy thì sao? - Bố cháu thì có liên quan gì?
- Cậu ở đâu vào ngày 28? - Vì sao?
Vì chú đang hỏi.
No comments yet. Be the first to leave one.