Le prime 200 righe.
- A nương! - Mặc Nhi.
Mặc Nhi.
Để a nương xem nào.
Mặc Nhi của ta.
Con... con... con...
Sao cha con lại cho con ra rồi?
Chẳng lẽ,
chẳng lẽ hôn sự với Lương đã thành rồi?
Đúng vậy. Chính là bà già của Thọ An Đường
đích thân đi ngỏ lời.
Mặc kệ bà ta là lão yêu tinh sống mấy chục năm.
Cuối cùng vẫn bị thủ đoạn của hai mẹ con ta
hàng phục rồi.
Cuối cùng con cũng vượt qua được rồi.
Ta cũng vượt qua được rồi.
A nương. Cha cho con về thăm người.
Con...
Con sợ sau này, sau này...
Con không yên tâm về người.
Đừng sợ, đừng sợ.
Năm đó khi ả hồ ly tinh Vệ thị kia chết,
cũng làm ầm ĩ một phen mà. Nhưng cuối cùng thì sao?
Cha con vẫn làm lành với ta như trước đấy thôi.
Không sao. Vả lại ông ấy và bà già ở Thọ An Đường
cũng chẳng phải mẹ con ruột thịt.
Sẽ không nghe theo lời của bà già đó đâu.
Yên tâm.
Cùng lắm, cùng lắm, ta dùng chút thủ đoạn,
đòi tự tử gì đó.
Cha con sẽ ngoan ngoãn quay về lòng bàn tay ta thôi.
Khi nào tổ chức? Đã nói chưa?
Nói là chọn ngày lành trong tháng này,
kiệu hoa tới tận nhà.
Tháng này?
Có hơi vội vàng. Nhưng đây là hôn sự khó khăn lắm mới có được,
chỉ có mau chóng tổ chức thì mới yên lòng.
Tránh để đêm dài lắm mộng. Tốt lắm.
Nào, nào.
Đống này, ta đã tích góp
suốt bao năm qua.
Phủ bá tước là nhà quyền quý,
không mang của hồi môn quý giá qua đó,
e là sẽ bị người ta chê cười.
Nhưng, chỉ có từng này,
ta cũng phải giữ lại chút ít cho ca ca con.
Nếu không thì...
Mẹ à, với từng này người cho con hết,
thì cũng không bằng một nửa hồi môn của đại tỷ tỷ.
Lấy ít thôi cũng được.
Với lại, lúc trước khi người được gả vào Thịnh phủ,
người cũng đâu có đồng nào trong người.
Bây giờ vẫn sống, vẻ vang hơn cả đại nương tử.
Con có chí khí, dù không dựa vào
hồi môn của nhà mẹ thì con cũng có thể sống vẻ vang ở nhà chồng.
Mặc Nhi của ta ngoan lắm. Có chí khí.
Giỏi hơn ca ca của con.
Ca ca con, nếu tính toán được bằng một nửa của con,
thì Thịnh gia này đã là thứ thuộc về ba mẹ con ta từ lâu rồi.
Đáng tiếc quá.
A nương.
Mẹ, nếu sau khi con đi,
người sống ở Thịnh gia không được tốt cũng đừng lo.
Chỉ cần nhẫn nại chờ đợi, đợi con gái đứng vững
ở Lương gia rồi,
con sẽ về đón người.
Được, được.
Ta có câu này của con là yên tâm rồi.
Mảnh ruộng tốt ở ngoại ô,
còn cả cửa tiệm ở phía nam cứ để con mang đi.
Tam ca ca giữ lấy cũng chẳng để làm gì.
Con mang qua kia cũng dễ phòng thân.
Tứ cô nương, lát nữa khi ra ngoài,
cô nương đừng đứng quá thẳng,
phải khom người một chút.
Tứ cô nương ra rồi đây.
Hôm nay con gái xuất giá,
bái biệt song thân.
Mong phụ thân, mẫu thân,
phúc thọ kéo dài,
phú quý vô số.
Hôm nay ngươi xuất giá,
sẽ trở thành người của nhà khác.
Đến nhà chồng,
hiếu thuận mẹ chồng, chăm sóc phu quân.
Tất cả đều là tạo hóa của chính ngươi.
Được rồi,
đừng làm lỡ thì giờ nữa.
Đi đi.
Tiểu nương, tiễn cô nương xuất giá là việc của đại nương tử.
Người ở hậu viện, không tiện lên trước.
Hôm nay con gái ta xuất giá,
để ta nhìn nó lên kiệu hoa cũng không được sao?
Chủ quân nói để người đón dâu bên Lương gia
thấy tiểu nương không có phép tắc vậy,
- Thịnh gia mất mặt lắm. - Hoành lang, Hoành lang.
Hoành lang.
Mau kéo cô ta quay về.
A nương.
Con sắp phải đi rồi.
Phụ thân vẫn không chịu nói gì với con sao?
Bắt đầu từ hôm nay, con đã là người nhà khác rồi.
Chẳng có gì đáng nói cả.
Con gái vô cùng biết ơn
phụ thân nuôi dạy.
Không cần đâu.
Ta thương con bao lâu nay,
không ngờ lại nuôi thành một đứa thế này.
Đến Lương gia rồi,
con hưởng phúc cũng thế, mà chịu khổ cũng thế.
Đều là cái duyên của con.
Sau này nếu phải chịu uất ức,
cũng không cần về đây khóc lóc đâu.
Đây không phải con đường con chọn sao?
Giờ khóc cái gì?
Phụ thân nói đúng.
Đây là đường con chọn.
Con tuyệt đối không hối hận.
Tam ca ca.
Đi thôi.
Tân nương tử xuất giá rồi.
Quan nhân,
ngoài kia còn có khách khứa nữa.
Chúng ta phải ra ngoài xã giao vài câu mới được.
Vất vả cho đại nương tử rồi.
Các người định làm gì vậy?
Đông Vinh! Đông Vinh! Đông Vinh!
Ta là nhạc mẫu của công tử phủ bá tước!
Ai dám động vào ta!
Ta là nhạc mẫu của công tử phủ bá tước!
Sau này con gái ta sẽ là đại nương tử phủ bá tước!
Các người dám vô lễ với ta,
ta sẽ cho các ngươi chết không có chỗ chôn!
Chàng muốn thế nào?
Hoành lang, sao chàng có thể
vô tình đến thế?
Ngày xưa ta bỏ
chính thất nương tử không làm,
đến làm thiếp của chàng.
Ta mặc cho người ta khinh bỉ hơn hai mươi năm.
Ta sinh con trai con gái cho chàng.
Hoành... Hoành lang!
Hoành lang! Hoành lang!
Sao chàng có thể tuyệt...
tuyệt tình đến vậy?
Đừng đánh nữa!
Ra ngoài cả đi.
Ta đánh chết nàng!
Đưa cô ta đến Bình Lĩnh Trang ngoại thành nhốt lại,
vĩnh viễn không được ra ngoài.
Vậy còn những người khác ở Lâm Thê Các?
Hai kẻ đã giúp Mặc Lan thì đánh chết.
Còn lại tìm một tên buôn người,
bán hết đi, không giữ lại một ai hết.
Chủ quân xin suy nghĩ lại.
Người thì chết, người thì bán, căn viện này sẽ trống không mất.
Chỉ sợ người ngoài sẽ suy đoán trong nhà có chuyện.
Hai kẻ theo nó giúp đỡ nó biết chuyện không báo,
kẻ đầu sỏ thì phải đánh chết.
Tìm một lời giải thích ứng phó với bên ngoài là được.
Những người khác tạm thời giữ lại đã.
Cho bọn họ đến tiền viện làm việc nặng,
đổ phân, giặt y phục.
Qua tầm nửa năm,
sự việc bình lặng rồi,
hãy đi tìm người từ từ bán đi.
Vâng.
Đợi đã.
Lâm thị ở bên trong sao?
Phải. Tiểu Đào cô nương có gì căn dặn?
Lão thái thái căn dặn Lục cô nương phải theo xe,
phải tận mắt nhìn Lâm thị đi vào gia trang.
Khu núi Bình Lĩnh không sạch sẽ.
Cô nương làm sao mà đi được?
Ta cũng không biết vì sao lão thái thái dặn dò vậy.
Hay là ma ma đi hỏi lão thái thái.
Không dám, không dám. Chỉ sợ cô nương cực khổ thôi.
Các người đi trước đi.
Được.
Chúng ta đi thôi.
Mau.
Đi.
Lục cô nương đã lên xe đi rồi.
Ta thấy sắc trời đã tối nên kêu bốn tên nô bộc cường tráng
đi theo lục cô nương.
Bởi vì lần này là việc làm thêm,
không biết lần này trở về
có thể thưởng thêm chút tiền không?
Phòng ma ma, bà không biết sao?
Lục cô nương nói, là lão thái thái bảo cô ấy đi áp tải xe.
Ta bảo nó đi áp giải Lâm Cầm Sương hồi nào?
Nôt tỳ nghe đã thấy không đúng rồi.
Nên giả vờ như biết chuyện này rồi mau chóng trở về.
Chuyện liên quan đến lục cô nương,
vẫn nên cẩn trọng thì hơn.
Đi gọi Đan Quất qua hỏi thử.
Nô tỳ đã hỏi rồi. Đan Quất nói, trước khi lục cô nương đi
nói là đi bộ trong vườn,
không có hành vi gì bất thường.
Lẽ nào,
thấy Lâm Cầm Sương gặp nạn,
No comments yet. Be the first to leave one.