Le prime 177 righe.
ANH QUỐC, 1868
Ngắm nhìn đống đổ nát đó đi chứ?
Đoạ đày.
Tên khốn này hẳn đã chết ngay tại chỗ.
Ta đảm bảo do bánh xe trượt trong bùn rồi rơi xuống từ vách đá.
Chúng không tấn công vì tiền,
- nếu bộ đồ đẹp này là thật. - Dario!
Người vợ đã chết, nhưng đứa bé ở trong đó,
vẫn còn sống. Tôi nghe tiếng nó.
Bà ấy hẳn đã dùng cơ thể để bảo vệ nó.
Kệ đi. Rồi nó cũng sẽ chết, sớm thôi.
Ông... làm gì vậy?
Ngươi có mắt mà nhỉ, cô gái?
Ta đang chiếm trang sức của hắn.
Ta có gì đây?
Món đồ trông tà ác nhỉ?
Chẳng bán được đâu.
Này! Giúp một tay đi!
Giúp ta nhổ răng ngọc trai của hắn.
Bán cũng được nhiều tiền đấy. Cái...
Thượng đế giúp đỡ tôi trong hình hài một người đàn ông. Cảm ơn rất nhiều.
Vợ tôi...
vợ và con trai tôi,
nói đi, họ vẫn ổn chứ?
Rất tiếc, nhưng vợ ngài, có Chúa phù trợ,
bà đã yên nghỉ trên thiên đàng,
nhưng đứa bé vẫn bình an.
Số phận thật tàn nhẫn.
Tên tôi là George Joestar.
Được ngài cứu trong đêm đáng nguyền rủa này.
Mau cho tôi biết tên ngài,
để kịp nhớ trước khi mất nhận thức.
Tên ngạo mạn này tưởng ta ở đây vì tấm lòng lương thiện.
Hắn đâu có biết.
Ta sẽ nghe theo hắn vậy!
Dario Brando, thưa ngài.
Thưa ngài, tôi xin thề,
gia tộc Joestar sẽ đền đáp món nợ mà chúng tôi gánh chịu.
12 NĂM SAU
Vậy mới ngoan chứ.
Bố! Con đi đây!
Vậy tạm biệt con nhé, JoJo!
Đi thôi, Danny!
Dio.
Để tâm đến bố đi.
Khốn kiếp, thằng lười. Mày bị điếc à?
Bố muốn gì ạ, thưa bố, thuốc à?
Tên ngốc! Dầu rắn không ích gì cả.
Biến khỏi đây, và đừng có về tới khi mày tìm được mấy chai rượu!
Thói ăn uống tệ quá.
Xin lỗi bố.
Chiếu tướng.
Cầm lấy.
Giờ còn tưởng mình khôn không, thằng nhãi?
Không, dừng lại!
- Làm ơn, trả lại đi! - Ừ! Để tao đoán, Erina!
Bố mày mua cho con búp bê này hả?
Đẹp đấy. Làm lang băm hẳn cũng kiếm được kha khá tiền.
Tao biết rồi.
Thấy sao, ta lột chiếc váy sang chảnh này,
rồi xem bên dưới có làm bằng thịt mấy em gái thật không?
Erina mít ướt!
- Erina mít... - Đủ rồi!
Trả lại cho cô ấy ngay!
Đứa nào vậy? Ngươi là bạn Erina sao?
Chưa từng gặp, nhưng ta vẫn sẽ chiến đấu vì cô ấy.
Tên đần nào đây?
Đánh nhau vì một đứa con gái không quen biết!
Có vẻ như ai đó chỉ nói là giỏi.
Nhìn hắn nằm bệt dưới đất kìa. Định khóc à?
Quả là chàng hiệp sĩ với bộ giáp sáng loá.
Thằng nhãi ranh này là con nhà Joestar.
Giờ khi biết ngươi là con nhà giàu, ta chỉ mới bắt đầu thôi.
Không thể dùng tiền thoát khỏi đây đâu.
Đánh nó nữa đi!
Nghe này, Dio. Bố không còn sống lâu nữa đâu.
Khi bố chết...
Mày hãy tự tìm đến dinh thự nhà Joestar cùng với lá thư này.
Tên đần đó tưởng hắn nợ bố.
Đây là tấm vé để mày trở nên cao quý.
Đây là cơ hội duy nhất của mày, Dio. Ra ngoài đó,
tận hưởng thế giới vô dụng này bằng mọi giá.
Bò về dinh thự nhà ngươi đi,
- tiểu Công tử ạ. - Đi thôi.
- Cậu ổn chứ? - Cứ để tôi yên!
Sẽ ổn thôi! Tôi không đánh nhau với chúng để được cảm ơn.
Dù có nghĩ gì thì thôi đi!
Tôi chỉ muốn cư xử như một quý ông.
Tôi gặp một thiếu nữ gặp nạn.
Quý ông thực sự không sợ hãi mà sẽ chiến đấu vì kẻ yếu thế.
Dù biết mình không có cơ hội chiến thắng, anh ấy vẫn vào cuộc.
Một ngày nào đó, tôi sẽ đủ mạnh để chiến thắng.
Quỷ tha ma bắt, vì ông mà mẹ mất sớm.
Mừng là ông đã chết. Cầu mong ông cháy rụi vì tội lỗi.
Vinh hoa đã trượt khỏi tay ông,
tôi sẽ lấy lại nhiều hơn thế.
Ông thiếu sự xảo trá để giành lấy thứ mình muốn, còn tôi sẽ thắng.
Lão Joestar này sẽ là chìa khóa.
Giờ thì chết rụi đi.
Ta sẽ lấy lại thứ đáng ra là của mình.
"Jonathan Joestar".
Truyện về hai chàng trai trẻ, với hai số phận buộc phải giao nhau,
và chiếc mặt nạ đá đã thay đổi định mệnh họ mãi mãi.
Cậu ấy là ai vậy?
Chắc hẳn cậu là Dio Brando, nhỉ?
Còn cậu là Jonathan, người thừa kế nhà Joestar.
Phải. Vui lòng cứ gọi tôi là JoJo. Rất hân hạnh được gặp.
Danny!
Kia là Danny. Chó của tôi, cũng là người bạn trung thành.
Đừng lo. Nó khôn lắm, không cắn người lạ đâu.
Tại sao cậu làm vậy? Sao cậu dám?
Vậy đây là tên ranh ta phải chiếm ngôi.
Hắn không biết che giấu cảm xúc. Dễ nổi nóng.
Tên ngốc hư đốn không phải đối thủ với những kẻ như Dio Brando.
Đã đánh nhau rồi?
Bố muốn biết có chuyện gì.
Xin lỗi ngài. Chú chó xồ vào cháu, do vội vã, cháu đã đá phải.
Chào mừng đến dinh thự.
Cứ coi mình như người trong nhà.
Mọi người, tôi suýt chết trong vụ tai nạn
đã cướp đi vợ mình, nếu không nhờ bố Dio.
Ta sẽ đối xử với cậu ấy như với JoJo.
Vâng, thưa ngài.
Giờ đây là nhà cháu, Dio.
Cứ sử dụng mọi tiện nghi trong nhà.
Cảm ơn ngài vì đã chấp nhận kẻ bất hạnh nghèo hèn này.
JoJo cũng đã mất mẹ,
và hai đứa bằng tuổi. Nên sẽ sớm thân nhau thôi.
- JoJo, Dio không cố ý làm Danny đau. - Vâng.
Cũng dễ hiểu, thưa bố. Nếu bị một con chó lạ xồ vào,
con cũng sẽ bất ngờ.
Giá mà cậu ấy xin lỗi một cách chân thành hơn,
nhưng vì ta sẽ cùng sống ở đây,
mình sẽ cố hết sức tỏ ra thân thiện.
Lối này, Dio.
- Ta sẽ chỉ phòng cho cháu. - Vâng ạ.
- Cậu làm tôi đau! Làm ơn bỏ ra. - Cẩn thận cái tay.
Không ai được chạm vào đồ của tôi khi chưa được phép.
Lần tới dùng tay chạm vào đồ của tôi, tôi sẽ bẻ gãy đấy.
- Tôi chỉ muốn giúp thôi. - Đừng giúp.
Tôi sẽ bảo người hầu khiêng lên cho.
Nghe đây. Trong nhà cậu, có thể tôi là khách,
nhưng đừng hòng coi thường tôi.
Tôi làm việc gì cũng là giỏi nhất.
Coi thường tôi rồi sẽ phải hối hận.
Nhưng Dio à, tôi chỉ muốn ta làm bạn.
Còn một điều nữa. Tôi ghét chó lai.
Tôi không sợ chúng.
Tôi chỉ khinh việc họ tán dương thứ rẻ mạt ấy.
Vậy nên giữ con chó ghẻ của cậu xa tôi ra, Joestar.
Dio, còn chờ gì nữa? Mau lên nào.
Vâng, thưa ngài.
Dio bỗng dưng xuất hiện,
làm cuộc sống vô tư của JoJo nhanh chóng trở nên khốn khổ.
Con lại sai nữa rồi, JoJo!
Nhìn Dio kìa. Hai mươi trên 20, không một lỗi sai.
JoJo! Cách ăn uống của con thật gớm ghiếc.
Cư xử như bị nuôi trong chuồng.
Dọn đĩa của JoJo ngay. Nó ăn đủ rồi.
Tối nay chỉ ăn thế thôi.
Nhìn Dio mới thấy bố đã thất bại khi nuôi dạy con.
Giờ mẹ con mà thấy.
Phép tắc của Dio quả là hoàn hảo.
Đúng là đồ ngốc.
Võ sĩ đầu tiên của chúng ta là Jonathan Joestar.
Dạo này nhìn cậu ấy có vẻ khoẻ hơn.
Và đối thủ của cậu hôm nay,
một võ sĩ ta chưa từng gặp mặt.
Mới chuyển đến thành phố xinh đẹp này.
- Ta chỉ biết tên cậu ấy. - Không biết sẽ ra sao.
Không thể.
Xin giới thiệu đối thủ bất ngờ, Dio Brando!
Vẫn như mọi khi. Đánh trúng mặt người kia,
trận đấu kết thúc. Bắt đầu.
- Đấm hắn đi, JoJo! - Hạ hắn nào!
Nhìn cậu ấy né đòn kìa.
- Quả chưa từng thấy. - Mình không đánh được.
No comments yet. Be the first to leave one.