Le prime 200 righe.
Tập 55: Ngô Dụng hoán mệnh thuyết chư tướng
Thành Thanh Châu
Báo... Bẩm báo tướng quân,
Bọn cướp Bạch Hổ Sơn đang xông về phía thành Thanh Châu chúng ta.
Hiện cách chúng ta hai mươi dặm.
Đến đúng lúc lắm, chuẩn bị nghinh chiến.
Từ lâu đã nghe nói tên cẩu tặc Mộ Dung mời về một kẻ
giỏi dùng roi để trấn giữ Thanh Châu.
Chắc là ngươi phải không?
Đúng vậy.
Ông nội ngươi đi không đổi tên, ngồi không đổi họ.
Ta chính là cháu của Hô Diên Tán, Hô Diên Báo đây.
Đừng có đem tổ tiên ra dọa chúng ta,
Tổ tiên ông có vinh quang mấy,
thì trong mắt chúng ta
ngươi chẳng qua chỉ là
con chó giữ nhà giúp cho quan tham.
Ngươi đừng có nói cho hả dạ thôi,
nếu không sợ chết
thì quyết chiến với ta mấy hồi đi.
Ca ca
Huynh đệ, đệ không phải đối thủ của hắn, hãy mau chạy đi!
Đại ca
Để xem ngươi chạy đâu.
Rút quân!
Mau rút quân!
Khổng Lượng huynh đệ đừng sợ,
có Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh ở đây.
Hô Diên tướng quân, đừng có qua đây.
Ta còn khỏe lắm.
Lần trước ta trúng gian kế của các ngươi.
Khiến ta tốn hao nhiều binh mã,
giờ ta có nhà mà không thể về, không thể báo đền ơn nước.
Ta và ngươi, kẻ địch gặp nhau nộ trừng đôi mắt,
không ngờ hôm nay ngươi tự dấn thân đến.
Không sợ chết thì xông qua đây.
Hô Diên tướng quân, rút binh, mau!
Rút binh!
Các huynh đến rồi thì hay quá.
Lần này thúc thúc ca ca của ta, được cứu rồi.
Hoa Tri trại không biết đấy,
hay huynh đệ chúng tôi tuy chiếm ngọn núi này
vẫn xưng danh đại vương,
nhưng không hề đánh cướp của ai.
Đều do tên cẩu tặc Mộ Dung hãm hại thúc thúc Khổng Tân nhà ta.
Nên đã nhốt người trong ngục Thanh Châu.
Huynh đệ ta đánh vào Thanh Châu
chỉ muốn cứu thúc thúc ra.
Ngô Dụng ca ca
đã đoán được tri phủ Mộ Dung
chắc chắn sẽ tấn công núi của huynh.
Nên bảo đệ đến cứu viện.
Vậy thì hay quá,
mong các hảo hán ra tay tương trợ.
Huynh đệ, huynh có biết
Tống đại ca vô cùng nghĩa khí,
huynh ấy nhất định sẽ giúp.
Có điều lần này chúng ta đến vội vàng,
không đem theo nhiều binh mã.
Nếu mạo hiểm tấn công Thanh Châu thì khó cầm chắc phần thắng.
Sao Trương Thống Chế lại xuất hiện ở Nhị Long Sơn?
Tên này là tay sai của cẩu tặc Mộ Dung.
Tiểu nhân phụng mệnh tri phủ đại nhân
mang rượu thịt đến cho đại vương.
Lần này đồ đem đến trễ rồi.
Chỉ vì Khổng Minh Khổng Lượng cứ tấn công liên tục,
chúng tôi bận ứng phó
nên đã cống nạp đồ chậm trễ.
Mong đại vương tha tội.
Thôi đi, ta tạm nhận vậy.
Tri phủ đại nhân có dặn
tiểu nhân chuyển với đại vương câu này.
Có chuyện gì mà ấp úng vậy, nói mau.
Gần đây binh doanh trong châu có điều động,
mong đại vương đừng ra khỏi núi.
Nếu như đụng phải thì sẽ gây ra họa lớn.
Sao? Chẳng lẽ quan quân các ngươi
muốn đánh Nhị Long Sơn của ta hay sao?
Không dám ạ.
Có điều hiện đang điều động quân binh...
Cho vàng ngươi cũng không dám.
Ta đồng ý với ngươi.
Lần sau không được mang đồ đến trễ nữa.
Tại hạ sẽ ghi nhớ!
Nói với lão Mộ Dung
bảo ông ta cẩn thận.
Không thì ta không khách sáo đâu.
Dạ, tại hạ nhớ rồi, cáo từ!
Báo...đại vương.
Dưới núi có một toán binh mã
khoảng hơn trăm người.
Treo cờ chữ Tống.
Chẳng lẽ Cập Thời Vũ Tống Công Minh đến rồi?
Đại ca, người ta từ phương xa đến.
Theo lễ thì chúng ta
có nên ra hết để chào đón hay không?
Nếu đi thì các huynh đi, ta không đi.
Sao lại thế? Huynh đệ.
Ta và Lương Sơn Bạc không đội trời chung.
Khi xưa chính bọn chúng đã vạch kế
hãm hại ta.
Miễn là người của Lương Sơn Bạc,
thì ta không gặp, không đi.
Người ta đến là khách, vẫn phải nghênh tiếp.
Mọi người ai cũng bảo Tống Giang tốt.
Dù sao thì y cũng là hảo hán trong giang hồ.
Đừng thấy người ta xem thường huynh đệ chúng ta .
Phải đó.
Đi thôi, mọi người cũng đi gặp y.
Chư vị anh hùng, mời uống rượu.
Đại ca, danh tiếng lẫy lừng của đại ca,
ta đã nghe đầy lỗ nhĩ rồi.
Đề hạt cũng đường đường là hảo hán trên giang hồ.
Nào dám, giờ đây Lương Sơn Bạc đã uy danh lừng lẫy rồi.
Ngàn vạn quan quân,
đều bị các huynh đánh cho tơi bời hoa lá.
Nhị Long Sơn của ta làm sao sánh bằng.
Lỗ đề hạt hay là cũng cùng lên núi đi.
Chúng ta cùng sát vai lập nghiệp lớn.
Đại ca, nếu Công Minh ca ca đã có lòng mời ta,
thì đệ thấy hay là đồng ý đi!
Tống Công Minh ca ca là người trung nghĩa,
nhưng mà Lương Sơn Bạc của các huynh,
rừng lớn, có đủ muôn loài chim,
nếu đi đến chỗ của họ,
thì e rằng chúng ta chẳng còn chút oai nghiêm nào.
Dương Chí huynh đệ, sao lại nói vậy?
Quân sư kế bên ca ca,
chẳng phải là kẻ hại người đấy sao?
Chuyện sinh thần cang lần trước,
đã có lỗi với Dương Chí huynh đệ.
Oan gia nên giải không nên kết,
nếu huynh đã nói như vậy...
thì Ngô Dụng xin lỗi Dương Chí huynh đệ.
Dương hiền đệ, đừng như vậy.
Dù sao thì đệ cũng là một trượng phu rộng lượng bao dung,
đừng nhỏ mọn như vậy.
Sư phụ đã nói giúp tiểu sinh,
tiểu sinh đa tạ sư phụ.
Dương huynh, năm xưa ta và huynh khác chủ,
ta vì cướp sinh thần cang mà đắc tội với huynh
Phải dùng đến thủ đoạn không hay ho lắm,
để Dương huynh chịu nhiều đau khổ.
Tiểu sinh xin lỗi Dương huynh thêm lần nữa.
Dương hiền đệ..
Nào...chúng ta cũng cạn chén để hóa giải xưa.
Được!
Đại ca đừng vội.
Dương huynh, còn có gì nữa?
Từ lâu đã nghe danh Trí Đa Tinh Ngô Dụng
là một người có học vấn.
Dương Chí có một chuyện muốn thỉnh giáo.
Dương huynh cứ hỏi, Ngô Dụng sẽ cố gắng trả lời cho thỏa.
Trung là gì?
Không hai lòng với bề trên.
Vậy nghĩa là gì?
Không hai lòng với bằng hữu.
Vậy huynh có phải là người trung nghĩa không?
Hảo hán Lương Sơn Bạc đều là người trung nghĩa.
Vậy huynh trung nghĩa với Công Minh ca ca không?
Lòng trung tuyệt đối.
Không ai được bước qua!
Dương Chí, đừng làm càn.
Ta phải thử Trí Đa Tinh này.
Dương huynh đã ra đề, thì Ngô Dụng xin theo đến cùng.
Hay lắm, ngươi mở miệng ra là nói trung nghĩa với Tống Giang,
vậy giờ ta muốn giết y.
Thì ngươi sẽ làm gì?
Dương Chí, bỏ dao xuống!
Ngô Dụng nguyện lấy mạng đổi mạng.
Nói suông thì nói làm gì.
Quân sư
Quân sư....
Quân sư...
Quân sư ...
- Học cứu... - Huynh đệ cố lên....
Hãy mở miệng ra, đừng cắn lưỡi.
Mau mở miệng.
Sư phụ, hãy kéo lưỡi của huynh ấy ra.
Đừng để huynh ấy cắn lưỡi.
- Giữ chặt. - Đừng để huynh ấy cắn lưỡi.
- Ra rồi. - Mau lấy thuốc cầm máu đến đây.
- Học cứu.... - Huynh đệ hãy cố lên.
Công Minh đại ca, huynh ấy bị thương nặng vậy,
ta thấy hãy ở lại sơn trại của ta trị thương vậy.
Nếu như Ngô quân sư chết
thì huynh đệ Nhị Long Sơn
chẳng còn mặt mũi nào đứng trên giang hồ.
Ừ.
Nhị nương...thuốc....
- Thuốc đến rồi đây. - Mau lên.
Giờ thì huynh đã thỏa lòng chưa?
Huynh đó...
Tướng quân quả là thần dũng hơn người,
mấy năm nay ta đã tính xử bọn cướp.
Gần Thanh Châu có mấy sơn trại,
nhưng đều không làm được.
Tướng quân vừa đến mấy ngày đã bắt được cướp rồi.
Đúng là trời cử tướng quân đến giúp ta.
Bọn cướp ở Bạch Hổ Sơn võ nghệ bình thường.
No comments yet. Be the first to leave one.