Le prime 200 righe.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng!
Món tráng miệng ở quán cà phê này ngon quá!
Tớ đã nói rồi mà?
Cứ kệ họ.
Quên đi. Tan học ta đi chơi bowling đi.
Tớ thức chơi điện tử cả đêm.
Thật à? Cậu vẫn chơi sau khi tớ nghỉ?
Cái váy này dễ thương nhưng đắt quá.
- Đúng! Dễ thương quá. - Cái nào?
- Cậu mặc vào sẽ đẹp đấy! - Đúng đấy!
- Hợp với cậu đấy. - Chắc chắn luôn.
Mọi người, giờ học bắt đầu rồi.
Đáng sợ quá.
Đau quá!
Đầu mình đau quá.
Hình như xung quanh mình là một vật cứng.
Có chuyện gì vậy?
Tối quá!
Mình nhớ mình đang ngồi trong lớp mà.
Dù thế nào thì mình cũng phải rời khỏi nơi này.
Tự do!
Cái gì?
Cái gì đây?
Mấy cái chân này là sao?
Bình tĩnh nào!
Liệu đây có phải là thứ
đang nổi trên mạng?
Không thể nào! Hãy nói đây không phải sự thật!
Có vẻ mình đã chuyển sinh thành nhện.
Không thể nào. Mình không chấp nhận!
Dù có là chuyển sinh đi nữa,
thì tại sao mình lại biến thành nhện?
Có vẻ khóc lóc hay hờn dỗi cũng không ích lợi gì.
Mình nên chấp nhận sự thật rằng mình là một con nhện.
Nhện…
Nhện…
Mình là một con nhện.
Cái gì?
Đó là đồ ăn à?
Thật ra, mình cũng đói…
Sao lại ăn thịt đồng loại?
Không có món khác để ăn sao?
Ôi, trời ạ!
Mình không ở lại nơi nguy hiểm này nữa!
Mình về nhà đây!
Ồ, ông là Nhện Bố à?
Là Nhện Mẹ! Tôi xin lỗi!
Nhện Mẹ, sao bà cũng cư xử như vậy?
Bà ăn giống loài của mình như ăn vặt vậy.
Chuyện đó để sau hãy nghĩ.
Tạm thời,
mình nên rút lui!
Cứ tưởng mình chết rồi.
Lâu rồi mình chưa chạy hết tốc lực.
Chỉ cần quyết tâm thì làm gì cũng được nhỉ.
Mà mình chết như thế nào vậy?
TSUREZUREGUSA , TRANG 30
Mình nhớ mình đang trong tiết văn học cổ điển.
Kịch bản có khả năng nhất là
mình đã chết và chuyển sinh thành nhện.
Mình có chết vì bị khủng bố tấn công
hay thiên tai?
Đây là một bí ẩn.
Hoặc có lẽ thật ra mình chưa chết
và bây giờ linh hồn mình đang bị kẹt trong một con nhện.
Có thể thể xác của mình đang nằm trên giường bệnh.
Ngoài ra, chỉ còn một khả năng nữa,
có lẽ…Đây thật ra là một con nhện có ký ức của mình?
Tạm gác chuyện đó qua một bên đã!
"Ta tư duy, nên ta tồn tại". Vậy là đủ!
Mình không biết gì về tình hình hiện tại cả.
Lượng thông tin gắn với sự sống còn của mình.
Trong tình huống này,
tiểu thuyết hay cho nhân vật
kỹ năng thẩm định để thu thập thông tin.
Hiện tại bạn có 100 điểm kỹ năng.
Có thể dùng 100 điểm
để học kỹ năng Thẩm định cấp một.
Bạn có muốn học kỹ năng đó không?
Cái gì? Kỹ năng? Điểm?
Cứ như mình đã thật sự chuyển sinh tới một thế giới khác!
Còn phải hỏi sao? Dĩ nhiên là tôi học rồi!
Đã học kỹ năng Thẩm định cấp một.
Bạn còn lại không điểm.
Thẩm định là kỹ năng vô cùng hữu ích và tiện lợi
trong tiểu thuyết chuyển sinh!
Phải học chứ, dù phải dùng hết điểm của mình!
Trước tiên…
Thứ này trông như hòn đá bình thường,
nhưng khi mình dùng Thẩm định,
nó sẽ là một…
Hòn đá.
Ôi, cô thẩm định. Cô thích đùa thật đấy!
Nhìn kỹ đi!
Được rồi, một lần nữa.
Thẩm định!
Hòn đá.
Cô nói đúng. Nhất định là đá rồi.
Chắc cô nhìn bức tường này
là biết đây là hang động nào nhỉ?
Cô biết mà, đúng không?
- Thẩm định! - Tường.
- Thẩm định! - Tường.
Thẩm định!
- Thẩm định! - Tường.
Cô đúng là vô dụng!
Mình học kỹ năng này làm gì vậy?
Rõ ràng đó là bức tường!
Cô nên cho tôi thêm thông tin!
Thay đổi cách tiếp cận.
Mình nên thay đổi tư duy.
Do mình mới chỉ đạt cấp một.
Mình nên nghĩ như vậy.
Nghỉ ngơi thôi.
Có lẽ mình cũng nên thẩm định bản thân.
Nhện. Vô Danh.
Như mong đợi,
mà "vô danh" là sao?
Có nghĩa mình là một con nhện vô danh
hay khi nào thăng cấp mình mới có tên?
Mình vẫn chưa biết cách thăng cấp.
Các thuật ngữ như cấp độ, kỹ năng và điểm
nghe cứ như mình đang trong trò chơi.
Gì cũng được. Cũng thú vị đấy,
đành chấp nhận thôi.
Dù gì kiếp trước mình cũng là game thủ.
Đi thôi.
Mình không thể ở lại đây.
Mình nên tìm cái gì đó để ăn.
Bụng rỗng thì chẳng làm gì được.
Đi thôi!
Có cả một bầy sinh vật sống nhìn như quái vật.
Những sinh vật này không thể nào tồn tại trên Trái Đất.
Chắc là mình đang ở thế giới khác thật.
- Thẩm định. - Hươu, dơi, sói…
Đau quá! Đợi đã!
Hơi quá rồi!
Nhiều thông tin quá. Tôi bị đau đầu!
Mình phải vượt qua chỗ này à?
Độ khó quá cao
với con nhện mới sinh như mình!
Mình sẽ giả vờ như chưa thấy khu vực đó.
Mình muốn ăn sô-cô-la, khoai tây chiên.
Mình muốn ăn mì gói.
Món gì cũng được.
Phải tìm thức ăn ngay.
Ở đây có người!
Tạ ơn trời!
Tớ là chú nhện con thân thiện, vui vẻ và đáng yêu!
Chúng ta làm bạn được không?
Mọi người ơi, tớ vô hại.
Làm ơn cứu tớ!
Đợi đã.
Xin chào, Nhện Anh.
Lâu rồi không gặp.
Trông anh khác quá.
Không thể tiếp tục thế này.
Nếu có ai tìm ra mình,
chắc chắn mình sẽ bị giết.
Rõ ràng là mình thuộc danh sách cần tiêu diệt của họ!
Không, cảm ơn!
Ôi không, tệ thật!
Nếu mình cứ lang thang trong bóng tối
rồi gặp con người…
Đây là tơ của mình à?
Mình là nhện mà. Dĩ nhiên là mình giăng tơ rồi!
Nên mình sẽ tự xây tổ ấm!
Nhìn những bức tường chắc chắn và vững chãi này đi!
Để đề phòng,
mình còn chừa lại đường thoát thân.
An toàn tuyệt đối!
Giờ chỉ cần đợi con mồi rơi vào mạng nhện của mình là được.
Cuối cùng cũng được ở nhà mãi mãi!
Dù kiếp trước mình phải đi học,
thì ngoài giờ học, mình gần như chỉ ở nhà.
Mình là kẻ vô dụng nghiện máy tính.
Nên có lẽ cuộc đời của nhện hợp với mình hơn.
Là người vô dụng, tôi tuyên bố…
Vô Công Rỗi Nghề lập dị là số một!
Mình không còn là con người nữa.
Cái gì?
Mình không cử động được.
Nghĩ lại mới nhớ,
từ lúc sinh ra đến giờ mình vẫn chưa ăn gì.
Mình dùng tơ xây nhà
nên tốn rất nhiều năng lượng.
Nếu cứ thế này, mình chết đói mất.
Mình mang theo thứ này phòng khi cần ăn khẩn cấp.
Phải đập trứng thì mới chiên ốp la được…
Mình ăn đây.
Vị vừa kinh vừa đắng.
Nhưng giờ không phải lúc để phàn nàn!
Phụ nữ phải gan dạ chứ!
Mùi vị thật kinh khủng
NHỆN, VÔ DANH
KỸ NĂNG: THẨM ĐỊNH CẤP 1 NANH ĐỘC CẤP 1
TƠ NHỆN CẤP 3 TẦM NHÌN ĐÊM CẤP 9
KHÁNG ĐỘC CẤP 1 N%I = W, VI ĐÀ THIÊN CẤP 1
No rồi.
Tạm thời không cần sợ chết đói nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.