Le prime 200 righe.
Tôi chưa bao giờ có tên.
Tôi nhận được tin nhắn từ Pipenko.
Tôi biết ông.
Tôi biết ông là...
Xin lỗi. Chờ đã.
- Súng! - Tôi biết ông có một hòn đá!
Chết tiệt!
"Tôi biết ông sẽ ẩn nấp dưới một tảng đá."
Như thế hợp lý hơn nhiều.
Tóm lại, cách là như vậy đấy.
Thấy không, cá vược miệng rộng giống một loại cá săn mồi, phải không?
Vậy tôi sẽ dùng cái mồi thìa này để nhử chúng,
kiểu như loại mồi "cào đáy" có một cái lắc bên trong.
Có phải kiểu thuyền Harold trunlow không?
Ngân hàng đầu tư đó biển thủ hơn 200 triệu đô la từ khách hàng?
Bùm!
Đợi đã. Đó không phải là một cái cần câu!
Nhanh lên! Mở thùng ra!
Tôi phải phân hủy những cái xác trong axit.
Bạn có muốn ở lại hay bỏ đi?
Vậy, tôi được phép hỏi những gì?
- Bất cứ điều gì. - Thật sao?
Mm-hmm.
- Sao anh yêu cầu chúng tôi quay phim lại? - Làm bằng chứng.
Bằng chứng? Bằng chứng cho cái gì?
Được rồi, ôi sẽ bắt đầu từ đầu.
Gunther.
Gunther có lẽ là sát thủ đáng sợ nhất,
trên thế giới.
Hắn thật sự khó nhằn.
Anh biết đấy, đó không phải chuyện riêng tư.
Nó là công việc.
Anh muốn làm vua, anh phải giết vua.
Và lúc này, Gunther là vua.
Nhưng sớm thôi,
tôi sẽ là người
giết chết Gunther.
Và anh sẽ giúp tôi chứng tỏ nó.
Tại sao anh sẽ thành công
khi mà đã có nhiều người khác thất bại?
Vì tôi có một đội không thể chặn đứng.
Tôi có một chiếc chìa trên đó. Ồ, chỉ là nhện thôi.
Dù sao, đây là ngôi nhà tuổi thơ của tôi.
Chào. Tôi là Donald piznowski.
Ừ, không ai gọi tôi là Donald. mà gọi là Donnie.
Hay bùm bùm. Tôi đang cố cho nó hoạt động.
Công việc đầu tiên của tôi là ở mỏ than Belfax ngay bên kia đường.
Họ giao cho tôi việc khoan nổ.
Ở đó có một gã tên Jim shumpansky. Hắn là một gã chuyên bắt nạt.
Chỉ luôn luôn soi kiểu. "Mày làm việc xong chưa?
"Mày làm xong chưa, Donnie?"
Và tôi sẽ nói: "Không, tôi chưa, Jim."
"Để tôi yên. Tôi lớn rồi."
Rồi một ngày, đường hầm số ba sắp được cho nổ,
và, ừm... ai đó quên nói cho hắn ta.
Đó là tôi.
Tôi đã không nói, nên hắn chết ở đó.
Tôi thổi bay hắn. Đó là ngày mà tôi thích.
"Tôi nghĩ tôi thổi bay mọi người để tồn tại."
Đó là một cuộc sống cô đơn, bạn biết đó, kẻ giết thuê.
Tôi nghĩ Blake là bạn thân nhất của tôi.
Anh có giết anh ta nếu ai đó trả tiền không?
Có, tôi sẽ giết anh ta.
Đôi khi tôi nghĩ cuộc sống giống như, như là một gia đình,
trẻ con, những thứ linh tinh, nhưng rồi tôi lại nghĩ
tôi không biết mình có giỏi chuyện đó không.
Tên tôi là Sanaa Mastourch Fairouza.
Vụ giết người chuyên nghiệp đầu tiên của tôi lúc tám tuổi.
Sao cô bắt đầu sớm vậy?
Tôi là con duy nhất của Rahmat Noushzad Fairouza,
một trong những sát thủ đáng sợ nhất thế giới.
Họ gọi ông ấy là "cơn ác mộng."
Mọi người cho rằng tôi được lợi
từ danh tiếng của cha, nhưng tôi không cảm thấy điều đó.
Tôi muốn được nhìn nhận vì tài năng của tôi.
Giết Gunthe là cơ hội tạo nên tên tuổi của tôi
và chứng minh tôi không chỉ là con gái ông ấy.
Chết tiệt!
Anh thấy phát đạn đó? Hả?
Đó là của con gái bé nhỏ của tôi!
Đại diện! Đại diện!
Đập tay phát!
Chào. Tên tôi là Gabe Beales.
Tôi làm cho tech ops và intel,
hoạt động và trí tuệ công nghệ.
Tôi là người mới trong trò chơi giết người chuyên nghiệp,
giống như hành thích hay giết người,
nhưng đó là cách kiếm tiền tốt hơn với trò hacking thông thường,
và tôi bị thu hút bởi văn hóa đó.
Biệt danh của tôi là "máy tính sống".
Không có hệ thống nào tôi không thể bẻ gãy.
Khỉ thật! Không ra sao cả!
Tôi là một fan của Gunther.
Tôi cuồng ông ấy.
Ông ấy là tay sát thủ vĩ đại nhất.
Mọi người đều biết ông ấy, nhưng không ai thực sự biết cả.
Ông ta là một ông kẹ.
Tôi rất háo hức muốn gặp ông ấy.
Chỉ là, anh biết đấy, đi tới và bắt tay ông ta.
Và rồi,
nhìn mọi người giết ông ấy.
Và đây là vũ khí bí mật của chúng tôi.
Ashley.
Tôi là Ashley.
Ashley là thầy của tôi, kiểu như một người cha.
Đùm bọc tôi, hướng dẫn ,huấn luyện tôi.
Khiến tôi được như ngày hôm nay.
Ông ấy dạy tôi mọi thứ về trò chơi giết người,
nó rất rất nhiều, vì ông ấy đã ở trong nghề này
một thời gian rất dài.
Nhưng người đàn ông già đó tràn đầy sát khí.
Về nhà với gia đinh đi, bé con.
Với Ashley dẫn dắt, chúng tôi không thể thất bại.
Tên Gunther đó chơi trò hai mặt với tôi.
Tôi thề, nếu tôi gặp hắn.
Nếu tôi gặp hắn...
Và, Ashley lên cơn đau tim...
Bác sĩ nói ông ấy sẽ
ông ấy sẽ ổn,
nhưng cần nghỉ ngơi ít nhất một tháng.
Này, Gabe.
Tôi đang nói chuyện đó, anh bạn.
- Giờ anh mất vũ khí bí mật rồi. - Xin lỗi.
- Anh có định hủy bỏ kế hoạch? - Không.
Không, chúng ta ổn. Chúng ta chỉ cần...
Gabe, Gabe, tránh xa cái vòi nước. Tránh xa ra.
Lại đây, đọc tạp chí đi.
Xin lỗi, tôi không giận anh.
- Tôi chỉ... - Được mà.
Chúng ta cần tìm giúp đỡ.
Chúng ta cần tìm tới tất cả, ừm, sát thủ, những tay giết thuê theo hợp đồng,
những kẻ mà chúng ta biết và tin tưởng.
Nhận được rất nhiều mũi.
Hầu hết là mũi.
Nhưng chỉ vài vết cắn,
chúng hầu như thô, nhưng...
chúng đều là những kẻ không biết giữ miệng. Một lũ điên.
Họ đang xuống dốc, và chúng tôi cần tất cả mọi sự giúp đỡ có thể.
- Một lũ tầm thường. - Ai trước?
- Izzat. - "Máy nghiền". Tuyệt.
Izzat bukhari là một phần tử cực đoan
đi vào nghề này vì chính hắn.
Hắn xây dựng sự nghiệp là một tay sát thủ,
và hắn đã đồng ý gặp riêng chúng ta.
Bình thường, bạn sẽ muốn gặp ở một nơi kín đáo thế này, vậy...
gã này là ai, Blake?!
- Sao lại có cái camera chĩa vào tôi vậy?! - Hạ camera xuống!
- Blake, anh có hai giây để giải thích chuyện này! - Được rồi, hạ camera xuống!
- Xin lỗi, họ ở phe chúng tôi. - Ý anh là sao "họ ở phe chúng tôi"?
Ý tôi đó là cộng sự.
Tại sao chúng ta lại có cộng sự quay camera?
Tôi không giải thích được, và đó là lỗi của tôi.
- Tôi xin lỗi. - Chết tiệt.
- Mày nghiền! - Được rồi.
Tên tôi là Izzat.
Mọi người gọi tôi là "máy nghiền" là vì
Tôi nghiền nát mọi thứ.
Tôi thực không thích cái tên này.
Nó khiến tôi nhớ về đám nam sinh trường cũ của mình.
Tôi đã mất cánh tay, à, trong một vụ tự sát, bằng bom.
Không phải tôi tự sát, là của ai đó.
Tôi giúp đặt bom lên người anh ta,
và anh ta hoàng loạn, và...
- Tôi sẽ mất một cánh tay vì chuyện đó. - Ngầu thật.
Oh, anh bạn.
Phải, nó nghiến chặt khi hết pin.
Ai có bộ sạc Android hay LG gì đó không?
- Um... - Tôi có sạc 6s.
Nó không tương thích với đồ Apple.
Chúng tôi cũng sẽ gặp Pak Yong Qi,
một tay sát thủ độc nhất vô nhị.
Nhưng tôi biết Yong sẽ rất háo hức tham gia
vì anh ta có thù oán cá nhân với Gunther.
Là Blake! Là Blake đây! Họ đi cùng chúng tôi! Được rồi.
Tôi suýt nữa ném nó vào mặt anh.
Tôi mừng là anh không.
- Đây là acid. - Phải.
- Anh không nên... - Nó sẽ rất tệ.
Gunther giết bạn thân nhất của tôi, ngài Slick.
Và tôi sẽ trả thù.
Bạn thân nhất của anh cũng là sát thủ?
Đó là một con rắn.
Kiểu một kẻ lợi dụng lòng tin?
Không. Một con rắn thực sự.
Con rắn đáng yêu của tôi. Thứ duy nhất tôi từng yêu.
Gunther phát hiện ra tôi dùng Slick để tạo ra chất độc,
nên hắn đã xử nó.
Tôi xin lỗi. Chất độc của anh?
Tôi chỉ giết người bằng chất độc.
Nó thanh lịch,
tinh tế hơn.
Và tôi không dùng súng.
Hình ảnh máu me làm tôi ói mửa.
Thật sao?
Tôi không thể nói nữa...
Anh không cần phải nói nữa.
- Đừng cố gắng nói. - Không thể nào!
Tuyệt đối không! Nếu họ vào, tôi sẽ rút!
Anh rút đi. Họ bay tới đây rồi.
- Tốt thôi. - Ai? Ai bay tới đây?
No comments yet. Be the first to leave one.