Le prime 200 righe.
Ra ngoài!
Xin cô bình tĩnh.
CẢNH SÁT
Làm ơn tránh ra. Xin tránh đường.
Wendy?
Đừng sợ.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tất cả sẽ trở lại bình thường.
Chết tiệt.
Ta phải dậy thôi. Lại dậy trễ nữa rồi.
Eo ôi!
Sao em lại làm vậy?
Mẹ ơi, bố ơi, trễ giờ rồi!
Con phải gõ cửa chứ?
NGƯỜI DƠI
Hôm qua ở chỗ làm, có một gã nọ to như người khổng lồ.
Ông ta muốn đổi tai nghe nhưng lại không mang hóa đơn.
- Đen thế. - Phải. Rồi...
Rồi ông ta trở nên hết sức giận dữ.
NHẮC NHỞ CUỐI CÙNG
- Có rau diếp kìa. - Ừ, vì rau diếp rất tốt cho con.
Nhìn đâu giống vậy.
Ta phải sớm đóng tiền này.
- Con ghét rau diếp. - Thôi nào, chỉ có hai lá thôi.
Bố rất cố gắng để con có thể có thức ăn bổ dưỡng đến trường.
Cho nên...
Ây da!
Cái gì đây?
- Người Dơi ạ. - Sao Người Dơi lại ở trên sàn?
- Anh cũng nên dọn mớ bừa bộn của anh. - Nào, đậu yêu. Làm ơn đi.
Hôm nay em sẽ hỏi vụ thăng chức.
À, ừ...
Hôm nay hả?
Karl, đi thôi con.
Bố ơi...
NHÂN VIÊN BẢO VỆ
Chúa ơi... Đây này.
Này...
Anh xin lỗi về lúc nãy.
Anh thật ngu ngốc nhỉ?
Anh chắc chắn sau này em sẽ được thăng chức mà.
Anh yêu em. Hẹn gặp lại.
- Chào em. - Chào anh.
- Chào mẹ. - Chào con yêu.
Thiên Đường Cốt Lết chúc quý khách ngon miệng.
Cảm ơn.
- Chào sếp. - Sao thế?
- Tôi muốn... - Ngày mai không được nghỉ.
Thật ra tôi muốn hỏi về việc thăng chức.
GIỮ DÁNG CÙNG ARNOLD SCHWARZENEGGER
Biết ai đây không?
Rambo hả?
Thôi quên đi.
Tôi đã làm việc ở đây được ba năm và đang rất cần tiền.
"Bước đầu tiên đến với thành công là phải sẵn sàng thay đổi".
Hãy cho tôi thấy cô có thể vượt qua chính mình.
Động lực để bán nhiều hơn số người có thể ăn thật sự.
Và cười cho đàng hoàng.
Hãy bắt đầu với chút việc dễ dàng.
Tối nay đi đổ đầy vòi bia.
Cô biết thùng chứa bia ở đâu rồi.
SÂN TRƯỚC THIÊN ĐƯỜNG CỐT LẾT
Cô không được đỗ xe ở đây.
Chỗ này chỉ dành cho...
Ôi, chết tiệt!
Khỉ thật.
- Có gà không? - Hả?
Cô còn thịt gà không?
- Không biết, chắc có. - Tôi sẵn lòng đổi với cô.
Ê! Cút đi, con chuột! Tao gọi đội trừ sâu đến đấy!
Cô mà cho chúng ăn, lần sau chúng sẽ mang cả họ hàng đến đấy.
Này. Đợi tôi chút.
Thịt gà nè.
Thôi, cho anh luôn.
Này.
- Chúng ta đều như nhau. - Gì chứ?
Chào em!
Bé ơi! Sao vậy?
Kìa, đợi chút đi!
Này!
Đứng lại!
Ôi, xin lỗi!
Anh có sao không?
- Anh làm tôi sợ muốn chết. - Xin lỗi. Tôi không cố ý.
Tôi là Marek.
Sao hả?
Thuốc đó, cô uống bao lâu rồi?
Mười năm, hai mươi năm?
- Chẳng biết anh nói gì. - Mấy viên thuốc màu xanh.
Chúng ta bị ép uống để được giống như người khác.
Để không còn sợ hãi.
Buồn bã.
Hay tức giận.
Những viên thuốc kìm hãm bản chất thật của ta hơn thế.
"Của ta" ư? Anh và tôi?
Hãy vứt chúng đi.
Đừng uống thuốc đó nữa.
Cô sẽ thấy rõ bản thân.
Nó sẽ tự hiện ra...
- Siêu năng lực của cô. - Ừ...
Anh có siêu năng lực gì? Lượm ve chai?
Cô muốn xem không?
Muốn lắm đấy.
Này!
Này! Không, tôi không có ý đó!
Khỏi, tôi tin anh mà!
Chúng ta đều như nhau.
Chỉ là cô chưa biết thôi.
Alô... Có tai nạn đã xảy ra.
Trên cầu cao tốc...
có người vừa ngã khỏi cầu...
Chào em.
Sao rồi?
Em không sao chứ?
Này.
Có chuyện gì vậy?
Lại đây nào.
Có anh đây rồi.
Dạo này cô có xem phim không?
Họ cứ hay chiếu những phim siêu anh hùng.
Sớm muộn gì cũng sẽ có tên ngốc nào đó nghĩ rằng
mình cũng là siêu anh hùng, phải không?
Phải, có những người có suy nghĩ đó.
Họ nghĩ mình có thể bay và thế là nhảy xuống từ tòa nhà hay cây cầu nào đó.
Cái suy nghĩ đó từ đâu ra thế?
Chỉ là một giấc mơ vớ vẩn.
Em muốn kể cô nghe giấc mơ đó có gì không?
Nói thật là em cũng không nhớ rõ.
Em có thể kể với cô mọi thứ, Wendy.
Vâng, em biết. Cảm ơn cô. Em...
Mọi chuyện đều ổn. Không có gì đâu.
Cô muốn tăng liều thuốc cho em.
Chỉ tạm thời thôi.
Em biết liệu pháp này có thể làm được gì mà.
Gia đình, công việc, nhà cửa.
Em có thể tự hào về mình.
Khỉ thật.
THÔNG BÁO TRỤC XUẤT
THÔNG BÁO TIẾN HÀNH CƯỠNG CHẾ THU HỒI
Có thịt gà không?
Anh chết rồi mà.
Tôi đã thấy anh nhảy khỏi cầu và bị xe tải cán.
Giờ cô đang tự hỏi mình có siêu năng lực gì đấy.
Tôi biết có hơi choáng ngợp.
Hắn ta làm gì ở đây?
- Cô cũng thấy à? - Ngửi được luôn!
- Hãy luôn đi theo tiên cá. - Đồ dơ bẩn, cút!
Không tốt cho việc thăng chức của cô đâu, Wendy.
Không xử lý nổi gã ăn mày thì lấy đâu ra quyết đoán?
Chẳng có năng lực gì cả!
Wendy, nếu thật sự muốn thay đổi gì đó,
cô phải bắt đầu từ bản thân.
Karl!
Sao con không về nhà?
- Sao mẹ về trễ vậy? - Mẹ...
Giày của con đâu?
- Này. - Bọn cháu trao đổi công bằng mà.
- Nhưng chỉ đổi một ván thôi! - Cậu không nói trước.
- Có không, các cậu? - Không.
- Trả giày cho nó đi! - Cháu không trả thì sao?
Cô sẽ đánh cháu hay sao?
Đi nào. Về nhà thôi.
Biết ngay mà.
Mụ ta yếu đuối lắm.
Con vẫn ổn chứ?
Dạ.
Ngủ ngon, con yêu.
Chết tiệt!
Thôi chết!
Khỉ thật.
- Mẹ kiếp. - Wendy!
Ôi, đồ chết tiệt.
- Tạm biệt, Wendy. - Tạm biệt.
Nói tôi nghe, cô có sao không?
Tôi ổn mà, sao vậy?
Chỉ là vì... trông cô rất...
Mà trông ngon phết.
Xin lỗi, tôi nói cái máy, không phải cô.
Ừ thì, không phải là cô không...
Tôi mời cô đi uống bia nhé?
Tôi phải về nhà.
Chào cậu.
Cưng à! Vẫn chưa được làm tình hả?
Tụi anh có đúng thứ em cần nè. Đợi chút đi!
Anh thề em chưa thấy hàng họ to như vậy đâu.
Ngon thì khoe ra.
Gì? Tại chỗ liền luôn?
Ừ, liền đi. Khoe ra đây.
Đừng cười nữa. Cút đi!
Con khốn kiếp.
Được rồi, con khốn, mày muốn nó thật cứng. Mày muốn nó cứng lắm, đúng không?
Đúng không?
Không vấn đề gì. Tại chỗ luôn.
Ê!
Rau dở òm.
Chào con.
- Chào, đậu yêu. Hôm nay thế nào? - Vẫn tuyệt như mọi khi.
Đó là gì vậy mẹ?
- Ồ! - Là máu sao?
Không. Là tương cà.
Ăn rau đi.
No comments yet. Be the first to leave one.