Le prime 127 righe.
Không được giảm áp suất! Dừng lại là chúng ta tiêu đời.
Rõ. Mọi người trên tàu, hãy cảnh giác.
Rõ.
Tàu sắp qua một trạm bỏ hoang.
Chú ý có thể va chạm.
Chết tiệt!
Biến đi! Biến đi!
Thứ chúng ta cần để sống sót
không phải là công cụ tự vệ trong khi lẩn trốn.
Chúng ta cần sức mạnh để hiên ngang đối đầu bọn kabane.
Có sao không?
Cảm ơn anh!
Anh...
Sao chứ?
Hai mươi năm trước, người dân ở Hinomoto
đã trốn trong các trạm tàu vì sợ hãi bọn kabane.
Họ từ bỏ bạn bè và lòng kiêu hãnh để bỏ chạy.
Dùng nó đi.
Dùng túi tự sát đi!
Nhanh lên!
- Dũng cảm lên! - Đừng hèn nhát như thế!
- Mày làm gì vậy? - Làm đi!
Gạt bỏ người khác để tồn tại,
làm sao ta đối mặt với chính mình?
Ta mất đi nhiều thứ khác hơn là mạng sống của bạn bè.
Đó là lý do tôi...
Mẹ ơi...
Chết tiệt!
Tôi muốn sức mạnh để đánh bại bọn kabane.
Tôi đã đến rất gần...
Thức rồi à?
Chúng đã bị đẩy lùi.
Có thể ngủ tiếp được rồi.
Lại thêm một trạm bị chiếm à?
Có nghe tin chưa? Nhu yếu phẩm sẽ đến trễ.
Tiền tuyến lại bị đẩy lùi lần nữa.
Nơi này sẽ không trụ nổi.
Đừng nói gở.
Có võ sĩ nghe thấy thì sao?
Chào, người hùng! Đến trễ à?
- Tóc cậu rối mù kìa. - Nhớ tính toán cẩn thận.
- Thôi đi. - Cái đó dính...
Này, Ikoma!
Hôm qua thế nào?
Không gặp may.
Mình thề là có đủ áp suất.
Có chắc là đạn thường không được không?
Cũng sẽ giống súng hơi nước thôi.
Đạn bị lớp màng quanh tim chặn lại.
Chúng ta cần đạn xuyên phá.
Phải xuyên thủng vào bên trong.
Cậu muốn thay võ sĩ đấu với bọn kabane sao?
Cậu bị điên rồi.
Cậu cho thêm chất nổ chưa?
Sao?
Vì lần trước cậu đã tăng dung tích lên.
Đúng rồi, Takumi.
Tại sao mình lại quên bước đó?
Cậu đi đâu vậy?
Mình sẽ về nhà sửa nó.
Này!
Đợi khi cậu làm xong việc đã...
Là tiểu thư Ayame.
Gia tộc Yomogawa à?
Được tận mắt chứng kiến...
Đây không phải tiểu thư Ayame sao? Chuyện gì đưa cô đến đây?
Đây là súng ngắn của phụ thân tôi.
Nó bị hỏng nên tôi muốn nhờ sửa lại.
Tôi rất vinh dự.
Tiểu thư Ayame... Cô ấy rất đẹp.
Cô ấy là con của võ sĩ.
- Ikoma! - Sao?
Đến đây giúp tiểu thư Ayame.
Cơ hội đấy, người hùng.
Tôi sẽ xem nó.
Cậu muốn là người hùng à?
Tôi chỉ chán ghét cảnh trốn chạy.
Tiểu thư Ayame, cô sẽ ngắm khẩu súng này vào thứ gì?
Cổng phía Tây đang mở.
Tàu Koutetsu Jou sắp đến.
Tàu Koutetsu Jou lẽ ra ngày mai mới đến.
Chúng ta nên đi.
Tàu Koutetsu Jou? Nhưng tàu Fusou Jou sắp đến tối nay.
Hai chuyến tàu cùng một ngày sao?
Phụ thân, con tưởng tàu Koutetsu Jou ngày mai mới đến?
Trạm Hayatani đã mất.
Ít trạm dừng hơn nên tất nhiên là tàu đến sớm.
Không thể nào...
Bắt đầu kiểm tra.
Cậu nghĩ có người bị cắn không?
Chúng ta sẽ biết ngay thôi.
Họ kiểm tra vết cắn để đảm bảo không có ai bị lây nhiễm.
Nếu bị cắn thì sẽ bị bắt giam.
Là kiểm tra thông thường.
Mình không trách họ.
Vi-rút có thời gian ủ bệnh.
Được rồi, bắt đầu bảo dưỡng.
Này, nhìn kìa.
Sao?
Chỉ có động mạch cảnh bị phình.
Mình biết vi-rút xâm nhập qua chỗ này.
Này!
Hiếm khi tìm đươc một cái sạch như vậy.
Bị cấm đấy.
Đây không phải lời nguyền.
Chúng ta biết, đúng không?
Là con gái của một chức sắc nữa à?
Chuyện gì vậy?
Không có gì.
Này, cô bé!
Lối ra đằng kia.
Cho dù là trẻ con thì cũng phải bị kiểm tra.
Thật ngu xuẩn khi phán xét người khác dựa trên vẻ ngoài.
Đó là lời của anh tôi, ông già râu rậm.
Nói cái gì!
Không sao. Cô bé là khách của tôi.
Lãnh chúa!
Ông giữ vị trí cao nhất à?
Tôi là Kenshou, người đứng đầu gia tộc Yomogawa.
Yomogawa, chúng tôi xin phép làm phiền.
Hẳn anh là Shimon. Tôi có nhận thư của anh.
Trong lúc này, xin mời đến nhà chúng tôi.
- Không cần kiểm tra họ sao? - Chuyện gì đang xảy ra?
- Đó là ai? - Mình không biết.
- Một con kabane ! - Anh ta bị cắn!
Bắt hắn!
Là kabane ?
No comments yet. Be the first to leave one.