DON'T GIVE UP

DON'T GIVE UP (无聊就完结)

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Stagione 1

Informazioni sulla release

DON'T GIVE UP E1-7 - Bstation vi
Un commento di FangYX
Retail from Bstation

Tag

webdl
Pubblicato il: 2024-08-04
Download: 51
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 179 righe.

Hiện tại

bộ mặt thật của diễn giả Trương Thiên Tài bị vạch trần.

Một tên cướp tấn công trung tâm Thiên Tài,

khống chế nhiều con tin.

May mà anh hùng Seville kịp thời xuất hiện,

hóa giải nguy hiểm.

Sở dĩ lần này có thể nhanh chóng thực hiện công tác cứu viện

là nhờ điều khiển trang bị Oa!

Hiện đang có hoạt động thúc đẩy bán hàng...

Anh cầm đi.

Cô cầm đi.

Sau cơn mưa,

vạn vật như sống lại.

Lại đến mùa giao phối của động vật.

Sư tử đực và sư tử cái trên thảo nguyên đang thăm dò lẫn nhau.

Tôi cảm thấy khách mời nam số ba

là mẫu hình tôi thích.

Anh ấy chu đáo, dũng cảm.

Em mặc kệ,

chúng ta đã trải qua nhiều chuyện như vậy,

anh còn chưa nhận ra

em thích anh bao nhiêu sao?

Anh cũng thích em.

Tôi là thực tập sinh không quan trọng tên A Mạc.

Gần đây, để chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho Môn Kha,

tôi tạm thời sống ở nhà cô ấy.

Đương nhiên

tôi còn có mục đích của riêng mình,

chỉ là không thể nói lúc này mà thôi.

Như những gì mọi người nhìn thấy,

không khí ở đây

rất vi diệu.

Môn Kha,

tôi đã tắm xong,

cô có thể vào được rồi.

Cần tôi giúp không?

Không cần đâu,

tôi tự làm được.

Tắm xong thì gọi tôi.

Tôi biết rồi, giục cái gì mà giục.

Chết tiệt,

là hương vị của tình yêu.

Mình làm sao thế này?

Sốt rồi ư?

Cô không sốt.

Hai người này...

Không nhanh lên

thì sẽ muộn làm đó.

Ừ, ừ, ừ.

Cẩn...

cẩn thận.

Có phải hai người...

- Không phải. - Không có

Đi đường cẩn thận một chút.

Gãy... gãy chân lần nữa thì phải làm sao?

Cũng không phải là tôi cố ý.

Tại tôi, tôi không nên giục,

được chưa?

Bọn tôi đi đây.

Hai người đi tàu được không?

Có gì không được?

Trước khi anh đến, tôi vẫn luôn đi tàu mà.

Bây giờ chân cô không tiện.

Lần nào anh cũng bế kiểu công chúa,

xấu hổ lắm.

Tôi đi ở nơi ít người, được không?

Đảm bảo không để người khác nhìn thấy.

Nhưng...

Hai người cứ mặc kệ tôi,

tôi đi xe đạp công cộng.

Ôm chặt chưa?

Được rồi, anh cứ đi đi.

Ừm.

Tiên sư, tình yêu!

Rốt cuộc anh ấy có ý gì với mình?

Nếu không chỉ vì Tâm nguyện trùng

thì có cần phải săn sóc mình như thế không?

Mình nên ở gầm xe.

Mình không nên ở đây.

Có phải là anh ấy ngại không dám nói không?

Anh ấy cung hoàng đạo gì?

Có phải là ngại không dám nói không?

Môn Kha, Môn Kha.

Cô xem tôi làm thế này có được không?

À à,

khá... khá tốt.

Cô còn bao nhiêu?

Chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Có phải chiều nay phải nộp bản báo cáo này không?

Trưa rồi,

ăn trưa trước đã.

Ơ, sếp Vương đâu?

Sao mãi mà không thấy anh ấy đi làm vậy?

Anh ấy là sếp mà.

Muốn làm thế nào thì làm.

Môn Kha, chẳng phải cô không ăn cay được sao?

A, cô ăn phần của tôi rồi.

Dạo này tôi muốn thử hương vị mới.

Trông cô

không quá...

Á, cay quá!

Nước, nước, nước.

Đây là... là cốc của anh.

Ừ.

Hôn gián tiếp rồi.

Còn cay sao?

Mau ăn kẹo cho đỡ cay đi.

Tôi đi vệ sinh.

Ấy, chân của cô.

A Mạc,

cô đi xem cô ấy giúp tôi với.

Làm sao đây? Làm sao đây?

Làm sao đây?

Ban nãy hôn vào tay rồi.

Có phải anh ấy cố ý không?

Rốt cuộc mình làm sao vậy?

Đầu óc rối như tơ vò,

đến việc nói chuyện bình thường cũng không làm được.

Mình điên rồi, điên rồi, điên rồi.

Cũng chỉ là hôn thôi,

mọi người đều là người trưởng thành,

chẳng có gì to tát cả.

Toi rồi,

bây giờ chúng mình ăn ở cùng nhau,

làm việc cũng làm cùng nhau

lại còn từng hôn nữa,

ngày ngày ngẩng đầu không gặp, cúi đầu gặp

thì sượng lắm.

Hình như anh ấy cũng thích mình nhỉ?

Sáng nay quan tâm,

rồi bế kiểu công chúa,

lại bón kẹo cho.

Người này cũng biết tán tỉnh quá.

Cứu tôi với, cứu tôi với,

cứu tôi với,

làm sao đây, làm sao đây,

làm sao đây?

Vẫn nên làm bạn trước,

trước đây mình đối xử với anh ấy thế nào nhỉ?

Mình phải tìm lại bản thân.

Mình không còn là mình nữa.

Làm sao đây, phiền quá.

Phiền quá!

Mình điên rồi!

- Môn Kha, cô đỡ hơn chưa? - Mình điên rồi!

Cần giúp gì không?

À, A Mạc à.

Xin lỗi,

tôi ở trong hơi lâu,

chúng... chúng ta trở về đi.

Tôi cảm thấy hai người khá hợp nhau đấy.

Hả?

Nếu thích thì hẹn hò đi.

Á, không phải,

tôi không thích nhé.

Cô nói gì

tôi không hiểu?

Cô chưa nghe câu đó sao?

Con trai theo đuổi con gái cách một ngọn núi,

con gái theo đuổi con trai

cách một tầng vải mỏng.

Trong tình huống này

đương nhiên là bên nữ phải chủ động tấn công

thì mới có thể nắm được

nhịp điệu tình cảm của hai người rồi.

Không phải tôi nói đâu

nhưng hai người chỉ cách tình yêu một tấm vải mỏng thôi.

Dũng cảm một chút.

Mau đi tỏ tình đi.

Tôi... tôi suy nghĩ đã.

Mau lên,

yêu sớm, bình tĩnh sớm,

yêu sớm, tan vỡ sớm.

Chủ động tỏ tình được sao?

Ngộ nhỡ thất bại

thì chẳng phải mình sẽ chết vì ngại sao?

Cẩn thận một chút.

Xin... xin lỗi.

Tôi... tôi...

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left