Le prime 200 righe.
Sub By Richard Lin
Câu chuyện của chúng ta bắt đầu ở một nơi gọi là Manhattan
Ở đó có một nhà văn tên là Jabez Stone.
Anh ta không hẳn là một nhà văn tệ, nhưng anh ta cũng không phải là nhà văn vĩ đại,
nhưng khi tôi gặp anh ấy, anh ấy đã trở thành một nhà văn tốt.
"Không có gì tệ hơn khi một món quà đến quá sớm,"
Johnnie nghĩ thế, khi cậu ta cẩn thận cột những quả bóng bay vào chiếc xe đạp của mình.
Mỗi khi cột một quả bóng, quyết tâm của cậu trở nên mạnh mẽ hơn.
Nếu như cậu ta không nhận được chiếc xe đạp này vào trước sinh nhật của mình.
Nếu cậu ta không mang theo nó đến chỗ Mary.
Này, xe đẹp đấy.
Nếu cậu ta không để cô ấy cưỡi nó.
Nếu cô ấy không ngã.
Tránh xa mình ra!
"Không có gì, thậm chí là một chiếc xe đạp mới,
"đứng chắn giữa con đường của tình yêu," cậu ta đã nghĩ vậy.
Rồi cậu ta nghe thấy tiếng chiếc Chevy cũ đang đi lên đường.
Cha cậu đã về.
Cậu phải làm nhanh hơn.
Johnnie đâu rồi?
Bob, Johnnie ở ngoài. Thằng bé đang buồn.
Thằng bé nói muốn rời khỏi nhà và không bao giờ quay về.
Thằng bé nói muốn trả lại chiếc xe đạp mới đó.
Đưa chiếc xe đạp ra khỏi chuồng ngựa, cậu nín thở và cầu nguyện,
"Chúa ơi, hãy cho những trái bóng bay đủ."
Rồi Johnnie buông tay.
Johnnie?
Johnnie?
Johnnie nghe thấy nhưng không hề quan tâm. Cậu ta...
Không, chờ đã. Không đúng chút nào. Johnnie sẽ không nói thế.
Đột nhiên, giọng nói của cha cậu làm cậu giật mình trở lại với thực tế.
Cậu ta đang làm gì?
Làm sao cậu ta có thể vứt bỏ nó chứ
cha và mẹ đã làm việc chăm chỉ để mua nó cho cậu mà?
“Thế giới này thật lộn xộn,” cậu ta nghĩ vậy khi chạy trở lại chuồng ngựa.
Johnnie?
Sau đó, Johnnie vươn tay ra, cố gắng nắm lấy thứ mà cậu vừa yêu và vừa ghét,
và khi vừa chạm tới, Johnnie đã ngã xuống.
Chuyện gì vậy, con trai?
Và Johnnie đã nói với cha mọi thứ.
Trái tim cậu đã tan vỡ như thế nào
bởi vì Mary nói rằng cô ấy không bao giờ muốn gặp lại cậu ta hay chiếc xe đó nữa,
và làm thế nào, nếu cậu ta có thể làm cho chiếc xe đạp biến mất,
và mọi thứ sẽ quay trở lại như nó chưa bắt đầu
và cậu ta có thể hạnh phúc lần nữa.
Hãy nhớ rằng, con trai. Không bao giờ có một lối tắt đến hạnh phúc.
Cao trên đầu họ, trên cái chuồng ngựa, chiếc xe đạp đang bay đi.
Và đi đến một nơi ngọt ngào, buồn rầu nào đó, nơi mọi thứ sẽ tiếp tục diễn ra
bị bỏ lại bởi những cậu bé đang trên đường trở thành người đàn ông.
- Xin chào? - Vâng, là tôi đây, Bezzy boy,
Sự kết thúc của nền văn minh mà chúng ta đã biết.
Chào, Julius. Chúa ơi, mấy giờ rồi?
Trễ hơn anh nghĩ. Bật Kênh 4 lên đi.
Tôi đã thức suốt đêm. Thật đáng kinh ngạc.
Sue Simmons chuẩn bị phỏng vấn...
một trong những nhà văn được nhiều người đọc và yêu thích nhất trong thời đại của chúng ta,
- Carrot Top. - Vâng, nhìn vào mặt sáng.
Ít nhất là mọi người còn mua sách.
Đó là những chuỗi số liệu chết tiệt. Không biết họ điều hành danh nghiệp như thế nào nữa.
Tôi cũng không biết nữa.
Đúng rồi, anh đâu có biết. Anh có cuốn sách nào được xuất bản đâu?
Anh chưa được xuất bản sách. Đó là toàn bộ rắc rối của anh.
Làm sao mà anh biết được nó hoạt động thế nào nếu không ở bên trong nó chứ.
Tôi định gửi cuốn tiểu thuyết của mình cho Webster.
- Ai ở Webster? - Daniel Webster.
Anh có ảo tưởng quá không thế? Không phải cho nhà xuất bản à?
Đúng vậy.
Tại sao không nhỉ?
Julius, anh sẽ không tin vào cảm xúc đêm qua đâu.
Khoảng 3:00 sáng, tất cả ý tưởng đều...
Bắt đầu phỏng vấn rồi, tôi cúp máy đây.
- Carrot Top, hân hạnh được gặp anh. - Tôi cũng vậy.
Better Red Than Dead: The Carrot Top Story.
- Anh mất bao lâu để viết nó? - Một tháng.
Cả tháng. Bắt đầu từ buỗi trưa đến 16:00 mỗi ngày
và chỉ với bản thân tôi và cái máy ghi âm.
Anh thích viết ở đâu?
Ở những nơi kỳ lạ. Đôi khi trong xe, bãi trượt patin,
có thể là trên cái xe đạp ở phòng tập thể dục. Bất cứ khi nào có ý tưởng.
Nghe có vẻ như rất khó khăn nhỉ, Carrot Top.
Được rồi, Fred. Tao đi làm đây.
Anh đã đi đâu? Bailey sắp đến rồi.
- Tàu điện ngầm bị hỏng. - Nhìn kìa. Thật là ngọt ngào.
Chúa ơi, Rick, cô ấy là ai?
Tôi sẽ đi tìm hiểu.
Anh có thể chăm sóc ông nội kia.
Tôi giúp gì được không?
Vâng, tôi hy vọng như vậy.
Tôi giúp gì được không?
Tôi cần một chiếc cà vạt cho một dịp rất đặc biệt.
Anh có tin rằng đây là lần hội hợp trường trung học thứ 50 của tôi không?
Vâng, vậy chúng ta sẽ tìm cho ông một cái cà vạt đẹp.
Họ dự định phá bỏ trường cũ, nên chúng tôi tổ chức ở nhà hàng.
Cà vạt này bao nhiêu tiền? Trên đó viết gì thế?
Ông sẽ mua nó chứ?
- Tôi không chắc. Cái này giá bao nhiêu? - Đó là $80.
$80 cho một cái cà vạt?
Tôi có thể gói nó cho ông chứ?
Vâng, xin lỗi đã làm phiền các anh.
- Người đàn ông đó là khách hàng mà. - Khách hàng?
Không, anh Stone. Đó mới là khách hàng.
Trẻ trung, xinh đẹp với một chiếc ví đầy thẻ tín dụng.
Với khả năng mua sắm liên tục suốt 50 năm.
Hiểu chứ? Đó mới là một khách hàng.
Chi phí cho cái cà vạt này? $60 với chiết khấu của tôi?
- Anh không nghiêm túc. - Tôi hoàn toàn nghiêm túc.
Anh biết gì không? Tôi xin lỗi, anh Stone,
bởi vì khoản chiết khấu đó chỉ dành cho nhân viên.
- Ý anh là sao? - Biến đi.
Giữ lấy tiền lẻ.
Xin lỗi. Tôi muốn ông nhận cái này.
Không, không. Làm ơn, nhận đi.
- Cảm ơn anh. - Được rồi.
Xin lỗi, em đến muộn.
Nhìn anh kìa.
Phục vụ, tôi có thể xin một cái ly sạch không?
- Vậy? Sardi? - Anh thích Sardi.
Này, mẹ nói với anh là em đã mua nhà mới.
Vâng, nó chỉ là một nơi ở nhỏ bé ở Thung lũng Hudson.
Em nghĩ rằng nó sẽ có hệ thống ống nước ngoài trời.
- Với 1,2 triệu đô. - Anh có tin được không?
Nhân tiện, chuyện gì đang diễn ra với bữa tiệc kỷ niệm của họ vậy?
Cruise. Tất cả đều đã xử lý xong.
Xử lý xong? Anh nghĩ chúng ta phải làm điều này cùng nhau chứ.
Đây là lần thứ 50 của họ, Bez. Nó phải thật hoàn hảo. Ly Dewar, đá, soda.
Đây là kế hoạch. Bọn em nói sẽ đưa họ đến ăn tối trong thành phố,
nhưng thay vào đó, bọn em sẽ kết thúc tại Pier 70A, nơi sẽ trao cho họ tấm vé hạng nhất,
Để họ đi một hành trình vòng quanh thế giới.
Tuyệt quá. Vậy phần của anh là gì?
Vâng, em nghĩ anh có thể viết một bài thơ cho chuyến đi.
Một bài thơ?
Vậy, để anh hỏi em cái này, Chi phí cho chuyến đi là bao nhiêu?
Anh không muốn biết đâu. Nó quá tầm kiểm soát của anh đấy.
- Không, nói với anh đi. - Tin em đi. Anh không muốn biết đâu.
Dù sao, nó cũng thật điên rồ. Em nghĩ bài thơ này giá khoảng... $80.000.
Em nghĩ bài thơ nên được xuất bản rộng rãi.
- Em có bị điên không? - Em muốn làm điều này cho họ.
Cũng ổn. Nhưng với $80.000? Ý anh là, điều đó rất...
Nếu em không phiền, anh muốn viết cho em một tấm séc.
Bez, thực sự. Điều đó thật tuyệt. Em biết anh có thể.
Không sao đâu? Ngoài ra, anh không muốn ai biết điều này.
Nhưng có vẻ như một nhà xuất bản rất lớn trong thị trấn này...
quan tâm đến cuốn tiểu thuyết mới của anh, vì vậy hãy để anh làm điều này nhé.
Đuợc thôi.
Cảm ơn.
Em có thể trả $500 trước cho đến khi anh nhận được tiền đặt cọc chứ?
- Tôi có thể giúp được gì cho ngài không? - Tôi đến đây gặp biên tập viên của mình.
- Biên tập viên của ngài là ai? - Ông Webster.
Có một nhà văn ở đây đang chờ ông Webster.
- Tên của anh ta là gì? - Stone.
Stone à.
Robert Stone?
Tầng 40, thưa ông Stone.
- Ông Webster? - Vâng?
Robert Stone đang ở đây.
Ông Webster, rất vui được gặp ông.
Tên tôi là Jabez Stone, và tôi là một nhà văn. Chết tiệt.
Rất vui được gặp ông, ông Webster. Tôi đã viết một cuốn sách.
Này, Bobby!
Anh không phải là Robert Stone.
Ông Webster, rất hân hạnh được gặp ông. Tên tôi là Jabez Stone, và tôi là một nhà văn.
Vậy anh muốn gì?
Hai phút thời gian quý báu của ông.
Tôi sẽ giải quyết chuyện này, ông Webster.
Được rồi, thưa ngài. Tại sao ngài không đi với tôi?
Làm ơn? Hãy xem như đây là một việc tốt trong ngày đi.
Anh không muốn mất nó đâu.
Đó là cuốn sách của tôi. Tôi muốn ông đọc nó.
Tôi nghĩ tôi có một câu chuyện hay.
- Đủ rồi đấy, thưa ngài. - Chờ đã, Frank.
Hai phút, anh Stone.
Vậy?
Tôi có thể giúp gì cho anh?
Tôi đã gửi cho ông một bản thảo.
Anh có biết tôi nhận được bao nhiêu bản thảo trong một năm không, anh Stone?
Không phải là đọc hết tất cả.
Thông thường, tôi chỉ tiếp tục đọc khi tôi hài lòng...
hay một nhà văn đưa ra được một ý tưởng hay.
Nhiều lúc muốn biết bản thảo hay không cần đọc hết.
Nhưng cũng có khi chỉ cần vài dòng là đủ.
Tôi có một câu chuyện bình thường.
- Như thế nào? - Tiểu thuyết như...
Vâng, tôi biết. Tất cả chuyện về một người muốn làm nhà văn.
Một người đàn ông là một nhà văn.
- Anh ta đã từng được xuất bản sách chưa? - Không.
Vậy anh ta tốt nhất là đừng gọi mình là nhà văn...
ở nơi nào ngoại trừ nhà riêng của mình.
Nghe này, có một sự khác biệt giữa mong muốn trở thành một nhà văn và bản thân nó.
Một điều là phần thưởng. Cái còn lại là công việc.
Tôi xem nó là công việc.
Trong 214 trang? Tôi nói có đúng không?
Vậy, ông đã đọc nó? Tôi biết nó hay mà, đặc biệt là phần kết thúc.
Cuốn sách mới của tôi đang trở nên trôi chảy hơn. Thực ra, tôi đã làm hơn sức mình.
Đó có phải là cái đuôi không? Nó trông giống như một cái roi. Nó có thật không?
Điều gì làm anh nghĩ rằng tôi sẽ trưng bày một cái đuôi giả, anh Stone?
- Anh có nó ở đâu? - Tôi đã thắng cược.
Nếu có một vụ cược thứ hai, tôi cũng sẽ luôn đôi tai.
- Đó là loại động vật nào thế? - Hai phút rồi, anh Stone.
Chúng ta chưa thảo luận về cuốn tiểu thuyết của tôi.
Anh đã thấy tất cả những cuốn sách nổi tiếng chưa? Hay chỉ để xem qua.
No comments yet. Be the first to leave one.