Le prime 182 righe.
Kurosaki Ichigo.
Ichigo, chào buổi sáng!
Chào buổi sáng, Mizuiro.
I... chi... go...!
Chào buổi sáng!
Đó là lý do tớ bảo cậu đừng chọc giận cậu ấy.
Đợi xem nhé.
Trời ạ,
không thể đứng yên để cậu ấy làm như vậy mỗi sáng được.
Chào buổi sáng, Kurosaki.
Rất vui được gặp cậu với mái tóc rối bù đó.
Thôi đi.
Cái gì? Cái gì? Cái gì vậy?
Sao bọn họ vẫn tụ tập với nhau vậy?
Chad và Inoue...
Tại sao có thêm cả Ishida nữa?
Tớ nghĩ sau kỳ nghỉ hè sẽ có gì đó thay đổi.
Lần trước, tất cả đều xin phép nghỉ cùng một lúc,
tớ không ngờ các cậu lại ngày càng thân thiết hơn!
Chuyện gì đã xảy ra với các cậu vậy?
Đã đến lúc nói cho tớ biết rồi, đúng không?
Nói cho tớ biết đi...
Không, không có gì đặc biệt cả.
Cảm giác này...
Linh cảm bị bỏ rơi là đúng sao?
Chắc là vậy đấy.
Nếu cậu biết rồi thì đi chỗ khác đi!
Cậu ấy không biết các cậu đang đùa cậu ấy à?
Tớ ghét bị trêu đùa!
Chào buổi sáng, Orihime!
Được lắm, giễu cợt tớ mọi lúc mọi nơi.
Có phải giễu cợt đâu!
Tức lắm mới đá cậu như vậy!
Không thể tin được...
Tại sao cậu vẫn nóng bừng kể cả đang là mùa thu vậy?
Chào buổi sáng, Tatsuki.
Chào buổi sáng, Ichigo.
Báo cáo thế nào rồi?
Báo cáo gì cơ?
Bài tập giáo viên giao lúc cậu xin nghỉ ấy.
Chẳng phải tớ đã bảo với cậu rồi sao?
Tớ quên hết rồi.
Thực sự cậu vẫn ổn đấy chứ?
Cũng không quan tâm nếu cậu không nộp bài đâu.
Tớ biết rồi.
Sao cũng được.
Tóm lại, đừng lúc nào cũng xin nghỉ nữa.
Có thể gặp rắc rối đấy.
Đó là thứ gì vậy?
Bùa hộ mệnh sao?
Bố ơi.
Xin lỗi bố, con quên trả bố cái này.
Bố cầm lấy đi.
Lạ thật, sao con vẫn giữ nó vậy nhỉ?
Không đâu,
vì bố không cần đến nó nữa.
Vậy nên bố sẽ tặng lại cho con.
Đợi đã.
Tại sao bố lại khâu vào đồng phục của con?
Dừng lại đi...
Vậy đó, bố tớ đã khâu vào đấy.
Tớ hiểu mà, không cần giải thích đâu.
Sao cậu biết?
Đó là điều hiển nhiên mà.
Làm gì có ai khác làm những trò như vậy ngoài bố cậu ra?
Với cả không phải nói đến bùa hộ mệnh,
thứ tớ muốn nói là...
cái đầu lâu kia sao lại ở đây?
À, cái này hả?
Thương hiệu này chắc chắn là...
Linh hồn...
Không, trước đó tớ đã mua nó.
Tatsuki, cậu có thể thấy nó à?
Cậu đang nói gì vậy? Ý cậu là gì?
Chào buổi sáng, các em!
Cô giáo vào lớp rồi.
Được rồi, các em về chỗ của mình đi.
Vâng ạ...
Tuyệt vời.
Hôm nay không có ai vắng, tất cả đều đi học đầy đủ.
Ooshima và Sorimachi không đến như thường lệ,
hai bạn đó rất nghịch ngợm, nên không sao cả.
Hẳn hai bạn vẫn rất tốt.
Được rồi.
Hôm nay cô sẽ báo tin tốt cho các em.
Sẽ có học sinh mới chuyển đến lớp chúng ta.
Thứ này có sức mạnh hơn so với vẻ bề ngoài đấy.
Nó có thể nguy hiểm với con người hơn là Thần Chết.
Vậy nên thứ này có chức năng đặc biệt,
tự động tạo ra rào cản thị giác,
con người không thấy.
Không phải như vậy sao?
Nó vẫn bị phá hỏng rất nhanh.
Hư Linh sao?
Có chuyện gì vậy, Ichigo?
Không, tớ chỉ hơi đau bụng một chút thôi.
Ai kêu đau bụng mà lại hét lên vậy?
Thật kỳ lạ.
Được rồi, em vào lớp đi.
Kỳ lạ, em ấy đi đâu rồi?
Đứng lại, Kurosaki!
Em đi vệ sinh ạ!
Vệ sinh? Thôi nào!
Sado!
Sao lại cả Inoue vậy hả?
Em đi vệ sinh ạ!
Đừng có lừa cô nữa!
Với lại Inoue là con gái mà.
Con gái mà bị đau bụng...
thì vẫn chịu được mà.
Em đau lắm ạ. Dù sao thì em không chịu được nữa.
Được rồi, em đi nhanh lên nhé!
Cô ơi, em cũng không chịu được nữa.
Em không được đi, Asano.
Không công bằng, cô vừa cho các bạn ấy đi!
Không công bằng...
Thật không công bằng.
Được rồi, dừng lại đi, Keigo.
Không công bằng.
Em sẽ tố cáo cô!
Bò, lợn!
Sao Hư Linh lại xuất hiện vậy?
Phải nhỉ?
Chỉ cần con người vẫn tồn tại trên thế giới,
thì Hư Linh vẫn còn xuất hiện.
Bò, lợn!
Thịt bò hay thịt lợn, nói rõ xem nào!
Lợn!
Tớ đã nói rồi,
chỉ cần giải quyết Hư Linh ở cấp độ này.
Tớ có thể tự xử lý dễ dàng được.
Không cần các cậu rời khỏi lớp đâu.
Tớ chỉ muốn cảm nhận cảm giác lừa cô giáo...
vào nhà vệ sinh rồi trốn ra ngoài.
Thật tốt khi không bao biện,
nhưng cậu quá thật thà, Inoue ạ.
Vậy sao Ishida không đi cùng chúng ta nhỉ?
Chắc vậy rồi.
Bây giờ cậu ấy đã mất linh lực.
Nhưng chúng ta đã quay lại được hai tuần rồi.
Đừng lo.
Cậu ấy sẽ tự tìm lại được thôi.
Kể cả không lấy lại được sức mạnh, cậu ấy vẫn chiến đấu hết mình.
Chúng ta phải tin cậu ấy.
Chắc chắn rồi.
Kurosaki Ichigo.
Tôi mệt quá.
Cuối cùng chỉ việc xếp gọn hành lý vào trong thôi.
Cảm ơn hai cậu.
Nhưng,
hai cậu có hành lý để thu dọn sao?
Chắc vậy,
vì khi tạm biệt cô Orihime,
chúng tôi đã nhận rất nhiều quà từ cô ấy.
Cô ấy chỉ cho các cậu những thứ cô ấy không cần đến thôi.
Thật thô lỗ, Ririn.
Trà này ngon quá.
Nhưng,
cậu vẫn thoải mái khi ở trong hình dạng đó à?
Sau khi quen với nó, thì tôi thấy rất thoải mái.
Các cậu có giống như vậy không?
Phải rồi.
Trong tương lai gần,
chúng tôi phải tạm thời ở lại cửa hàng của Urahara.
Nếu quá chiếm diện tích,
chúng tôi có thể sẽ gây rắc rối cho mọi người.
Tại sao các cậu lại chuyển về đây?
Nhiệm vụ của chúng tôi là phát hiện vị trí của Hấp Linh.
Bây giờ Hấp Linh đã biến mất, nhiệm vụ đã hoàn thành rồi.
Ichigo và mọi người phải đến trường cả ngày.
Trong thời gian đó, chúng tôi phải trốn sau cửa suốt.
Cực kỳ rắc rối.
Sống ở đây vẫn thoải mái hơn.
Chúng tôi cũng sẽ thường xuyên gặp các cậu.
Tôi hiểu rồi.
Đau quá...
Tại sao lại hỏi câu hỏi hiển nhiên như vậy?
Họ chính là Linh hồn Cải tạo được ông chủ tạo ra mà.
Vì thế chúng tôi quay lại đây để giúp đỡ.
Cậu nói gì vậy hả?
Được rồi, bây giờ...
Tóm lại, hai cậu hãy cẩn thận.
No comments yet. Be the first to leave one.