Le prime 200 righe.
Chào, chắc cô là Casey?
Vâng, là tôi. Xin chào.
- Cô khỏe không? Simon. - Chào, Simon.
Vợ tôi, Robyn. Xin lỗi vì đã để cô phải chờ.
Không thành vấn đề.
Tìm đường đến đây hơi khó, nhưng mà...
- Thế sao? - Chúng tôi cũng đến rồi.
Nhưng đáng công mà.
Nhìn hồ cá koi ở lối vào đi.
Tôi nghĩ nó hết sức lộng lẫy.
Nhưng không có cá sao?
Không có cá. Anh phải tự mang cá của mình đến.
Đây là kiểu nhà hiện đại tầm giữa thế kỷ.
Nó có sơ đồ tầng lầu rất thoáng.
Rất nhiều ánh sáng, mà bản thân tôi cũng thích.
Còn cái lò sưởi này, cỡ ngoại khổ.
Thế điều gì đưa anh chị đến California?
Tôi có công việc mới.
- Xin chúc mừng. - Vâng, rất háo hức.
Thế hai người từ Chicago đến à?
Vợ tôi thôi. Thực ra tôi lớn lên ở phía nam nơi này.
Chúng tôi đang thực hiện một khởi đầu mới.
Đây là văn phòng của anh.
Không phải thứ ta tìm kiếm nhưng cũng thú vị đấy chứ?
Quang cảnh đẹp?
- Anh thích hả? - Em nghĩ sao?
Được. Được.
Đồ ngốc.
Em muốn xem phòng ngủ không?
Muốn, em sẽ đi xem qua.
Mua sắm một tí, rồi...
Không, rồi chúng ta sẽ hoàn thành thật nhanh thôi.
Mua sắm một tí, rồi đến giờ đóng cửa hàng.
Ừ, vì mấy giờ thì...
Được rồi.
- Hôm nay anh thế nào? - Tốt lắm.
Được rồi. Hôm nay anh chỉ mua bấy nhiêu thôi à?
Ngoại trừ một thứ mà vợ tôi sẽ chóng mang xuống, hy vọng vậy.
Không thành vấn đề. Tôi sẽ tìm một ngày giao hàng vậy.
Vâng, vui lòng, và cuối ngày hôm nay quá tham vọng rồi hả?
- Muộn rồi, phải không? - Vâng, xe chúng tôi về cả rồi.
Mai được không? Tôi có thời gian từ 7:00 đến 9:00?
Nghe được đấy.
Xin lỗi.
- Chào. - Chào.
Xin lỗi đã làm phiền anh. Tôi nghĩ tôi biết anh.
Thế sao? Xin lỗi. Tôi không... nhận ra anh.
Tên anh là Simon? Simon Callem?
Vâng, Simon. Chào.
Chúng ta quen biết thế nào?
Tôi nghĩ... chúng ta học cùng trường.
- Thế sao? - Vâng.
- Trường nào? Fairmount... - Fairmount Park.
- Đúng rồi. - Vâng.
Cùng khóa? Anh tốt nghiệp năm nào?
Chào cưng.
Xin lỗi một lát.
- Họ đóng cửa trong 15 phút nữa. - Được rồi. Chúng ta sẽ gấp lên.
Đây là vợ tôi, Robyn. Đây là... Tôi chưa nhớ ra tên anh, xin lỗi.
- Gordon Mosley. Gordo. - Chào. Gordon.
- Robyn. - Gordo?
- Đúng. - Anh bạn, tớ không nhận ra cậu.
Gordon Mosley.
Trời đất, em yêu. Gordo và anh học chung trường....
- chắc cũng cả 80 năm trước rồi hả? - Thế à?
- Chúa ơi. - Gần như vậy.
- Xin lỗi, thứ lỗi nhé, tôi... - Cậu trông khác quá.
Xin lỗi, cần địa chỉ của anh để...
Vâng. 32 Castlewood.
- Việc đó thật điên rồ. - Một từ thôi.
Chúng tôi vừa dọn đến từ Chicago.
Thành phố rất tuyệt.
Vậy là cậu ấy đã dọn về quê?
Gần như quê nhà.
Gần thôi. Không đến nỗi thế.
- Cô sẽ yêu thích nó. - Vâng.
- Cô biết đấy. - Vâng.
Chúng tôi phải đi rồi, nhưng chúng ta nên...
- Xin số điện thoại của Gordo nhỉ. - Vâng.
Chúng tôi sẽ gọi và tán dóc với nhau.
Ta có nhiều chuyện để hỏi lắm.
Tuyệt, hoàn hảo.
- Đây, anh có muốn... - Được rồi.
Gordo, tớ rất tiếc vì chúng ta không có thời gian nói nhiều hơn.
Đây.
Tuyệt.
Nhưng cuộc sống vẫn tốt chứ?
Tốt, tớ chẳng có gì để phàn nàn.
Nghe vậy là mừng rồi.
- Rất vui được gặp lại cậu. - Mừng là cậu đã hỏi thăm.
- Hẹn gặp lại. - Ừ. Bọn tôi sẽ gọi cậu.
Rất vui được gặp cô, Robyn.
Rất vui được gặp anh.
Siêu ngượng. Nửa đầu của cuộc đối thoại ấy.
Anh không biết anh ta là ai cả.
- Thật không? - Thật.
Trông có vẻ là người đàng hoàng.
Ừ.
Chúng ta sẽ không muộn đâu. Đừng lo lắng nữa.
- Anh đâu có lo. - Chào.
- Xin chào. - Chào.
Lucy và Ron.
Chào. Tôi là Ron.
Robyn.
Hoan nghênh đến khu phố này.
- Cảm ơn. - Cô dọn vào thoải mái chứ?
Vâng.
Nếu cô muốn ghé qua uống tách trà hay ly rượu thì...
- tôi ở đây suốt, cho nên... - Nghe hay đấy.
- Rất vui được gặp cô. - Bảo trọng.
Tạm biệt.
Cưng à, chờ chút.
Mẹ sẽ đến ngay.
- Chào. - Chào.
Căn nhà trông đẹp thật.
Đúng vậy.
- Nó kia à? - Vâng.
Anh xem thử đi. Khoan, thiệp đây.
"Mừng về nhà," mặt cười, "Gordo."
Sao anh ấy biết địa chỉ của chúng ta vậy?
Anh chẳng biết nữa.
Chúng ta nên cảm ơn anh ấy.
Được rồi, được rồi.
Con bé xinh quá.
Cảm ơn.
Sao? Con xinh mà.
Muốn chào cô Robyn không?
Con muốn chào cô kh6ng? Cô bế nó đi.
Cảm ơn.
Này, không sao đâu.
Chào. Chào.
Cô có năng khiếu đấy.
Cô muốn một đứa chứ?
Vâng.
Chúng tôi đang thử.
Thực ra cuối năm ngoái tôi đã cấn thai ở Chicago.
Kết cục không được vui cho lắm.
Nó khiến tôi không mấy dễ chịu.
Tôi sẽ kể cô nghe chi tiết sau.
Vâng, tôi đã duyệt lại bản vẽ và bao gồm cầu thang ngoài trời.
Nếu cô muốn, trợ lý của tôi ở Chicago. Cô ấy có thể gửi bản in cho cô.
Được rồi. Tuyệt.
Chào.
- Xin chào. - Gordo.
- Gordo, anh khỏe không? - Cô khỏe không?
- Chào. - Rất vui được gặp anh.
Xin chào.
Chào. Anh khỏe không?
Khỏe. Cô thế nào?
Khỏe. Vâng.
Simon có nhà không?
Không, anh ấy đi làm rồi. Đang sửa soạn văn phòng mới.
Cảm ơn về món quà đáng yêu nhé.
Anh thật ngọt ngào,
nhưng tôi chắc anh đã nói với Simon về việc đó.
Cậu ấy có thể đã gửi tin nhắn cho tôi.
Có lẽ chúng tôi viết lầm số rồi.
Tôi đã lên một danh sách cho cô.
Dân địa phương, như thợ sửa ống nước, thợ làm vườn, giúp việc...
- Toàn thứ hay ho cả. - Anh thật là chu đáo.
Cảm ơn.
Tôi đấy.
Anh kia rồi. Gordo.
Và...
- Của cô đây. - Gì thế? Nước lau kính?
- Để lau kính. - Phải.
Tôi thấy nhà cô rất nhiều kính.
- Của cô đây. - Cảm ơn.
Không có gì.
Anh thật ngọt ngào quá. Cảm ơn, Gordo.
Tôi phải nói là mình rất thích căn nhà này.
Thế sao?
Tôi thực sự thích phong cách kiến trúc này.
Anh nên vào tham quan một vòng.
Tôi chắc Simon sắp về rồi.
- Mời vào. - Được thôi.
- Mời vào. - Chắc chứ?
- Ừ, không sao đâu. - Được thôi.
Anh ấy mừng lắm vì không phải thu mình trong một căn hộ nữa.
Đó là phòng giặt đồ kiêm phòng của Jangles.
Dưới kia là phòng kho.
Kia sẽ là phòng làm việc của Simon.
Phòng ngủ, hoặc là studio cho tôi, tôi hy vọng thế.
Và trong này là...
Vâng, tôi đang dọn dẹp lại mấy thứ đó.
Vâng, tôi biết. Đó là một món quà và rồi hóa ra là
Simon sợ khỉ từ khi còn nhỏ.
Anh ấy thất kinh. Tôi phải tống nó đi. Anh muốn nó không?
Cô có con không?
Không. Không.
Chỉ có con chó thôi. Ngài Bojangles, theo tên một bài hát.
Tôi sẽ chuyển thứ đó ra đằng sau và trồng...
không biết nữa, có lẽ là nuôi cá đầy cái hồ này,
vì dù gì nó cũng có sẵn đó và...
Thế cũng là khối việc rồi.
Nó sẽ có diện mạo rất tuyệt vời. Nó đã tuyệt sẵn rồi.
Cảm ơn.
Tôi kiểm tra điện thoại tí.
Có nhiều đồ ăn lắm đấy.
Tôi nấu ăn không giỏi lắm,
No comments yet. Be the first to leave one.