Le prime 200 righe.
Sub By Richard Lin
Thành Phố Yellowstone, Montana - 1881
- Chào buổi sáng, cảnh sát trưởng. - Chào buổi sáng.
- Cảnh sát trưởng. Này, cảnh sát trưởng. - Chào các bạn.
Cậu biết không, điều tuyệt vời về những lá bài là nó giống như tình yêu.
Suối nguồn hy vọng vĩnh cửu.
Thị trấn an toàn hơn rất nhiều khi anh là người...
xuất hiện trong nhà thờ vào sáng chủ nhật.
Chào cảnh sát trưởng.
Isabel.
Tới giờ đến nhà thờ rồi, con trai.
Chào bố, con chơi rất giỏi. Con vừa...
Bố nói đã đến giờ đi nhà thờ, con trai.
Bố, con cần kết thúc ván này...
vì hiện nay con đang tụt lại phía sau một chút.
Và con sắp vượt lên trước rồi.
Đúng không? Đừng đứng dậy vì tôi sắp...
- Jimmy. - Con chuẩn bị đá anh ta ra.
Jimmy.
Cầu nguyện, Jimmy.
Ông ấy đúng đấy. Hôm nay là chủ nhật. Tạm biệt.
Tạm biệt.
Thằng bé đang nhớ...
mẹ của mình theo một cách thực sự tồi tệ.
Kiểu lạc lõng.
Thằng bé cần thể hiện đau buồn theo cách của riêng mình.
Yeah. Yeah.
Emma!
Emma, em đang ở đâu?
Emma, em hãy xem anh có gì!
Emma!
Em thấy chưa. Em thấy chưa.
Nhìn đi.
Em thấy nó chứ?
Anh đã nói với em.
Anh đã nói với em là anh sẽ tìm thấy nó, phải không?
Và anh đã tìm thấy nó.
Những thứ ở đây, nó sẽ cần thanh lọc.
Tuy nhiên, đây là vàng nguyên chất. Trực tiếp từ dưới đất.
Chúng ta giàu rồi, em yêu.
Giàu hơn chúng ta có thể tưởng tượng. Giàu có hơn bất cứ ai.
Sau tất cả khoảng thời gian này, chúng ta đã giàu có.
Em có thể tin được không? Chúng ta giàu rồi!
Đi nào, Rooster!
Anh đi đâu?
Tới thị trấn. Anh cần đăng ký quyền sở hữu mỏ vàng.
Đi nào! Yee-ha!
Rất tốt. Rất tốt. Mời ngồi.
- Chào bà. - Chào buổi sáng.
Đó là gì thế?
Những bóng râm, những lời cầu nguyện.
Kỷ niệm một người trong số họ.
Những người khác, hy vọng.
Tên của anh ta là gì?
Barbary.
Barbary.
Anh đã treo anh ta ở đó trong bao lâu?
Tôi sẽ tìm thấy bạn bè ở đây chứ?
Hay tôi phải cần anh ta yên tâm và sẵn sàng bay vào lúc khác?
Bạn bè của tôi sở hữu quán rượu.
Nếu có bạn bè cần tìm thấy, anh sẽ tìm thấy họ ở đó.
Hắn ta nghĩ mình đang làm gì?
Tôi nguyện ý đánh đổi danh dự của mình để đổi lấy một ly bia và sự an toàn.
Sự an toàn?
Kẻ hèn nhát chết nhiều lần trước khi chết.
Người dũng cảm chưa bao giờ nếm trải cái chết dù chỉ một lần.
Trong tất cả những điều kỳ diệu mà tôi chưa từng nghe,
có vẻ điều lạ lùng nhất mà người đàn ông nên sợ hãi,
là nhìn thấy cái chết.
Một kết thúc cần thiết sẽ đến khi...
Khi nó cần đến.
Virginia.
Anh đến từ đâu?
Anh sẽ ở lại một lúc, hay anh chỉ đi qua?
Những gì người đàn ông có thể biết về ngày mai?
"Đó là những cơ hội, quyết định bởi ý chí
hơn hoàn cảnh."
Điều đó có nghĩa là gì?
Đó là thơ, Ginny.
Và tốt nhất hãy cẩn thận với điều đó xung quanh đây.
Mọi người quanh đây luôn muốn biết rõ anh đang nói gì.
Tôi nghĩ điều đó tốt.
Tôi muốn nói chuyện với các bạn sáng nay...
về hai loại giàu có.
Vàng, thứ mà tất cả các bạn đến đây để tìm, và ân sủng.
Vậy cơ duyên này là gì?
Chúng ta muốn gì khi nói về nó?
Người ta nói duyên không đến với ai khác...
nhiều hơn từ nguồn và cảm hứng của thánh thần...
bên trong chúng ta để truyền cảm hứng và thúc đẩy những đạo đức của chúng ta.
Vì vậy, trong khi các bạn đang lao vào những ngọn núi không khoan nhượng đó,
các bạn chỉ ghi nhớ vàng trên trần gian mà không có ơn thánh...
là vàng của một kẻ ngốc và không mang lại cho các bạn điều gì...
ngoài sự hủy diệt và thảm họa.
Whoo-hoo!
Yeah! Mọi người!
Nghe này! Tôi vừa tìm thấy vàng!
Whoo!
Mọi người! Tôi đã cứu thị trấn! Đó là một phép màu!
Không sao đâu, mọi người.
Whoo! Yee-haw! Mọi người mau ra đây!
Mọi người không phải đến nhà thờ vào chủ nhật hay sao? Mọi người đang ở đâu vậy?
Này, Dunnigan, anh đang làm phiền chốn yên bình.
Ồ, tôi muốn làm phiền nhiều hơn, Cảnh sát trưởng.
Tôi muốn đăng ký sỡ hữu mỏ vàng!
Yee-haw!
Nào, ra đây!
Mọi người đang làm gì đấy?
Whoo!
Nào, ra đây. Ra đây, mọi người!
Muốn đi uống nước không?
Không, cảnh sát trưởng.
Tôi không nghĩ vậy.
Anh giàu đến mức nào?
Chúng ta rất giàu.
Anh có định cho tôi một ít không?
Cẩn thận. Anh ấy biết mình đến đây để làm gì.
Được rồi, mọi người, vào đây.
Nào, lấy một ly. Tôi bao hết!
Anh đã nói với họ lời nói dối nào thế?
Coi nào, Edgar, ông nghĩ thế sao?
Ông nghĩ rằng nó không đủ 1 ly cho toàn bộ thị trấn à?
Anh nghĩ sao? Anh nghĩ rằng tôi sẽ gục ngã...
chỉ với nhiêu đây thôi à... Chết tiệt.
Chết tiệt. Mickey. Mickey.
Tôi sẽ tắm trong rượu!
Anh có thổi tung sườn đồi không?
Đó có phải là những gì tôi đã nghe thấy sáng nay?
À, vâng, tôi có cảm giác đó. Chỉ là một cảm giác.
Người vợ bướng bỉnh đó của tôi cứ nói với tôi.
"Không có cách nào việc này sẽ được đền đáp."
Bỏ cuộc đi, cô ấy nói, hãy chuyển đến Oregon.
Nếu anh chuyển đến Oregon, em sẽ giết anh.
Chà, anh sẽ không chuyển đến Oregon!
Tôi nói với cô ấy, "Emma, ngậm miệng lại vì anh biết."
"Anh biết."
Và tôi đã đến thị trấn để tìm chất nổ.
Anh nhớ điều đó, phải không, Wilcox?
Tôi chắc chắn.
Anh đã nói với tôi rằng tôi không có tiền thì không có thuốc nổ.
Và anh đã đúng.
Vì vậy, tôi đã đổi cho anh chiếc đồng hồ bỏ túi cũ của bố tôi.
Nó ngay đây.
Và anh đã cho tôi một chút thuốc nổ để chúc may mắn.
Và tôi không quên điều đó.
Vì vậy, uh, hãy cho anh biết những gì tôi sẽ làm.
Tôi đề nghị mua lại chiếc đồng hồ vàng đó...
với chút lợi nhuận nhỏ cuối cùng dành cho anh.
Ý tưởng đó thế nào?
Chà, thằng khốn chết tiệt.
Whoo!
Bởi vì tôi đã thổi tung mớ chất nổ đó.
Ôi, Chúa ơi. Những gì cô ấy đã cho tôi thấy...
nhiều vàng hơn các bạn từng thấy trong cuộc sống của mình.
Bây giờ sẽ mất rất nhiều công việc để đưa nó ra khỏi mặt đất.
Chúng ta cần xây dựng một mỏ mới, có nghĩa là tất cả các bạn...
Tôi nghĩ rằng sẽ một công việc mới trong nhiều năm tới.
- Yeah! - Yeah!
Tất cả những người đã rời thị trấn...
sẽ trở lại.
Và tất cả các cửa sổ được bao phủ bằng ván...
sẽ có đầy đủ những thứ ưa thích để mua một lần nữa.
Này, Edgar, nhà hát mà ông chưa bao giờ xây xong,
ông nên dành thời gian còn lại cho nó đi, cộng sự,
bởi vì ông sẽ đứng trên sân khấu đó...
hét lên những vở kịch Shakespeare trước khi ông nhận biết điều đó.
Một số người sinh ra đã trở nên tuyệt vời.
Một số người đạt được sự vĩ đại.
Và một số người có sự vĩ đại thúc đẩy họ.
Tôi không phải ông, tôi không thể nối dòng!
Nâng ly cho thị trấn của chúng ta!
- Cho thị trấn của chúng ta! - Cho thị trấn của chúng ta!
Và sự bùng nổ mà chúng ta đã chờ đợi.
Yeah!
Chết tiệt, Dunnigan! Tao nghe rất nhiều cuộc nói chuyện lớn,
và tao không thích nó.
Trả những khoảng thiếu cho Edgar, chăm sóc con điếm Isabel của mày,
ghi nhớ những khoảng nợ chung,
Wilcox với cái đồng hồ của mày.
Còn tao thì sao, mày nợ tao những gì mày đã mất...
- ở cái bàn đó, nhớ chứ? - Được rồi, bây giờ...
Edgar, ông không liên quan trong chuyện này!
Còn những món nợ mà mày đã thiếu tao thì sao?
Chà, theo tôi thấy, đó không phải là những trò chơi công bằng.
Để bắt đầu chuyện đó, Harding, tôi nghĩ rằng tôi không nợ anh.
Đừng. Chúng ta đang ăn mừng.
Tao không thể dung thứ điều đó!
Người đàn ông đánh vàng, đột nhiên nghĩ rằng mình có thể làm...
bất cứ điều gì hắn ta muốn!
Mày thiếu tao, và tao muốn thêm chút thu thập.
Vậy, anh muốn nhảy à?
Whoa.
Anh đặt ngón tay của mình gần cò súng,
tôi sẽ bắn anh vào giữa hai mắt.
Dunnigan, anh ngồi chơi bài, anh đã thua.
Anh lại ngồi chơi, anh lại thua.
Người đàn ông đó buộc tội anh chơi gian lận, anh bảo anh ta ra ngoài và bây giờ,
không sai khi anh ta bảo anh trả tiền cho ván bài đó.
Bây giờ trả tiền cho anh ta.
Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.