Le prime 200 righe.
Không!
Chạy đi!
Cái gì thế?
Anh không biết.
- Phải tìm người giúp anh ta. - Không. Hai người phải chạy đi.
Tôi là Danny. Tôi đang săn lùng thành viên của Bàn Tay.
Tôi nghĩ anh là người chúng tôi đang tìm.
Thiết Quyền.
Quay về đi.
Anh biết tôi là ai sao?
Cuộc chiến tranh anh đang đấu... không phải ở đây.
Mà là ở thành phố New York.
Không. Này!
Này.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Đến giờ đóng cửa rồi.
Về đi.
Đêm chỉ mới bắt đầu thôi mà.
Đêm á?
Chết tiệt!
Không!
Xin lỗi! Anh ơi!
Đừng, tôi xin lỗi.
- Đây là xe của tôi. - Hết rồi.
Nó đã bị tịch thu. Chỗ này chỉ dành cho xe dỡ hàng.
- Tôi sẽ dời đi. - Nó sẽ bị kéo đi.
Cô có thể đến bãi giữ xe tịch thu ở đường 49 để nhận xe trước 6 giờ chiều.
Lloyd, làm quái gì vậy?
Sao?
Có vấn đề gì à?
Hôm qua có người gọi tớ.
Thêm một nhà sản xuất muốn kể chuyện về cậu.
Thật khó chối từ.
New York yêu thích người thắng cuộc.
Cậu đã chống lại một kẻ xấu xa và đã thắng.
Nhà báo được nhiều tiền cho sự chú ý đó.
Tốn bao nhiêu thì dừng được?
Cậu nên suy xét lại.
Tiền có thể đủ trang trải đến khi cậu đi làm lại.
- Tiền không phải vấn đề. - Chưa thôi.
Ít nhất cậu cũng nghe điện thoại chứ?
Chỉ có cậu mới biến chiến thắng vĩ đại thành thất bại.
- Cậu biết vấn đề của cậu là gì không? - Là câu này.
Cậu không thoải mái với con người thật của mình.
- Cậu giờ đã trở thành như một siêu... - Đừng nói cái từ đó.
- Jess... - Tớ đã đủ đau đầu rồi.
Cậu nên nghĩ đến chuyện về nhà, ngủ một giấc, hòa nhập lại với xã hội.
Tớ đang nói với cậu đây.
Tớ trân trọng điều đó mà.
- Trong này có whiskey à? - Của tớ đấy.
Mấy việc giấy tờ của anh có hiệu quả rồi.
Tháo còng cho siêu sao đi. Đưa hắn đi khuất mắt tôi.
Tôi lỡ tay.
Cái này của ông.
Anh Lucas? Anh Cage?
- Anh thích gọi thế nào? Tôi quên mất. - Cage.
- Tôi có quen anh à? - Franklin Nelson.
Tôi phụ trách vụ của anh. Ta đã nói chuyện nhiều...qua điện thoại.
- Anh nói nhiều thôi. - Miễn có hiệu quả là được.
- Tôi rất biết ơn. - Hãy biết ơn bạn anh, Bobby Fish.
Chúng tôi đều đã nghiên cứu rất công phu.
Hơn nữa, anh ở trong tù bấy lâu mà không tung quả đấm nào.
- Tôi biết điều đó là khó đối với... - Tôi biết.
...danh tiếng của anh.
- Claire có đến không? - Chỉ luật sư mới được vào đây.
Tôi xin phép đi cho kịp đón xe buýt.
Tất nhiên. Một chuyện cuối cùng thôi.
Anh có thể tùy ý sử dụng công ty luật Hogarth, Chao & Benowitz.
Để giúp anh làm lại từ đầu.
Tôi không làm lại từ đầu.
Tôi đi tiếp.
Mọi người gọi tôi là Foggy.
Anh cho họ gọi à?
Ông nói rằng trạm xe điện ngầm mới
ở ngã tư đường 50 và 10 sẽ, nêu ra "tốt cho cộng đồng."
Nêu ra "tốt cho cộng đồng."
Ngài Berkowitz, về chuyên môn...
- Mày làm gì vậy? - Sao? Tao đập nát đầu mày!
- Phải. Làm đi. - Đúng thế.
- Thử xem. - Ngon thì lại đây.
- Đi thôi! - Đồ khốn!
Cảnh sát New York đây! Thôi đi! Đủ rồi.
- Anh, nằm xuống lề đường. - Vâng, thưa sếp.
Ngài Berkowitz...
...theo ông nghĩ, nó có tốt cho Aaron James không?
Chúng tôi đã chia buồn cùng gia đình họ. Thật không may.
Ông có biết các sản phẩm đó là độc hại cho trẻ em không?
- Phản đối! - Tôi nói lại.
- Vì sao chất Endexoprene lại hấp dẫn ông? - Nó bền và chắc.
- Giá lại rẻ bằng nửa? - Tôi làm ăn mà.
Có đáng hại người khác để tiết kiệm tiền không?
Vật liệu đều được kiểm nghiệm.
Khi kết quả được công bố, chúng tôi đã thay loại xi măng đó ở tất cả các trạm.
"Công bố."
Ý ông là sao?
Ông đang nói đến bản báo cáo ngày 29 tháng Chín?
Thưa Quý tòa, câu hỏi của anh ta quá cụ thể một cách không hợp lý.
Ba tháng trước, văn phòng của ông đã nhận được văn kiện khẩn từ Ủy ban An toàn.
- Có liên quan gì đến Endexoprene không? - Tôi không biết.
Thưa Quý tòa, trừ khi anh Murdock có thể chứng minh thân chủ tôi đã nhận…
Tôi nghi ngờ ông ta đã cố tình lờ đi.
Giấy báo phát này là bằng chứng.
- Tôi nhận nhiều thư kiểu đó lắm. - Ông thấy tội nào nặng hơn?
Phớt lờ dữ liệu để giảm chi phí?
Hay trốn tránh cung cấp cho tòa chứng cứ việc ông gây nguy hiểm cho người khác?
- Kể cả... - Quý tòa...
Kể cả Aaron James, người có thể không đi lại được nữa?
- Chúng tôi xin giải lao. - Không cần. Tôi xong rồi.
Tôi nghĩ ông ta cũng thế.
Mười một triệu đô la!
Cảm ơn anh.
- Tôi rất vui. - Cảm ơn.
Tôi mừng cho cậu.
Chúa ơi.
Này.
- Cháu ổn chứ? - Vâng.
Chú kể cháu chuyện này nhé?
Được ạ.
Số tiền đó sẽ có ích cho bố mẹ cháu.
Nhưng với cháu, từ nay về sau, sẽ càng khó khăn hơn đấy, Aaron.
Cháu biết mình mới ở chặng đầu tiên của cuộc đua...
đúng không?
Mọi người đều sẽ bảo cháu phải cảm thấy gì...
phải lạc quan,
đừng tự than thân trách phận,
đừng tức giận...
Cháu đang giận rồi đây.
Giận ai?
Mọi người.
Cháu muốn có lại cuộc sống như trước.
Họ không thể cho cháu cái đó.
Có thể cháu sẽ đi lại được.
Chú hy vọng thế.
Nhưng cũng có thể không.
Nhưng khả năng để cháu vượt qua khi hoàn cảnh càng thêm khó khăn...
điều đó mạnh mẽ hơn gấp trăm lần
so với việc mỉm cười và giả vờ như không có chuyện gì.
Cháu có hiểu không?
Nghe này...
không ai trả lại cuộc sống cho cháu được, Aaron.
Tự cháu phải giành lại nó.
Đi thôi.
Chúc mừng, anh Murdock.
Cảm ơn, cô Page.
Anh cứ tự hào một chút. Không sao. Tôi không kể với ai đâu.
Cô đến lấy lời phát biểu sao?
Phải.
Anh có muốn nói trong lúc đi ăn chút gì hay...
Tất nhiên rồi.
Cô chờ tôi năm phút nhé?
- Anh Murdock... - Thưa anh Murdock...
Vâng?
Ngươi đã bỏ rơi họ.
Tại ngươi mà Bàn Tay đã thắng.
Tôi xin lỗi.
Sau khi họ cứu ngươi...
và cho ngươi được như ngày nay...
ngươi đã để mặc họ chết.
Không.
Không!
- Danny. Tỉnh dậy đi. - Không!
Không!
Danny.
Anh không sao chứ?
Ừ.
Do máy bay rung lắc thôi.
Anh sẽ chẳng bao giờ quen được.
Danny...
Để anh lên chỗ phi công xem.
Danny.
Anh nói cho em biết suy nghĩ của anh được không?
Chỉ là...
Không có gì đâu.
Anh la hét. Không phải lần đầu.
Anh không sao.
Hai chúng ta hiểu từ đó khác nhau đấy.
Chúng ta đã truy lùng Bàn Tay mấy tháng rồi.
Cuối cùng khi có được manh mối của một gã có thể giúp chúng ta…
thì gã đó lại chết vừa lúc ta đến.
Đâu phải lỗi tại anh.
Anh để người phụ nữ đó chạy thoát.
Anh không để ai làm cái gì cả.
Em chưa từng thấy ai di chuyển nhanh như cô ta.
Ừ.
Cô ta đánh võ cũng thế.
Chắc chắn phải là Bàn Tay, đúng không?
Em không biết.
Bàn Tay đã giấu em rất nhiều chuyện.
Bọn chúng không phải chuyện dễ bỏ qua được,
nhưng chúng ta sẽ tìm ra cách.
Cùng nhau.
Chúng muốn gì ở New York chứ?
Bà cần phải cởi trang phục ra. Cả nữ trang nữa.
Xin lỗi đã để bà chờ lâu.
Bà đã được giải thích về kết quả xét nghiệm vừa rồi chưa?
Tôi e là đã có kết luận chắc chắn.
Và theo đó, điều tôi muốn nói là...
Tôi sắp chết.
Số hồng huyết cầu của tôi đã giảm rất nhanh
và hầu như mọi cơ quan trọng yếu của tôi đều sắp suy sụp.
No comments yet. Be the first to leave one.