Le prime 200 righe.
Mày đi cùng nó à?
Ngon. Nhào vào đây.
Lại đây!
Mẹ kiếp.
Tôi đầu hàng.
Loại nợ dai như mày không ăn đòn là không nhả tiền.
Tôi đầu hàng. Anh tha cho tôi lần này.
Tôi sẽ gom tiền trả mà.
Tha tôi lần này thôi.
Lần tới không trả thì tao moi ruột mày cho chó ăn.
KẺ THU NỢ
ĐIỆN CAO THẾ NGUY HIỂM CHẾT NGƯỜI
KHU VỰC 3 KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO
Mắc nợ là một nỗi khổ.
10 NĂM SAU
Trong Phật pháp, đó gọi là "nợ nghiệp".
Cả nghiệp thiện lẫn ác
đều dẫn đến sướng vui và đau khổ.
Các con ở đây
là để trả nợ nghiệp mà mình đã gây ra.
Nhà tù là nơi giam giữ
để trừng phạt,
nhưng cũng là nơi rèn giũa các con tốt lên
để thấu hiểu nghiệp quả của mình.
Án phạt của các con sắp hoàn thành.
Các con phải trả hết nợ nghiệp của mình.
Hãy làm lại cuộc đời,
ăn ở tốt, làm việc thiện
và cống hiến cho xã hội.
Mô Phật.
Mô Phật.
TRẠI GIAM TỈNH
Trụ trì đâu rồi?
Thầy ở trong hang trên kia.
Đi lên mấy bậc thang. Lối đó.
Ồ, con đấy à.
Sao con đến được đây?
Đã ăn uống gì chưa?
Con đi bộ lên đây.
Con đến để đảnh lễ thầy.
Được tự do là con đã thoát khổ.
Từ nay về sau, hãy làm lại từ đầu.
Con đã tính làm gì để kiếm sống chưa?
Dạ chưa.
Con biết lái xe không?
- Dạ biết. - Được rồi, tốt lắm.
Đệ tử của thầy đang tìm một tài xế giao hàng.
Muốn làm không?
Để thầy bảo nó nhận con vào làm.
THÁNG 8 NĂM 2025
Giao hàng đây.
Giao hàng.
TÀI XẾ LÁI ẨU NHỚ MANG THEO PHƯỚC
VẬN CHUYỂN JAI PETCH
Con mèo dễ thương quá.
Con nên giữ nó nuôi cho có bạn.
Con không nuôi được.
Thầy chăm sóc nó giúp con.
Của cô đây. Sáng mai gặp lại.
Cậu ăn gì?
Măng xào với trứng chiên.
Ăn với cơm?
Chú ơi.
Chú để quên tiền.
Chú cho con đó.
Nid Noi, cảm ơn chú.
Con cảm ơn chú.
Bà ơi.
Con cầm lấy đi.
Sao, thế nào?
Cái gì đây?
Tôi chỉ có bấy nhiêu. Anh lấy đi.
Bà già! Gì?
Thế này là thế nào?
Mẹ nó!
Dừng lại đi. Các anh làm đứa nhỏ sợ.
Đứa nhỏ sợ à?
Nó biết sợ sao, bà già?
Ê!
Đừng có xía vào!
Thằng chó. Mày là đứa nào?
Xen vào việc người khác làm gì?
Xin các anh.
Đừng làm gì bà ấy.
Bà ấy nợ bao nhiêu? Tôi trả.
Thế đưa mười nghìn.
Đưa đây mau.
Tôi chỉ có nhiêu đây. Các anh cầm tạm.
Ê.
Đi thôi.
Đi.
Ê.
Ê.
Mới có tiền lãi.
Dạo này buôn bán khó quá cậu ơi.
Ông hứa trả cả gốc lẫn lãi mà.
Vậy…
Bao giờ mới trả hả?
Lần sau là phải trả lãi gấp đôi đó.
Dạ, thưa cậu.
Đừng để tôi động tay.
Rẽ trái ở phía trước.
Cảm ơn cậu.
Vào nhà uống ly nước đi.
Được.
Đi rót nước cho chú đi.
Hai bà cháu ở một mình à?
Ừ, chỉ có tôi với đứa cháu thôi.
Mẹ nó bỏ nó lại đây…
NID NOI YÊU BÀ
…rồi đi biệt tích.
Không để lại cho bọn tôi đồng nào.
Tiền trợ cấp người già của tôi không đủ nuôi nó.
Tôi phải cắn răng
bán đồ ăn để sống.
Không có vốn liếng gì nên tôi mới vay tiền của chúng.
Bà nợ bao nhiêu?
Tôi vay 30.000 baht
để mua xe đẩy với nguyên liệu làm đồ.
Lãi mỗi ngày là 1.000 baht.
Thế mà giờ…
Nợ hơn 100 nghìn rồi.
Thế này thì làm sao tôi trả nổi đây?
Cảm ơn cậu lắm.
Có tiền thì tôi sẽ trả lại.
Bà đừng lo việc đó.
Tặng cậu.
Cầu Phật phù hộ cho người tốt như cậu.
Cảm ơn bà.
Chú, con trả tiền thay cho bà.
Con giữ lấy đi.
Coi như xóa nợ rồi.
Nói với bà như thế.
- Được chứ? - Có đau không?
Giống cánh thiên thần quá.
Cảm ơn chú đã cứu con và bà.
Con trả hết nợ cho bà rồi.
Chết tiệt!
Sĩ quan ơi! Có người xảy ra chuyện.
Cậu có một khối u não.
Nó là nguyên nhân gây co giật, buồn nôn và ngất xỉu.
Cậu có thể sẽ nghe hoặc nhìn thấy ảo giác.
Trường hợp này là khối u không thể phẫu thuật.
Quá nguy hiểm.
Tôi khuyên cậu nên xạ trị để duy trì sự sống.
Tôi còn bao lâu?
Nếu xạ trị, cậu có thể sống thêm được một năm.
Còn nếu không,
có người không thể sống quá một tháng.
Làm ơn dừng đi. Tôi lạy các anh.
Xin xỏ cái gì hả? Bà xin cái gì?
Bà không kiếm đủ tiền mà!
Bà ơi!
Ê! Cái con ranh này.
Thằng khốn.
Chết tiệt!
Lao vào xử nó đi!
Lên đi.
Này! Cảnh sát đến kìa.
Đại ca, cảnh sát tới.
- Rút đi! - Đi.
Có chuyện gì vậy?
Bọn đòi nợ
phá xe đồ ăn của bà này, còn anh này đã giúp bà ấy.
Bà muốn sao? Có trình báo không?
Tôi có thể trình báo chúng sao?
Được.
Bà cứ đến đồn cảnh sát và làm đơn với người trực ban.
Anh đi cùng làm chứng cho bà ấy.
Bà không biết vay nặng lãi là bất hợp pháp sao?
Nợ không trả mới xảy ra chuyện này.
Vậy bây giờ bà muốn tôi giúp gì?
Chúng bao nhiêu đứa lúc đập xe đồ ăn của bà?
Bà nhớ mặt chứ?
Tôi nhớ. Lúc nào cũng có bốn tên.
Cậu kia, người mặc áo đen. Bỏ mũ ra xem nào.
Áo đen. Cậu đấy.
Tôi nói cậu bỏ mũ ra.
Num, đồ khốn.
Ra tù hồi nào thế?
Lại gây chuyện gì?
Anh Khem.
Bà ấy nói đó là nhân chứng.
Cậu ta đã cứu bà ấy khỏi bọn đòi nợ.
Có nghe nhầm không?
Bà ơi.
Bà biết nó cũng từng là kẻ đòi nợ máu lạnh không?
Nó bắn chết con nợ rồi ngồi tù hơn mười năm đấy.
Cậu lừa bà ấy phải không?
Chú Num không có lừa.
Chú ấy đã giúp bà với cháu.
Nhớ làm đơn về thằng Num này.
Tôi tự đi về được.
Khỏi phiền cậu.
Để con chở bà về.
Bà có nhiều đồ mà.
Không sao đâu.
Cứ để đồ đạc của tôi lại đây. Tôi sẽ tự lo được.
Tôi…
Tôi quay lại gặp cảnh sát chút.
No comments yet. Be the first to leave one.